0 chữ
Chương 16
Chương 16
Trong căn phòng bệnh đậm mùi thuốc sát trùng, Vũ Xuyên vẫn còn hôn mê nằm trên giường. Y tá đã cắm xong đường truyền dịch, Nam Vãn Ngâm ngồi bên giường, ánh mắt cụp xuống, trên điện thoại là toàn bộ thông tin cô có thể tìm được về Bùi Trạch Châu.
Ngoài phòng vang lên tiếng gõ cửa, sau đó có người đẩy cửa bước vào. Người đàn ông mặc vest quét mắt một vòng qua ba người trong phòng, rồi nhanh chóng xác định mục tiêu, đi thẳng đến trước mặt cô và lễ phép lên tiếng:
“Chào cô Nam Vãn Ngâm, tôi là trợ lý của Bùi tiên sinh, tên là Điền Hạo. Bây giờ tiện không? Chúng ta có thể ra ngoài trò chuyện riêng một lát.”
Nam Vãn Ngâm gật đầu, đi theo anh ta ra hành lang bên ngoài.
Điền Hạo đi thẳng vào vấn đề: “Phí điều trị của Vũ tiên sinh tôi vừa thanh toán xong, phòng bệnh cũng đã được nâng cấp lên phòng VIP. Còn đây là thẻ ngân hàng có mười vạn tệ trong đó, dùng để bồi thường cho cô và Vũ tiên sinh, việc phân chia như thế nào là tùy các người. Bùi tiên sinh chỉ có một yêu cầu duy nhất - Chuyện này đến đây là kết thúc, mong không ai quấy rầy Thấm Tuyết tiểu thư thêm nữa.”
Theo lý mà nói, với cách xử lý như vậy, cô hẳn nên cảm thấy hài lòng, nhà họ Bùi có bối cảnh như vậy mà không chèn ép đã là điều may mắn. Vì thế, sau khi thông báo phương án bồi thường, trợ lý Điền Hạo chưa từng nghĩ rằng Nam Vãn Ngâm sẽ từ chối.
Trước khi tới, thân thế của cô đã được điều tra rõ ràng: bốn tuổi cha mẹ qua đời, trở thành trẻ mồ côi, bị đưa vào viện phúc lợi vì không có thân nhân nào chịu nuôi dưỡng. Mười năm học hành gian khổ mới thi đậu vào học viện danh giá bậc nhất Bắc Kinh, một cô gái chẳng có chỗ dựa, thân cô thế cô như vậy, thì lấy gì để kháng cự lại sự cám dỗ của mười vạn tệ tiền bồi thường?
“Trợ lý Điền, tôi muốn gặp Bùi tiên sinh.” Cô nói.
Điền Hạo theo phản xạ đáp ngay: “Được.” Nhưng ngay sau đó liền ý thức được điều bất thường, nhíu mày không hiểu: “Nếu cô cảm thấy có điểm nào không hài lòng về phương án bồi thường, chúng ta có thể tiếp tục thương lượng. Chỉ cần không quá đáng, tôi đều có thể thay mặt Bùi tiên sinh quyết định.”
“Tôi muốn gặp Bùi tiên sinh không phải vì bất mãn chuyện bồi thường, mà là có vài việc muốn nói trực tiếp với anh ấy. Phiền anh chuyển lời giúp.” Nam Vãn Ngâm nhẹ giọng giải thích.
“Bùi tiên sinh rất bận, e là khó có thể dành thời gian.” Điền Hạo từ chối khéo léo.
“Vậy thì có thể tôi sẽ đem toàn bộ chuyện này công khai trên mạng. Nếu không phải đến bước đường cùng, tôi cũng không muốn làm rùm beng khiến mọi người đều biết.”
Gương mặt luôn điềm đạm của Điền Hạo cuối cùng cũng trở nên lạnh lùng: “Tốt nhất cô nên cân nhắc cho kỹ. Bùi tiên sinh vốn đối đãi với người bằng thiện ý, nhưng thiện lương không phải là phương án duy nhất để giải quyết vấn đề.”
