0 chữ
Chương 15
Chương 15
Nam Vãn Ngâm mở to mắt suốt cả hành trình, ngắm nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ: những làn khói bếp uốn lượn nơi làng quê, những người nông dân cần mẫn giữa cánh đồng, những con sông lớn gần xa, núi non trùng điệp phía chân trời... Từng khung cảnh cứ lướt qua như một bộ phim tua nhanh, cho đến khi bị thay thế bởi những tòa cao ốc sừng sững của thành phố phồn hoa.
Lúc ban đầu, Đại học Bắc Kinh trong mắt Nam Vãn Ngâm chẳng khác nào một thánh địa là một quốc gia vừa thần thánh vừa văn minh. Nam sinh ở đây không giống như đám choai choai lêu lổng ngoài phố ở thị trấn nhỏ, suốt ngày chửi bậy thô lỗ. Họ lịch sự, hài hước, có phong độ. Các bạn nữ cũng thân thiện nhiệt tình, ngay cả với bạn cùng phòng lần đầu gặp mặt cũng đều chuẩn bị quà cẩn thận.
Lúc Nam Vãn Ngâm vừa đến ký túc xá, trông thấy trên bàn học của mình đặt ba hộp quà được gói rất đẹp, cô còn tưởng ai đó để nhầm. Các bạn cùng phòng khác đều có người nhà đi cùng dọn dẹp giường chiếu, chỉ có Lý Niệm Vi là nhận ra sự lúng túng của cô, chủ động giải thích.
Nam Vãn Ngâm vội vàng cảm ơn, rồi mới phát hiện ra bàn học của ba người còn lại mỗi người chỉ có hai hộp quà, cô là người duy nhất trong phòng không chuẩn bị gì để tặng lại.
Cô không có quà sẵn, nhưng vẫn kịp sửa sai sau đó. Có điều, số tiền cô mang theo chỉ vừa đủ chi tiêu hằng ngày, không thể đáp lại những món quà giá trị tương đương. Cô chạy khắp các cửa hàng quà tặng quanh trường, cuối cùng mới mua được ba hộp nhạc hình cầu pha lê.
Đến bây giờ, Nam Vãn Ngâm vẫn nhớ rõ ánh mắt ghét bỏ của Từ Linh khi xé lớp giấy gói và nhìn thấy quả cầu pha lê bên trong. Lý Niệm Vi thì không nói gì, nhưng cái kiểu do dự muốn nói lại thôi, như thể còn đang cố giữ thể diện cho cô, thật ra còn khó chịu hơn cả sự ghét bỏ thẳng thừng của Từ Linh.
Món quà cô tặng lại quá rẻ tiền, dù cho có qua bao nhiêu năm, vẫn có thể bị đem ra làm trò đùa cợt về cái kiểu tính toán keo kiệt. Nhưng cho dù như vậy, đó đã là tất cả những gì cô có thể dốc ra để đáp lễ rồi.
Nửa học kỳ đầu năm nhất, Nam Vãn Ngâm từng trải qua một khoảng thời gian được chú ý đặc biệt. Thường xuyên có những người lạ đến bắt chuyện với cô, trong lớp học chuyên ngành, tại căng-tin, trên đường về ký túc xá... Dường như bất cứ góc nào cũng có thể đột nhiên xuất hiện vài người muốn xin WeChat của cô.
Lần đầu tiên trong đời cô được nhiều người nhiệt tình và tử tế đến thế, sợ mình không đáp lại tử tế sẽ phụ lòng ai đó, nên với bất kỳ yêu cầu nào, cô cũng cố gắng hết mức để đáp ứng.
Cho đến khi chuyện bạn trai của Từ Linh bùng nổ, cô bị chỉ trích khắp nơi, mệt mỏi vì phải giải thích và làm lành, chỉ mong mọi chuyện mau chóng lắng xuống. Khi ấy, Nam Vãn Ngâm vẫn chưa nhận ra rằng, mọi người vốn chẳng thật sự quan tâm đến sự thật. Chính vì người ở trung tâm tin đồn đủ nổi tiếng nên thiên hạ mới thích thú bàn tán. Một khi chân tướng rõ ràng, họ lại thấy hết hứng.
Về sau, WeChat của cô thường xuyên nhận được những tin nhắn lả lơi như “Hẹn không?”, trong mắt cô, cái “quốc gia văn minh” từng khiến cô ngưỡng mộ bắt đầu méo mó đi từng chút một. Người ở đây không nói thích, cũng không giống những thiếu niên đang dậy thì chỉ biết ham vui bồng bột. Họ bàn về du͙© vọиɠ, về giá trị, về bối cảnh xuất thân…
Họ không hủy hoại thể xác của cô, nhưng từ trong tâm trí lại có thể khiến cô thấp hèn như tro bụi. Cô bắt đầu phá tan ảo mộng về cái gọi là “thánh địa”, bắt đầu ngụy trang thành một người mờ nhạt, chỉ mong có thể sống yên ổn qua ngày.
