0 chữ
Chương 26
Chương 26
Khi Nam Vãn Ngâm đến nơi, Vũ Xuyên vẫn đang bận, hiện hắn là đội trưởng đội bảo vệ nội bộ, trong hội sở chỗ nào cũng phải đích thân theo dõi chỉ đạo, đành bảo một người đến đưa cô về ký túc xá nhân viên đợi hắn.
Hội sở Hồng Tinh là nơi long xà hỗn tạp, thương nhân bàn chuyện làm ăn rất nhiều, công tử, thiếu gia ăn chơi cũng không ít, hắn sợ Nam Vãn Ngâm lại gặp phải kẻ như Tông Hoài, không yên tâm để cô chờ ở đại sảnh.
Người dẫn Nam Vãn Ngâm đến ký túc xá tên là Hổ Tử, là một trong số ít đồng nghiệp có thể nói chuyện được với Vũ Xuyên, vừa đi vừa dè dặt nói chuyện với cô: “Chị Nam, anh Vũ dặn chị có việc gì cứ bảo tôi làm, anh ấy còn phải bận thêm một lúc nữa mới xong.”
“Được, vất vả cho cậu rồi.”
“Không vất vả đâu, đây là phòng của anh Vũ, chị Nam vào trong chờ nhé, tôi ở ngoài canh, có gì cứ gọi.”
“Ừ.”
Đẩy cửa bước vào, sau khi lên làm đội trưởng, chế độ đãi ngộ của Vũ Xuyên cũng được cải thiện, hắn ở một phòng ký túc xá đơn, diện tích chỉ khoảng 20 mét vuông, ngoài một chiếc giường và nhà vệ sinh ra thì chẳng còn bao nhiêu chỗ trống.
Nam Vãn Ngâm kéo ghế ngồi xuống, ánh mắt lướt qua một vòng trong phòng, dù nhỏ nhưng được Vũ Xuyên dọn dẹp rất gọn gàng sạch sẽ, chăn gối trên giường được gấp vuông vắn như đậu phụ, dép đi trong nhà cũng đặt sát mép giường ngay ngắn.
Chờ khoảng hai mươi phút, bên ngoài vang lên giọng Hổ Tử: “Anh Vũ về rồi, chị Nam ở bên trong, tôi vẫn luôn trông chừng, không ai làm phiền đâu.”
“Ừ, đi ăn phần cơm tôi đặt đi.”
“Cảm ơn anh Vũ!”
Vũ Xuyên đẩy cửa vào, thấy Nam Vãn Ngâm đang ngồi đối diện cửa, có chút ngượng ngùng quay mắt đi, cởϊ áσ đồng phục ướt đẫm mồ hôi ném vào chậu nước vò vài cái, giặt sạch rồi vắt khô treo lên giá kéo trong nhà vệ sinh.
Nam Vãn Ngâm lúc này mới để ý trong phòng không có cửa sổ, việc phơi đồ rất bất tiện.
Chiếc áo ba lỗ màu đen trên người hắn cũng ướt đẫm, thường ngày về đến phòng hắn sẽ cởi ra giặt luôn, nhưng giờ trước mặt cô thì ít nhiều cũng có chút ngại, bèn lục tủ lấy một chiếc áo khoác có mũ trùm đầu mặc vào.
“Đi thôi.”
“Bên trong không thay à?” Nam Vãn Ngâm hỏi.
Vũ Xuyên nhìn cô hai giây, nhíu mày, vừa định nói không cần thay, Nam Vãn Ngâm lúc này mới nhận ra không ổn, bèn đứng dậy sửa lại lời: “Vậy đi thôi.”
Quán ăn cách hội sở không xa, là một tiệm đồ nương rất đông khách. Không gian tầng một thiết kế mở, đầu bếp chế biến ngay trước mặt thực khách, mỗi món ăn đều có thể nhìn thấy quá trình làm ra trước khi dọn lên bàn.
Tầng hai có phòng riêng, tính riêng tư cao, giá cũng đắt hơn. Giờ này trong tiệm không còn nhiều khách, Nam Vãn Ngâm và Vũ Xuyên ăn ở tầng một.
Nước uống được mang lên, Nam Vãn Ngâm nhấp một ngụm, rồi nói: “Anh đã đưa hết chín vạn còn lại cho em, vậy em có quyền sử dụng số tiền đó đúng không?”
“Ừ, đã cho em thì là của em.” Vũ Xuyên đáp, mặt không biểu cảm.
