TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 28
Chương 28

Sáng hôm sau đến công ty, Nam Vãn Ngâm vừa bước vào đã bị Lưu Ninh kéo lại đầy thần bí: “Cậu xem hot search chưa?”

"Không, tớ không để ý lắm mấy cái đó."

Lưu Ninh có chút bất ngờ: "Làm nghề này mà không quan tâm đến mấy chuyện đó thì sau này xử lý dư luận sẽ thiệt thòi đấy."

"Đó là sơ suất của tớ, cảm ơn cậu đã nhắc. Chút nữa tớ sẽ tải app về." Nam Vãn Ngâm đáp.

Nhưng đó không phải trọng điểm, Lưu Ninh tiếp tục tám chuyện: "Ông chủ nhà mình lên hot search rồi, còn là với nghệ sĩ của công ty - Văn Duyệt. Hôm qua bị paparazzi chụp được cả hai đi ăn tối cùng nhau."

Cô ấy giơ tay chỉ khẽ về phía tổ PR: "Bên đó từ sáng đến giờ bận đến mức chóng cả mặt, đang chạy đôn chạy đáo tìm quan hệ để gỡ hot search. Thế mới thấy mọi người đoán không sai, ông chủ mở công ty đúng là để dễ cua gái mà."

Nam Vãn Ngâm liếc nhìn màn hình điện thoại cô ấy đang dừng lại: tài khoản marketing đăng ba tấm ảnh mờ mịt, chụp Trần Dự Lăng và một người phụ nữ đeo khẩu trang đi cùng. Tuy ảnh không rõ nhưng vẫn có thể lờ mờ nhận ra nét mặt.

Dòng chú thích bên dưới viết: [Dưa lớn hôm nay, sao nữ tuyến ba ăn tối cùng ông chủ, nghi ngờ sắp lên làm bà chủ Tinh Diệu.]

Thu lại ánh nhìn, Nam Vãn Ngâm chẳng mấy hứng thú với mấy tin tức kiểu này, chỉ là việc paparazzi chụp được nhà hàng đó khiến cô cảnh giác, hôm qua cô và Vũ Xuyên cũng ăn ở đó, hơi lo không chừng sẽ trùng thời gian.

Thấy cô có vẻ không tập trung, Lưu Ninh lại bắt đầu phổ cập chia phe trong công ty hiện tại.

"Người đang được nâng đỡ nhất phải kể đến Lục Khoa Dự, vừa mới chiếu xong một bộ cổ trang thần tượng hot cực kỳ, fan thì đông, anh Bao Lỗi lại vừa đàm phán được cho anh ta mấy hợp đồng quảng cáo lớn, tài nguyên tốt khỏi bàn, trong công ty đi đến đâu cũng ngẩng mặt lên trời."

"Trừ Lục Khoa Dự, trong Tinh Diệu hiện tại chỉ có hai cái tên còn được nhớ đến, người còn lại là Văn Duyệt. Cô ấy từng nổi đình đám mấy năm trước nhờ một bộ phim học đường, nhưng sau khi cơn sốt qua đi thì độ hot cũng xuống dần, mấy bộ phim sau này chiếu đều chẳng mấy ai quan tâm, địa vị trong công ty cũng rất khó xử. Nói về thâm niên thì là tiền bối của Lục Khoa Dự, nhưng độ nổi tiếng thì lại kém xa. Mà người đại diện cô ấy - Triệu Hàm cũng chẳng có bản lĩnh gì, toàn nhận những hợp đồng mà Lục Khoa Dự không thèm để mắt đến."

"Hai người này bây giờ là trụ cột của công ty, nếu có gặp thì nhớ phải cư xử lễ phép chút. Còn mấy người khác thì không cần bận tâm, toàn là diễn viên tuyến dưới, đổ bao nhiêu tài nguyên vào mà vẫn không nổi thì suốt đời chỉ làm nền."

“Dạo này tớ đến công ty mấy hôm mà thấy chẳng có nghệ sĩ nào cả.” Nam Vãn Ngâm tỏ ra tò mò.

Lưu Ninh nói bằng giọng đầy ngưỡng mộ: “Haizz, mấy người có lịch trình thì đi làm việc bên ngoài cả rồi, còn không có thì cũng chẳng cần đến công ty. Trừ khi làm quản lý hoặc trợ lý nghệ sĩ, chứ không thì bọn mình hiếm lắm mới được thấy mặt họ. Nhưng cậu thì khác, thực tập dưới trướng chị Trần, cơ hội gặp mặt nhiều hơn bọn tớ rồi.”

“Ây! Nói Tào Tháo, Tào Tháo đến thật kìa.” Lưu Ninh hạ giọng đầy phấn khích, kéo tay Nam Vãn Ngâm nhìn về phía thang máy: “Có trò hay xem rồi! Văn Duyệt lại đi cùng thang máy với Lục Khoa Dự kìa, thấy không, sau lưng họ chính là quản lý của mỗi người, Triệu Hàm và anh Bao Lỗi.”

Một người thì gọi thẳng tên, người kia lại thêm từ “anh”, đủ thấy địa vị giữa hai quản lý trong mắt nhân viên cách biệt ra sao.