Mỗi nơi đều có quy tắc sinh tồn riêng - Đó là bài học cô đúc rút từ trải nghiệm của chính mình. Ở viện phúc lợi thì phải tranh, phải đoạt. Ở đó, viện trưởng và những người quản lý nắm giữ toàn quyền phát ngôn, nên chỉ cần lọt được vào mắt họ, đồng nghĩa với việc có thể giành lấy nhiều cơ hội hơn những đứa trẻ khác.
Nhưng Bắc Kinh không giống vậy. Nơi đây là cái nôi của kẻ quyền quý, là sân khấu biểu diễn sự méo mó và sụp đổ của nhân tính. Tại đây, chỉ cần hơi lộ ra chút tài năng, cô sẽ bị đám con nhà giàu xem như chuột bạch để mua vui.
Nam Vãn Ngâm học cách thu lại hào quang, học cách chủ động nhường bước khi tranh luận, học cách ẩn mình giữa đám đông để giảm bớt sự hiện diện.
Ước mơ lớn nhất của cô là thuận lợi tốt nghiệp, có một công việc tử tế để sống qua ngày. Nếu có thể, cô còn muốn nuôi một con mèo. Ngoài ra thì chẳng dám mơ xa.
Nhưng giờ đây, cô bỗng nhận ra, ngay cả những điều đó cũng là xa vời. Bên trong phòng mổ, các nhân viên y tế ra vào liên tục. Cô ngây người nhìn đôi tay dính máu của mình, trong đầu chỉ có một câu hỏi:
“Cuộc sống thế này... Còn phải nhẫn nhịn đến bao giờ?”
Bị bắt nạt thì phải giữ hòa khí. Bị vu oan thì phải chủ động tha thứ. Ngay cả tấm thẻ phòng trong tay cũng đang nhắc cô rằng: đồ nằm trên thớt thì không có quyền phản kháng.
Nhưng dựa vào cái gì chứ? Vì cái gì mà những câu chuyện tình yêu của các cậu ấm cô chiêu lại phải lấy cô ra làm vật hy sinh? Nhẫn nhịn thì đổi lại được gì ngoài việc người ta lấn tới? Còn cúi đầu thì chỉ càng khiến họ áp bức tàn nhẫn hơn.
Cô không muốn sống như thế này nữa.
Lá rơi bên vệ đường sẽ bị người ta giẫm nát. Rau dọn lên đĩa sẽ bị người ta kén cá chọn canh rồi gạt qua. Lọ dưỡng da rẻ tiền nếu bóp mãi không ra cũng sẽ bị tiện tay vứt đi... Vì những thứ đó đều quá rẻ mạt.
Cô muốn trở thành logo kim loại lấp lánh trên chiếc túi da đắt tiền.
Trở thành bộ máy tinh vi không ngừng chuyển động trong chiếc đồng hồ xa xỉ.
Trở thành viên kim cương lớn nhất, sáng nhất gắn trên vương miện.
Nếu quyền thế có thể khiến người ta muốn gì được nấy, vậy thì cô sẵn sàng lấy nó để tự mình đội lên vương miện. Dù là tham vọng bừng bừng hay thủ đoạn tàn nhẫn, Nam Vãn Ngâm cũng đã nói với chính mình - Từ nay về sau, phải không ngừng leo lên, cho đến khi thật sự có thể đội lấy chiếc vương miện thuộc về cô.
Con đường theo đuổi danh lợi, bắt đầu từ bây giờ cũng chưa muộn. Mà trên bàn cờ của kẻ cầm quyền, cô vừa khéo lại có đến hai tấm vé bước vào.
Uông Việt là người thừa kế của Tập đoàn Hải Thịnh, ở Bắc Kinh nơi tấc đất tấc vàng, quyền quý chen chúc thì cũng có thể xem là giàu nứt đố đổ vách. Leo lên được người như hắn chính là cơ hội thoát khỏi tình cảnh khốn quẫn hiện tại một cách nhanh chóng và dễ dàng nhất. Nhưng hạn chế cũng vô cùng rõ ràng: kiểu đàn ông như Uông Việt chỉ có hứng thú với cảm giác mới lạ. Hắn không nói đến tình cảm, lúc thích sẽ nâng cô lên tận mây xanh, lúc không còn thích nữa cũng có thể dứt khoát đá đi, không mảy may do dự.
Cô không muốn trở thành chú chim hoàng yến thoáng chốc rồi phai tàn, nên quân bài mang tên Uông Việt - Phải xé bỏ.