“Vậy so với việc từ chối một yêu cầu nhỏ nhặt như gặp tôi một lần, thì cái gọi là phương án không thiện lương đó... E rằng cái giá phải trả còn cao hơn chứ?”
“Nam tiểu thư, cô thật sự không cần phải cố chấp như vậy.”
“Xin lỗi. Nếu tôi còn con đường khác để đi, tôi cũng không muốn làm phiền Bùi tiên sinh.” Nam Vãn Ngâm đáp, ánh mắt bình tĩnh đối diện với sự dò xét của anh ta, kiên quyết không hề dao động.
Im lặng chốc lát, Điền Hạo mở miệng: “Tôi sẽ gọi điện xin chỉ thị của ngài Bùi.”
“Cảm ơn anh.”
Điền Hạo lấy điện thoại đi ra xa, cuộc gọi không kéo dài, anh ta nhanh chóng quay lại truyền đạt lời của Bùi Trạch Châu: “Hai giờ chiều mai, tôi sẽ đến đón cô đến văn phòng của ngài Bùi.”
“Được, cảm ơn trợ lý Điền.” Nam Vãn Ngâm không dừng lại ở đó, cô mấp máy môi hỏi người đang định rời đi: “Khoản bồi thường vừa rồi... Vẫn giữ nguyên chứ?”
Là trợ lý cho tổng giám đốc của một trong những công ty tài chính hàng đầu trong nước, Điền Hạo đã rèn luyện kỹ năng kiểm soát biểu cảm đến mức lão luyện, vì vậy dù Nam Vãn Ngâm hỏi một câu gần như tham lam vô độ, anh ta vẫn giữ nụ cười lễ độ, gật đầu xác nhận.
Tiễn Điền Hạo rời đi, Nam Vãn Ngâm không vội quay về phòng bệnh. Cô mở danh bạ điện thoại, tìm một dãy số chưa từng gọi qua.
Trong mười mấy giây đổ chuông, ánh mắt cô xuyên qua ô cửa sổ hành lang, nhìn ra bầu trời đêm u tối, như quá khứ ảm đạm của cô, cũng như tương lai chưa biết sẽ đi về đâu.
“Alô.”
Cuộc gọi được kết nối, Nam Vãn Ngâm tự giới thiệu: “Chị Trần, em là Nam Vãn Ngâm.”
“Tôi biết, số của em tôi có lưu. Gọi đến là đã nghĩ thông rồi à? Tôi nói rồi, gương mặt này của em mà không xuất hiện trên màn ảnh thì đúng là lãng phí. Những năm gần đây, tân binh có khí chất thanh thuần thoát tục rất được ưa chuộng trong giới giải trí, khán giả cũng dễ chấp nhận, bây giờ vào nghề là thời điểm đẹp nhất.”
Trần Tĩnh là người Nam Vãn Ngâm quen khi còn năm nhất đại học, lúc ấy cuối tuần cô đi làm thêm phát tờ rơi, Trần Tĩnh tự giới thiệu là người đại diện của Giải Trí Tinh Diệu, hỏi cô có hứng thú vào giới giải trí làm minh tinh không.
Khi đó Nam Vãn Ngâm chỉ một lòng muốn học hành, cành ôliu mà Trần Tĩnh đưa ra với cô giống như trăng trong nước, hoa trong gương, quá xa vời. Cô chỉ muốn tốt nghiệp suôn sẻ, làm minh tinh hay bước chân vào giới giải trí đều không nằm trong kế hoạch cuộc đời cô, nên đã từ chối không chút do dự.
Trần Tĩnh cũng không ép buộc, dù sao trong giới giải trí người mới mọc lên lớp lớp, trai xinh gái đẹp chưa bao giờ thiếu. Cô ấy đánh giá cao tiềm năng của Nam Vãn Ngâm, nhưng cũng không đến mức nhất định phải có được cô, nên sau khi để lại thông tin liên lạc thì nói rằng nếu sau này cô nghĩ lại thì cứ liên hệ.
