TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 1
Chương 1

Nam Vãn Ngâm đang làm đề trong ký túc xá, bàn học sạch sẽ ngăn nắp, sách vở các loại được phân loại chỉnh tề đặt trên giá sách. Một tập đề thi đang làm được trải phẳng trên mặt bàn, tay cầm bút trắng nõn thon dài, nét mặt chuyên chú nghiêm túc.

Sắp đến cuối học kỳ năm tư, các bạn cùng phòng đều bận rộn đi thực tập bên ngoài. Cô vừa tham gia xong kỳ phỏng vấn vào biên chế giáo viên, khá tự tin về kết quả, nhưng để chắc ăn, vẫn đang tranh thủ thời gian trống để ôn thi công chức.

Chiếc điện thoại đặt úp trên mặt bàn bỗng rung lên. Tay đang viết không dừng lại, tay kia ấn mở điện thoại, thấy hiển thị cuộc gọi thoại từ Bùi Thấm Tuyết.

Nét chữ ngừng lại, cô hơi trầm ngâm rồi mới nghe máy. Giọng nói của đại tiểu thư vang lên đầy ra lệnh:

“Cái túi da cừu màu hồng của tôi có ở ký túc không?”

Nam Vãn Ngâm quay đầu nhìn sang bàn cô ta, trong đống mỹ phẩm bày bừa có một chiếc túi màu hồng nổi bật. Logo khóa đôi chữ C bằng vàng sáng loáng, phô trương xa hoa.

“Ở trên bàn cậu.” Cô đáp.

“Giúp tôi mang xuống đi, cảm ơn nhé. Trời nóng quá, tôi không muốn lên.” Đầu dây bên kia nói như đây là chuyện hiển nhiên.

Ngón tay đang cầm bút khẽ siết lại. Giữa việc từ chối thẳng thừng và đồng ý nhún nhường, Nam Vãn Ngâm không do dự quá lâu: “Được.”

“Nhanh lên đấy, tôi còn phải đi gấp.”

Cuộc gọi kết thúc, cô đứng dậy lấy túi, thay giày rồi mở cửa ra ngoài.

Bùi Thấm Tuyết là phú nhị đại*, điều này trong trường ai cũng biết, hơn nữa trong giới con nhà giàu cô ta còn là nhân vật nổi bật. Gia thế hiển hách, anh trai trẻ tuổi tài giỏi, bản thân lại xinh đẹp nổi bật, chỉ cần có một trong ba điều ấy cũng đủ để người ta ngưỡng mộ, vậy mà cô ta lại có cả ba.

(*) Phú nhị đại : là một cụm từ Hán ngữ hiện đại, dùng để chỉ thế hệ con cháu thứ hai trong các gia đình giàu có, thường mang ý châm biếm hoặc trung tính, chỉ những người sinh ra trong sự giàu sang, không phải tự mình gây dựng tài sản.

Suốt bốn năm đại học, ký túc xá đa phần chỉ có Nam Vãn Ngâm và hai bạn cùng phòng kia ở. Bùi Thấm Tuyết có nhà riêng gần trường, bình thường chỉ ghé ký túc khi tiện. Tính khí tuy kiêu căng nhưng vì ít khi gặp mặt nên quan hệ với mọi người cũng không quá tệ.

Ít nhất với hai người bạn cùng phòng kia thì còn giữ được thể diện, riêng với Nam Vãn Ngâm thì lại mang cái kiểu đại tiểu thư sai khiến người hầu. Một phần vì gia cảnh cô không đáng nhắc đến, thậm chí có thể nói là không có, phần còn lại vì hồi năm nhất cô khi mới vào trường, hoàn toàn ngây ngô với chuyện đời.

Bùi Thấm Tuyết không giấu được thái độ chán ghét và khinh thường, Nam Vãn Ngâm hiểu rất rõ, nhưng cô không thấy tủi nhục. Lớn lên trong trại trẻ mồ côi, ánh mắt khinh bỉ và những lời mắng chửi mà cô từng hứng chịu còn cay độc hơn nhiều. Nếu thật sự để tâm, cô đã chẳng còn sức mà thi vào ngôi trường danh tiếng này.

Bên ngoài hành lang nóng bức, không một chút gió, giữa tháng Sáu mà bên ngoài như cái lò hấp, ánh nắng chói chang thiêu đốt mặt đất. Mới xuống ba tầng lầu, trên trán cô đã lấm tấm mồ hôi.

Nam Vãn Ngâm đè nén sự khó chịu âm ỉ trong lòng. Bốn năm đại học cô đã nhẫn nhịn qua rồi, chẳng cần thiết phải đắc tội người khác vào lúc sắp chia tay nhau. Sự kiêu ngạo của người có tiền, chỉ một cái nhấc tay cũng đủ đè chết cô, đó không phải thứ cô gánh nổi.

1

0

6 ngày trước

5 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.