“Em thuê cho anh một căn hộ gần hội sở nhé.” Cô nói như thể chỉ chờ hắn gật đầu, không hề do dự.
Vũ Xuyên nhíu mày: “Tôi không cần, tiền em cứ giữ lại.”
“Đã là người thân thì sau này không tránh khỏi thường xuyên qua lại. Em cứ đến ký túc xá của anh mãi thì bất tiện lắm, thuê nhà rồi em còn có thể tiện tới thăm anh.” Nam Vãn Ngâm lấy tình cảm ra thuyết phục.
Đa phần những lời cô nói với Vũ Xuyên đều là dư thừa, chỉ có câu “tiện tới thăm anh” là hắn ghi nhớ trong lòng. Nghĩ tới mấy tên công tử bột sống buông thả ở hội sở, hắn thấy đúng là không nên để cô thường xuyên lui tới nơi đó.
“Tôi có tiền tiết kiệm, thuê nhà thì tự đi tìm cũng được. Số tiền đó em giữ mà dùng khi cần.”
“Với số tiền anh có thì thuê được nhà tốt cỡ nào? Sau khi em tốt nghiệp cũng phải thuê nhà, không bằng thuê hẳn một căn rộng rãi một chút, mỗi người một phòng, ở cũng thoải mái hơn.”
Tai Vũ Xuyên đột nhiên đỏ ửng: “Như vậy không tốt cho danh tiếng của em.”
Nam Vãn Ngâm lại không để ý: “Nói với người ngoài là anh là anh trai em, dù sao chúng ta vốn dĩ cũng phải làm anh em, sau này còn phải quan tâm chăm sóc nhau nhiều.”
Cô lấy thẻ ngân hàng mang theo đưa cho hắn: “Anh chịu khó chạy vài chuyến tìm nhà nhé, em làm biếng, ngồi không hưởng thụ thôi.”
Lần này Vũ Xuyên không từ chối nữa, cầm thẻ ngân hàng trong tay, vừa nóng rực vừa cấn cấn. Trước đây hắn chẳng mấy quan tâm đến chuyện tiền nong, chỉ thấy đủ ăn đủ mặc là được, nhưng giờ suy nghĩ đã thay đổi, nếu hắn có tiền thì cuộc sống của cô cũng sẽ nhẹ nhõm hơn.
Toàn bộ các phòng riêng tầng hai đều được lắp kính một chiều, người dưới đại sảnh không nhìn thấy tình hình bên trong, nhưng từ trong lại có thể dễ dàng quan sát khách bên dưới.
Trần Dự Lăng cầm ly rượu đứng yên rất lâu, khiến người phụ nữ phía sau không ngừng liếc nhìn: “Dưới đó có ai khiến anh để ý vậy sao?”
“Chỉ hơi tò mò thôi.”
“Tò mò điều gì?”
Khó mà nói rõ, chính xác thì chuyện này chẳng liên quan gì đến Trần Dự Lăng. Cô là người của Bùi Trạch Châu, ra ngoài dùng bữa với người đàn ông khác cũng không đến lượt hắn lên tiếng, chuyện hợp hay không hợp phải xem Bùi Trạch Châu nghĩ thế nào.
Chỉ là về người tên Nam Vãn Ngâm này, hắn cảm thấy trước kia mình dường như đã nhìn lầm rồi. Hắn từng thấy cô e lệ thẹn thùng, cũng từng thấy vẻ dịu dàng quyến rũ, hôm nay lại bắt gặp dáng vẻ tự nhiên hoạt bát như thế, vậy rốt cuộc, đâu mới là con người thật của cô?
Trước mặt Bùi Trạch Châu, cô lại dùng gương mặt nào?
Bùi Trạch Châu đích thân mở lời đưa cô tới Tinh Diệu, bất kể là dáng vẻ nào, có lẽ đều rất hợp khẩu vị hắn.
Trần Dự Lăng uống cạn ly rượu, quay người cầm áo khoác.
Đầu bếp đang chiên gan ngỗng trên vỉ nướng, thấy hắn chuẩn bị rời đi, người phụ nữ đứng dậy tiễn: “Không ăn thêm chút nào rồi hãy đi?”
Trần Dự Lăng liếc cô ấy một cái: “Cô ở lại ăn hết rồi hẵng đi.”
Nói xong liền quay sang người quản lý bên cạnh: “Tìm Trần Tĩnh, báo thù lao chuyến này chuyển cho Văn Duyệt, bài trên các tài khoản marketing thì cô tự sắp xếp.”