Thấm thoắt đã gần bốn năm trôi qua, Trần Tĩnh cũng không chắc Nam Vãn Ngâm có còn giữ được vẻ ngoài như trước không, nếu thực sự muốn ký hợp đồng thì vẫn phải gặp mặt xác nhận mới yên tâm.
“Chị Trần, em muốn vào nghề, nhưng không phải với tư cách nghệ sĩ, em muốn làm người đại diện như chị.”
Trần Tĩnh nhất thời không biết nên tức hay nên cười: “Làm trợ lý nghệ sĩ thì có gì hay ho, giới này nếu nói đến hào nhoáng thì vẫn là làm minh tinh, em gái à, đừng dại dột như thế chứ.”
“Những điều chị nói em đều đã nghĩ qua rồi. Nhưng em tư chất kém cỏi, hát, nhảy, diễn xuất không có điểm nào xuất sắc, đến cả tính cách cũng chẳng có gì nổi bật, thực sự không nghĩ ra được chỗ nào có thể giúp em trụ lại trong giới giải trí. So với việc nổi lên như bong bóng xà phòng, em càng muốn đi từng bước thật vững chắc.”
Câu này khiến Trần Tĩnh không thể nói cô ngốc nữa. Con người quý ở chỗ biết mình là ai, trong giới giải trí, nhan sắc là giấy thông hành, nhưng chỉ có nhan sắc thì không đủ. Có nhiều cách để xuất hiện trước công chúng, từ các cuộc thi tuyển chọn nam nữ thần tượng nổi tiếng năm nay, đến các vai quần chúng trong đoàn phim, nếu không thì cũng có thể tham gia vài chương trình truyền hình nhỏ để gây chú ý.
Vốn dĩ cô ấy định lăng xê Nam Vãn Ngâm theo những hướng đó, nổi được thì tốt, không nổi thì cũng chẳng sao. Dù sao dưới trướng cô ấy không chỉ có một nghệ sĩ, mỗi người rót vào chút tài nguyên, sớm muộn gì cũng có thể thu được hồi báo.
Mà bây giờ Nam Vãn Ngâm lại chủ động giúp cô ấy tiết kiệm chi phí thử sai, Trần Tĩnh thấy tiếc nuối nhưng đồng thời cũng nhìn ra được tiềm năng của cô.
Ngoài phòng vang lên tiếng gõ cửa, sau đó có người đẩy cửa bước vào. Người đàn ông mặc vest quét mắt một vòng qua ba người trong phòng, rồi nhanh chóng xác định mục tiêu, đi thẳng đến trước mặt cô và lễ phép lên tiếng:
“Chào cô Nam Vãn Ngâm, tôi là trợ lý của Bùi tiên sinh, tên là Điền Hạo. Bây giờ tiện không? Chúng ta có thể ra ngoài trò chuyện riêng một lát.”
Nam Vãn Ngâm gật đầu, đi theo anh ta ra hành lang bên ngoài.
Điền Hạo đi thẳng vào vấn đề: “Phí điều trị của Vũ tiên sinh tôi vừa thanh toán xong, phòng bệnh cũng đã được nâng cấp lên phòng VIP. Còn đây là thẻ ngân hàng có mười vạn tệ trong đó, dùng để bồi thường cho cô và Vũ tiên sinh, việc phân chia như thế nào là tùy các người. Bùi tiên sinh chỉ có một yêu cầu duy nhất - Chuyện này đến đây là kết thúc, mong không ai quấy rầy Thấm Tuyết tiểu thư thêm nữa.”