Gạt hắn sang một bên, lúc này người duy nhất có thể dựa vào chính là Bùi Trạch Châu. Người đàn ông điềm tĩnh, nội liễm, nho nhã, kính cẩn với người, nhưng trong xương tủy lại là kiểu lãnh đạm và lạnh lùng. Muốn chiếm lấy trái tim hắn rất khó, nhưng một khi thành công, phần thưởng đủ khiến người ta động lòng.
Cửa phòng cấp cứu bật mở, Vũ Xuyên được đẩy ra. Nam Vãn Ngâm lập tức đứng dậy tiến tới, trong đáy mắt là tham vọng sâu không đáy.
Từ nay về sau, cô muốn kéo theo cả Vũ Xuyên cùng mình, đi tranh, đi đoạt, đi giẫm lên con đường đầy gai góc đó.
Lúc ban đầu, Đại học Bắc Kinh trong mắt Nam Vãn Ngâm chẳng khác nào một thánh địa là một quốc gia vừa thần thánh vừa văn minh. Nam sinh ở đây không giống như đám choai choai lêu lổng ngoài phố ở thị trấn nhỏ, suốt ngày chửi bậy thô lỗ. Họ lịch sự, hài hước, có phong độ. Các bạn nữ cũng thân thiện nhiệt tình, ngay cả với bạn cùng phòng lần đầu gặp mặt cũng đều chuẩn bị quà cẩn thận.
Lúc Nam Vãn Ngâm vừa đến ký túc xá, trông thấy trên bàn học của mình đặt ba hộp quà được gói rất đẹp, cô còn tưởng ai đó để nhầm. Các bạn cùng phòng khác đều có người nhà đi cùng dọn dẹp giường chiếu, chỉ có Lý Niệm Vi là nhận ra sự lúng túng của cô, chủ động giải thích.
Cô không có quà sẵn, nhưng vẫn kịp sửa sai sau đó. Có điều, số tiền cô mang theo chỉ vừa đủ chi tiêu hằng ngày, không thể đáp lại những món quà giá trị tương đương. Cô chạy khắp các cửa hàng quà tặng quanh trường, cuối cùng mới mua được ba hộp nhạc hình cầu pha lê.
Đến bây giờ, Nam Vãn Ngâm vẫn nhớ rõ ánh mắt ghét bỏ của Từ Linh khi xé lớp giấy gói và nhìn thấy quả cầu pha lê bên trong. Lý Niệm Vi thì không nói gì, nhưng cái kiểu do dự muốn nói lại thôi, như thể còn đang cố giữ thể diện cho cô, thật ra còn khó chịu hơn cả sự ghét bỏ thẳng thừng của Từ Linh.
Món quà cô tặng lại quá rẻ tiền, dù cho có qua bao nhiêu năm, vẫn có thể bị đem ra làm trò đùa cợt về cái kiểu tính toán keo kiệt. Nhưng cho dù như vậy, đó đã là tất cả những gì cô có thể dốc ra để đáp lễ rồi.
Lần đầu tiên trong đời cô được nhiều người nhiệt tình và tử tế đến thế, sợ mình không đáp lại tử tế sẽ phụ lòng ai đó, nên với bất kỳ yêu cầu nào, cô cũng cố gắng hết mức để đáp ứng.
Cho đến khi chuyện bạn trai của Từ Linh bùng nổ, cô bị chỉ trích khắp nơi, mệt mỏi vì phải giải thích và làm lành, chỉ mong mọi chuyện mau chóng lắng xuống. Khi ấy, Nam Vãn Ngâm vẫn chưa nhận ra rằng, mọi người vốn chẳng thật sự quan tâm đến sự thật. Chính vì người ở trung tâm tin đồn đủ nổi tiếng nên thiên hạ mới thích thú bàn tán. Một khi chân tướng rõ ràng, họ lại thấy hết hứng.
Họ không hủy hoại thể xác của cô, nhưng từ trong tâm trí lại có thể khiến cô thấp hèn như tro bụi. Cô bắt đầu phá tan ảo mộng về cái gọi là “thánh địa”, bắt đầu ngụy trang thành một người mờ nhạt, chỉ mong có thể sống yên ổn qua ngày.
Mỗi nơi đều có quy tắc sinh tồn riêng - Đó là bài học cô đúc rút từ trải nghiệm của chính mình. Ở viện phúc lợi thì phải tranh, phải đoạt. Ở đó, viện trưởng và những người quản lý nắm giữ toàn quyền phát ngôn, nên chỉ cần lọt được vào mắt họ, đồng nghĩa với việc có thể giành lấy nhiều cơ hội hơn những đứa trẻ khác.