Người quản lý trực tiếp của Văn Duyệt là Triệu Hàm gật đầu: “Vâng thưa Tổng giám đốc Trần, tôi sẽ liên hệ ngay.”
Trần Dự Lăng mở cửa bước ra, bóng lưng không vương chút lưu luyến.
Hội sở Hồng Tinh là nơi long xà hỗn tạp, thương nhân bàn chuyện làm ăn rất nhiều, công tử, thiếu gia ăn chơi cũng không ít, hắn sợ Nam Vãn Ngâm lại gặp phải kẻ như Tông Hoài, không yên tâm để cô chờ ở đại sảnh.
Người dẫn Nam Vãn Ngâm đến ký túc xá tên là Hổ Tử, là một trong số ít đồng nghiệp có thể nói chuyện được với Vũ Xuyên, vừa đi vừa dè dặt nói chuyện với cô: “Chị Nam, anh Vũ dặn chị có việc gì cứ bảo tôi làm, anh ấy còn phải bận thêm một lúc nữa mới xong.”
“Được, vất vả cho cậu rồi.”
“Không vất vả đâu, đây là phòng của anh Vũ, chị Nam vào trong chờ nhé, tôi ở ngoài canh, có gì cứ gọi.”
Đẩy cửa bước vào, sau khi lên làm đội trưởng, chế độ đãi ngộ của Vũ Xuyên cũng được cải thiện, hắn ở một phòng ký túc xá đơn, diện tích chỉ khoảng 20 mét vuông, ngoài một chiếc giường và nhà vệ sinh ra thì chẳng còn bao nhiêu chỗ trống.
Nam Vãn Ngâm kéo ghế ngồi xuống, ánh mắt lướt qua một vòng trong phòng, dù nhỏ nhưng được Vũ Xuyên dọn dẹp rất gọn gàng sạch sẽ, chăn gối trên giường được gấp vuông vắn như đậu phụ, dép đi trong nhà cũng đặt sát mép giường ngay ngắn.
Chờ khoảng hai mươi phút, bên ngoài vang lên giọng Hổ Tử: “Anh Vũ về rồi, chị Nam ở bên trong, tôi vẫn luôn trông chừng, không ai làm phiền đâu.”
“Ừ, đi ăn phần cơm tôi đặt đi.”
“Cảm ơn anh Vũ!”
Vũ Xuyên đẩy cửa vào, thấy Nam Vãn Ngâm đang ngồi đối diện cửa, có chút ngượng ngùng quay mắt đi, cởϊ áσ đồng phục ướt đẫm mồ hôi ném vào chậu nước vò vài cái, giặt sạch rồi vắt khô treo lên giá kéo trong nhà vệ sinh.
Chiếc áo ba lỗ màu đen trên người hắn cũng ướt đẫm, thường ngày về đến phòng hắn sẽ cởi ra giặt luôn, nhưng giờ trước mặt cô thì ít nhiều cũng có chút ngại, bèn lục tủ lấy một chiếc áo khoác có mũ trùm đầu mặc vào.
“Đi thôi.”
“Bên trong không thay à?” Nam Vãn Ngâm hỏi.
Vũ Xuyên nhìn cô hai giây, nhíu mày, vừa định nói không cần thay, Nam Vãn Ngâm lúc này mới nhận ra không ổn, bèn đứng dậy sửa lại lời: “Vậy đi thôi.”
Quán ăn cách hội sở không xa, là một tiệm đồ nương rất đông khách. Không gian tầng một thiết kế mở, đầu bếp chế biến ngay trước mặt thực khách, mỗi món ăn đều có thể nhìn thấy quá trình làm ra trước khi dọn lên bàn.
Tầng hai có phòng riêng, tính riêng tư cao, giá cũng đắt hơn. Giờ này trong tiệm không còn nhiều khách, Nam Vãn Ngâm và Vũ Xuyên ăn ở tầng một.
“Ừ, đã cho em thì là của em.” Vũ Xuyên đáp, mặt không biểu cảm.
“Em thuê cho anh một căn hộ gần hội sở nhé.” Cô nói như thể chỉ chờ hắn gật đầu, không hề do dự.
Vũ Xuyên nhíu mày: “Tôi không cần, tiền em cứ giữ lại.”