Trước khi tới, thân thế của cô đã được điều tra rõ ràng: bốn tuổi cha mẹ qua đời, trở thành trẻ mồ côi, bị đưa vào viện phúc lợi vì không có thân nhân nào chịu nuôi dưỡng. Mười năm học hành gian khổ mới thi đậu vào học viện danh giá bậc nhất Bắc Kinh, một cô gái chẳng có chỗ dựa, thân cô thế cô như vậy, thì lấy gì để kháng cự lại sự cám dỗ của mười vạn tệ tiền bồi thường?
“Trợ lý Điền, tôi muốn gặp Bùi tiên sinh.” Cô nói.
Điền Hạo theo phản xạ đáp ngay: “Được.” Nhưng ngay sau đó liền ý thức được điều bất thường, nhíu mày không hiểu: “Nếu cô cảm thấy có điểm nào không hài lòng về phương án bồi thường, chúng ta có thể tiếp tục thương lượng. Chỉ cần không quá đáng, tôi đều có thể thay mặt Bùi tiên sinh quyết định.”
“Bùi tiên sinh rất bận, e là khó có thể dành thời gian.” Điền Hạo từ chối khéo léo.
“Vậy thì có thể tôi sẽ đem toàn bộ chuyện này công khai trên mạng. Nếu không phải đến bước đường cùng, tôi cũng không muốn làm rùm beng khiến mọi người đều biết.”
Gương mặt luôn điềm đạm của Điền Hạo cuối cùng cũng trở nên lạnh lùng: “Tốt nhất cô nên cân nhắc cho kỹ. Bùi tiên sinh vốn đối đãi với người bằng thiện ý, nhưng thiện lương không phải là phương án duy nhất để giải quyết vấn đề.”
“Vậy so với việc từ chối một yêu cầu nhỏ nhặt như gặp tôi một lần, thì cái gọi là phương án không thiện lương đó... E rằng cái giá phải trả còn cao hơn chứ?”
“Xin lỗi. Nếu tôi còn con đường khác để đi, tôi cũng không muốn làm phiền Bùi tiên sinh.” Nam Vãn Ngâm đáp, ánh mắt bình tĩnh đối diện với sự dò xét của anh ta, kiên quyết không hề dao động.
Im lặng chốc lát, Điền Hạo mở miệng: “Tôi sẽ gọi điện xin chỉ thị của ngài Bùi.”
“Cảm ơn anh.”
Điền Hạo lấy điện thoại đi ra xa, cuộc gọi không kéo dài, anh ta nhanh chóng quay lại truyền đạt lời của Bùi Trạch Châu: “Hai giờ chiều mai, tôi sẽ đến đón cô đến văn phòng của ngài Bùi.”
“Được, cảm ơn trợ lý Điền.” Nam Vãn Ngâm không dừng lại ở đó, cô mấp máy môi hỏi người đang định rời đi: “Khoản bồi thường vừa rồi... Vẫn giữ nguyên chứ?”
Là trợ lý cho tổng giám đốc của một trong những công ty tài chính hàng đầu trong nước, Điền Hạo đã rèn luyện kỹ năng kiểm soát biểu cảm đến mức lão luyện, vì vậy dù Nam Vãn Ngâm hỏi một câu gần như tham lam vô độ, anh ta vẫn giữ nụ cười lễ độ, gật đầu xác nhận.
Tiễn Điền Hạo rời đi, Nam Vãn Ngâm không vội quay về phòng bệnh. Cô mở danh bạ điện thoại, tìm một dãy số chưa từng gọi qua.
Trong mười mấy giây đổ chuông, ánh mắt cô xuyên qua ô cửa sổ hành lang, nhìn ra bầu trời đêm u tối, như quá khứ ảm đạm của cô, cũng như tương lai chưa biết sẽ đi về đâu.
“Alô.”
Cuộc gọi được kết nối, Nam Vãn Ngâm tự giới thiệu: “Chị Trần, em là Nam Vãn Ngâm.”