Nam Vãn Ngâm cụp mắt xuống. Cô muốn làm quản lý, sau này tất sẽ phải đấu với hai người đó, muốn có tiếng nói thì phải có nghệ sĩ trong tay có thể nâng đỡ thành sao.

Bên kia, bốn người bước ra khỏi thang máy, Lục Khoa Dự đi đầu, đi tới đâu cũng có người chào hỏi. Bao Lỗi theo sát sau lưng anh ta, hành lang vốn không hẹp, nhưng hắn lại cố tình chắn ngay trước mặt Văn Duyệt. Cô ấy muốn bước sang một bên để vượt lên thì hắn cũng theo đó mà dịch người, rõ ràng là muốn đè cô ấy xuống một bậc.

Triệu Hàm đi sau lên tiếng: “Bao Lỗi, anh đừng chắn đường Duyệt Duyệt nữa.”

Bao Lỗi không thèm quay đầu, giọng hời hợt: “Hành lang chỉ rộng thế thôi, chịu khó chút, tới phòng họp liền rồi.”

Tính cách Triệu Hàm vốn không mạnh mẽ, nghe hắn nói vậy thì cũng không tiện làm căng ngay trước mặt người khác, đành nhẫn nhịn bỏ qua.

Văn Duyệt giữ nguyên vẻ mặt đoan trang, nhưng tay buông thõng bên người khẽ siết lại thành nắm đấm. Cô ấy đã chịu không biết bao nhiêu lần những kiểu chèn ép lộ liễu hay ngấm ngầm như thế này. Cãi vã ngay nơi công cộng thì quá mất giá, mà Triệu Hàm lại quá mềm yếu, đến trước mặt Bao Lỗi cũng không dám nói lớn tiếng.

Cô ấy nghẹn đến mức gần như không thở nổi, nếu là mấy năm trước, Bao Lỗi thì là cái thá gì, chẳng phải cũng từng khúm núm khép nép trước mặt cô ấy sao?

Cô ấy một lần nữa nhận ra sự thực tàn khốc trong giới này, chỉ khi có độ hot mới giữ được địa vị vững chắc, bằng không thì đến cả chuột cũng dám leo lên đầu làm mưa làm gió.

Ánh mắt đầy bực dọc mà lảng đi nơi khác, lại bất ngờ bắt gặp một gương mặt quen thuộc - Chính là người phụ nữ tối qua khiến Trần Dự Lăng liên tục để ý. Cô ta cũng ở Tinh Diệu sao?

Văn Duyệt khựng bước, rồi đổi hướng đi về phía đó. Triệu Hàm vội vàng đuổi theo sau, gọi: “Duyệt Duyệt, chị đi đâu đấy? Sắp họp rồi, đến trễ chị Trần sẽ không vui đâu.”

Bước chân ngày một gần, giả vờ không nhìn thấy thì cũng hơi gượng, Nam Vãn Ngâm ngẩng đầu lên, đúng lúc chạm phải ánh mắt đang nhìn chằm chằm của Văn Duyệt.

Lưu Ninh là người phản ứng đầu tiên, đứng dậy chào: “Chị Duyệt Duyệt.” Nam Vãn Ngâm cũng lập tức học theo: “Chào chị Duyệt Duyệt ạ.”

Văn Duyệt chỉ nhìn cô, hỏi: “Em tên gì?”

Nam Vãn Ngâm khẽ mỉm cười lễ phép đáp: “Em là Nam Vãn Ngâm, chị Duyệt Duyệt có thể gọi em là Tiểu Nam.”

“Trước giờ chưa thấy em, là người mới à?”

“Vâng, em mới vào thực tập được hai hôm ạ.”

Văn Duyệt đánh giá cô hai lần, bất ngờ nói một câu khiến mọi người tại đó đều không ngờ tới: “Em đang theo ai làm việc? Có hứng thú làm trợ lý cho chị không?”

Cô ấy đã đoán tám phần người trước mặt chính là sinh viên Đại học Bắc Kinh hôm qua đi cùng Trần Dự Lăng đến Vân Hồ Sơn Trang. Xem ra tối qua không phải cô ấy nhìn nhầm.

“Chị Duyệt Duyệt, chị Trần đang dẫn cậu ấy mà.” Lưu Ninh cẩn thận xen lời giải thích.

“Vậy à? Vậy thì chị không tiện tranh người với chị Trần rồi. Mọi người làm việc nhé, chị đi đây.”

Đến đột ngột, đi cũng chẳng vương vấn. Đợi người khuất bóng, Lưu Ninh mới thở phào: “Trời ơi, vừa nãy chị ấy đi đến làm tớ muốn xỉu luôn.”

“Nhưng Nam Nam à, cậu thật sự rất dễ mến đấy, chị Trần muốn dẫn cậu, chị Duyệt Duyệt cũng lập tức để mắt đến, quả nhiên là người giỏi thì thu hút lẫn nhau.”

Lời khen không thể coi là thật, Nam Vãn Ngâm tìm cớ khen lại vài câu, rồi mượn cớ tra cứu tài liệu để chăm chú vào màn hình máy tính.

Cô không tin vào sự trùng hợp, lại càng không nghĩ người như Văn Duyệt chỉ nhìn một cái đã chú ý đến mình, cho nên nhất định còn có ẩn tình gì đó mà cô chưa biết.

0

0

6 ngày trước

6 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.