“Đã là người thân thì sau này không tránh khỏi thường xuyên qua lại. Em cứ đến ký túc xá của anh mãi thì bất tiện lắm, thuê nhà rồi em còn có thể tiện tới thăm anh.” Nam Vãn Ngâm lấy tình cảm ra thuyết phục.
Đa phần những lời cô nói với Vũ Xuyên đều là dư thừa, chỉ có câu “tiện tới thăm anh” là hắn ghi nhớ trong lòng. Nghĩ tới mấy tên công tử bột sống buông thả ở hội sở, hắn thấy đúng là không nên để cô thường xuyên lui tới nơi đó.
“Tôi có tiền tiết kiệm, thuê nhà thì tự đi tìm cũng được. Số tiền đó em giữ mà dùng khi cần.”
“Với số tiền anh có thì thuê được nhà tốt cỡ nào? Sau khi em tốt nghiệp cũng phải thuê nhà, không bằng thuê hẳn một căn rộng rãi một chút, mỗi người một phòng, ở cũng thoải mái hơn.”
Tai Vũ Xuyên đột nhiên đỏ ửng: “Như vậy không tốt cho danh tiếng của em.”
Nam Vãn Ngâm lại không để ý: “Nói với người ngoài là anh là anh trai em, dù sao chúng ta vốn dĩ cũng phải làm anh em, sau này còn phải quan tâm chăm sóc nhau nhiều.”
Cô lấy thẻ ngân hàng mang theo đưa cho hắn: “Anh chịu khó chạy vài chuyến tìm nhà nhé, em làm biếng, ngồi không hưởng thụ thôi.”
Lần này Vũ Xuyên không từ chối nữa, cầm thẻ ngân hàng trong tay, vừa nóng rực vừa cấn cấn. Trước đây hắn chẳng mấy quan tâm đến chuyện tiền nong, chỉ thấy đủ ăn đủ mặc là được, nhưng giờ suy nghĩ đã thay đổi, nếu hắn có tiền thì cuộc sống của cô cũng sẽ nhẹ nhõm hơn.
Toàn bộ các phòng riêng tầng hai đều được lắp kính một chiều, người dưới đại sảnh không nhìn thấy tình hình bên trong, nhưng từ trong lại có thể dễ dàng quan sát khách bên dưới.
Trần Dự Lăng cầm ly rượu đứng yên rất lâu, khiến người phụ nữ phía sau không ngừng liếc nhìn: “Dưới đó có ai khiến anh để ý vậy sao?”
“Chỉ hơi tò mò thôi.”
“Tò mò điều gì?”
Khó mà nói rõ, chính xác thì chuyện này chẳng liên quan gì đến Trần Dự Lăng. Cô là người của Bùi Trạch Châu, ra ngoài dùng bữa với người đàn ông khác cũng không đến lượt hắn lên tiếng, chuyện hợp hay không hợp phải xem Bùi Trạch Châu nghĩ thế nào.
Chỉ là về người tên Nam Vãn Ngâm này, hắn cảm thấy trước kia mình dường như đã nhìn lầm rồi. Hắn từng thấy cô e lệ thẹn thùng, cũng từng thấy vẻ dịu dàng quyến rũ, hôm nay lại bắt gặp dáng vẻ tự nhiên hoạt bát như thế, vậy rốt cuộc, đâu mới là con người thật của cô?
Trước mặt Bùi Trạch Châu, cô lại dùng gương mặt nào?
Bùi Trạch Châu đích thân mở lời đưa cô tới Tinh Diệu, bất kể là dáng vẻ nào, có lẽ đều rất hợp khẩu vị hắn.
Trần Dự Lăng uống cạn ly rượu, quay người cầm áo khoác.
Đầu bếp đang chiên gan ngỗng trên vỉ nướng, thấy hắn chuẩn bị rời đi, người phụ nữ đứng dậy tiễn: “Không ăn thêm chút nào rồi hãy đi?”
Trần Dự Lăng liếc cô ấy một cái: “Cô ở lại ăn hết rồi hẵng đi.”
Nói xong liền quay sang người quản lý bên cạnh: “Tìm Trần Tĩnh, báo thù lao chuyến này chuyển cho Văn Duyệt, bài trên các tài khoản marketing thì cô tự sắp xếp.”
Người quản lý trực tiếp của Văn Duyệt là Triệu Hàm gật đầu: “Vâng thưa Tổng giám đốc Trần, tôi sẽ liên hệ ngay.”
Trần Dự Lăng mở cửa bước ra, bóng lưng không vương chút lưu luyến.
0
0
6 ngày trước
6 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