“Tôi biết, số của em tôi có lưu. Gọi đến là đã nghĩ thông rồi à? Tôi nói rồi, gương mặt này của em mà không xuất hiện trên màn ảnh thì đúng là lãng phí. Những năm gần đây, tân binh có khí chất thanh thuần thoát tục rất được ưa chuộng trong giới giải trí, khán giả cũng dễ chấp nhận, bây giờ vào nghề là thời điểm đẹp nhất.”
Trần Tĩnh là người Nam Vãn Ngâm quen khi còn năm nhất đại học, lúc ấy cuối tuần cô đi làm thêm phát tờ rơi, Trần Tĩnh tự giới thiệu là người đại diện của Giải Trí Tinh Diệu, hỏi cô có hứng thú vào giới giải trí làm minh tinh không.
Khi đó Nam Vãn Ngâm chỉ một lòng muốn học hành, cành ôliu mà Trần Tĩnh đưa ra với cô giống như trăng trong nước, hoa trong gương, quá xa vời. Cô chỉ muốn tốt nghiệp suôn sẻ, làm minh tinh hay bước chân vào giới giải trí đều không nằm trong kế hoạch cuộc đời cô, nên đã từ chối không chút do dự.
Trần Tĩnh cũng không ép buộc, dù sao trong giới giải trí người mới mọc lên lớp lớp, trai xinh gái đẹp chưa bao giờ thiếu. Cô ấy đánh giá cao tiềm năng của Nam Vãn Ngâm, nhưng cũng không đến mức nhất định phải có được cô, nên sau khi để lại thông tin liên lạc thì nói rằng nếu sau này cô nghĩ lại thì cứ liên hệ.
Thấm thoắt đã gần bốn năm trôi qua, Trần Tĩnh cũng không chắc Nam Vãn Ngâm có còn giữ được vẻ ngoài như trước không, nếu thực sự muốn ký hợp đồng thì vẫn phải gặp mặt xác nhận mới yên tâm.
“Chị Trần, em muốn vào nghề, nhưng không phải với tư cách nghệ sĩ, em muốn làm người đại diện như chị.”
Trần Tĩnh nhất thời không biết nên tức hay nên cười: “Làm trợ lý nghệ sĩ thì có gì hay ho, giới này nếu nói đến hào nhoáng thì vẫn là làm minh tinh, em gái à, đừng dại dột như thế chứ.”
“Những điều chị nói em đều đã nghĩ qua rồi. Nhưng em tư chất kém cỏi, hát, nhảy, diễn xuất không có điểm nào xuất sắc, đến cả tính cách cũng chẳng có gì nổi bật, thực sự không nghĩ ra được chỗ nào có thể giúp em trụ lại trong giới giải trí. So với việc nổi lên như bong bóng xà phòng, em càng muốn đi từng bước thật vững chắc.”
Câu này khiến Trần Tĩnh không thể nói cô ngốc nữa. Con người quý ở chỗ biết mình là ai, trong giới giải trí, nhan sắc là giấy thông hành, nhưng chỉ có nhan sắc thì không đủ. Có nhiều cách để xuất hiện trước công chúng, từ các cuộc thi tuyển chọn nam nữ thần tượng nổi tiếng năm nay, đến các vai quần chúng trong đoàn phim, nếu không thì cũng có thể tham gia vài chương trình truyền hình nhỏ để gây chú ý.
Vốn dĩ cô ấy định lăng xê Nam Vãn Ngâm theo những hướng đó, nổi được thì tốt, không nổi thì cũng chẳng sao. Dù sao dưới trướng cô ấy không chỉ có một nghệ sĩ, mỗi người rót vào chút tài nguyên, sớm muộn gì cũng có thể thu được hồi báo.
Mà bây giờ Nam Vãn Ngâm lại chủ động giúp cô ấy tiết kiệm chi phí thử sai, Trần Tĩnh thấy tiếc nuối nhưng đồng thời cũng nhìn ra được tiềm năng của cô.
0
0
6 ngày trước
6 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