Nhưng Bắc Kinh không giống vậy. Nơi đây là cái nôi của kẻ quyền quý, là sân khấu biểu diễn sự méo mó và sụp đổ của nhân tính. Tại đây, chỉ cần hơi lộ ra chút tài năng, cô sẽ bị đám con nhà giàu xem như chuột bạch để mua vui.
Nam Vãn Ngâm học cách thu lại hào quang, học cách chủ động nhường bước khi tranh luận, học cách ẩn mình giữa đám đông để giảm bớt sự hiện diện.
Ước mơ lớn nhất của cô là thuận lợi tốt nghiệp, có một công việc tử tế để sống qua ngày. Nếu có thể, cô còn muốn nuôi một con mèo. Ngoài ra thì chẳng dám mơ xa.
Nhưng giờ đây, cô bỗng nhận ra, ngay cả những điều đó cũng là xa vời. Bên trong phòng mổ, các nhân viên y tế ra vào liên tục. Cô ngây người nhìn đôi tay dính máu của mình, trong đầu chỉ có một câu hỏi:
“Cuộc sống thế này... Còn phải nhẫn nhịn đến bao giờ?”
Bị bắt nạt thì phải giữ hòa khí. Bị vu oan thì phải chủ động tha thứ. Ngay cả tấm thẻ phòng trong tay cũng đang nhắc cô rằng: đồ nằm trên thớt thì không có quyền phản kháng.
Nhưng dựa vào cái gì chứ? Vì cái gì mà những câu chuyện tình yêu của các cậu ấm cô chiêu lại phải lấy cô ra làm vật hy sinh? Nhẫn nhịn thì đổi lại được gì ngoài việc người ta lấn tới? Còn cúi đầu thì chỉ càng khiến họ áp bức tàn nhẫn hơn.
Cô không muốn sống như thế này nữa.
Lá rơi bên vệ đường sẽ bị người ta giẫm nát. Rau dọn lên đĩa sẽ bị người ta kén cá chọn canh rồi gạt qua. Lọ dưỡng da rẻ tiền nếu bóp mãi không ra cũng sẽ bị tiện tay vứt đi... Vì những thứ đó đều quá rẻ mạt.
Cô muốn trở thành logo kim loại lấp lánh trên chiếc túi da đắt tiền.
Trở thành bộ máy tinh vi không ngừng chuyển động trong chiếc đồng hồ xa xỉ.
Trở thành viên kim cương lớn nhất, sáng nhất gắn trên vương miện.
Nếu quyền thế có thể khiến người ta muốn gì được nấy, vậy thì cô sẵn sàng lấy nó để tự mình đội lên vương miện. Dù là tham vọng bừng bừng hay thủ đoạn tàn nhẫn, Nam Vãn Ngâm cũng đã nói với chính mình - Từ nay về sau, phải không ngừng leo lên, cho đến khi thật sự có thể đội lấy chiếc vương miện thuộc về cô.
Con đường theo đuổi danh lợi, bắt đầu từ bây giờ cũng chưa muộn. Mà trên bàn cờ của kẻ cầm quyền, cô vừa khéo lại có đến hai tấm vé bước vào.
Uông Việt là người thừa kế của Tập đoàn Hải Thịnh, ở Bắc Kinh nơi tấc đất tấc vàng, quyền quý chen chúc thì cũng có thể xem là giàu nứt đố đổ vách. Leo lên được người như hắn chính là cơ hội thoát khỏi tình cảnh khốn quẫn hiện tại một cách nhanh chóng và dễ dàng nhất. Nhưng hạn chế cũng vô cùng rõ ràng: kiểu đàn ông như Uông Việt chỉ có hứng thú với cảm giác mới lạ. Hắn không nói đến tình cảm, lúc thích sẽ nâng cô lên tận mây xanh, lúc không còn thích nữa cũng có thể dứt khoát đá đi, không mảy may do dự.
Cô không muốn trở thành chú chim hoàng yến thoáng chốc rồi phai tàn, nên quân bài mang tên Uông Việt - Phải xé bỏ.
Gạt hắn sang một bên, lúc này người duy nhất có thể dựa vào chính là Bùi Trạch Châu. Người đàn ông điềm tĩnh, nội liễm, nho nhã, kính cẩn với người, nhưng trong xương tủy lại là kiểu lãnh đạm và lạnh lùng. Muốn chiếm lấy trái tim hắn rất khó, nhưng một khi thành công, phần thưởng đủ khiến người ta động lòng.
Cửa phòng cấp cứu bật mở, Vũ Xuyên được đẩy ra. Nam Vãn Ngâm lập tức đứng dậy tiến tới, trong đáy mắt là tham vọng sâu không đáy.
Từ nay về sau, cô muốn kéo theo cả Vũ Xuyên cùng mình, đi tranh, đi đoạt, đi giẫm lên con đường đầy gai góc đó.
0
0
6 ngày trước
6 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
