0 chữ
Chương 17
Chương 17
“Em tìm thời gian đến Tinh Diệu phỏng vấn nhé, tôi đang thiếu một trợ lý. Với lý lịch của em thì vượt qua vòng phỏng vấn không có gì khó. Làm việc dưới trướng tôi một năm, quen ngành, tích lũy quan hệ, sau khi em cảm thấy có thể độc lập đảm nhiệm công việc thì có thể nộp đơn từ trợ lý lên làm quản lý.”
“Cảm ơn chị Trần, nhưng cũng có thể em sẽ trở thành trợ lý của chị theo một cách khác, hy vọng đến lúc đó chị không ngại.” Nam Vãn Ngâm nói.
Lăn lộn trong giới giải trí nhiều năm, chỉ nghe giọng là Trần Tĩnh đã hiểu được ẩn ý trong lời nói ấy: “Nếu em có bản lĩnh ‘nhảy dù’ xuống, người khác phản ứng thế nào tôi không dám nói, nhưng riêng tôi thì sẽ âm thầm mừng rỡ đấy.”
Kết thúc cuộc gọi, Nam Vãn Ngâm nhìn vào tấm kính phản chiếu, thấy rõ bản thân: mái tóc buộc đuôi ngựa, phần mái dày che mất tầm nhìn, gương mặt mộc mạc không trang điểm, quần áo quê mùa giản dị.
Diện mạo nhạt nhòa thế này có thể thu hút Tông Hoài và Uông Việt sao?
Đối với Bùi Trạch Châu thì càng nên dốc sức nhiều hơn. Vậy thì, nên bắt đầu thay đổi từ đâu?
Nam Vãn Ngâm khẽ cười, bóng dáng trong kính cũng theo đó trở nên sinh động.
Khi quay lại phòng bệnh, Vũ Xuyên đã tỉnh. Y tá đang đẩy giường bệnh để chuyển cậu sang phòng khác, Nam Vãn Ngâm thu dọn những vật dụng mua tạm cho việc nằm viện, đi theo sau. Trên đường cả hai không nói lời nào. Đợi đến khi đã sắp xếp ổn thỏa trong phòng VIP, cô mới ngồi xuống bên giường bệnh của hắn.
“Tông Hoài đã sớm bắt đầu gây khó dễ cho anh rồi đúng không? Trả lời tin nhắn chậm không phải vì bận, mà là sợ em biết.” Ghép lại những manh mối trước sau, hành vi khác thường của Vũ Xuyên cũng đã có lời giải.
“Em đã đồng ý với bọn họ điều gì?” Người nằm trên giường bệnh ánh mắt cháy bỏng nhìn cô chằm chằm.
Khi đó hắn đã bắt đầu lơ mơ, chỉ lờ mờ nhận ra cô bị đe dọa. Trong tình cảnh ấy mà vẫn có thể đưa hắn ra ngoài, Vũ Xuyên lăn lộn trên phố bao năm, đã thấy đủ mặt tối của lòng người, dù Nam Vãn Ngâm không nói hắn cũng đoán được.
“Em có cách đối phó, anh cứ yên tâm dưỡng thương.”
“Dựa vào cái gì mà đối phó? Em biết Uông Việt là loại người gì không, muốn tôi kể cho nghe những cô gái từng dính dáng đến hắn có kết cục thảm hại thế nào không? Gia đình tan nát, thân bại danh liệt còn là nhẹ đấy!”
Uông Việt chính là loại sói hoang không đáy, ngay cả xương trong miệng cũng không nhả lại nguyên vẹn. Dây vào hắn là đang bàn chuyện với hổ, cô là sinh viên lớn lên trong môi trường học đường trong lành, lấy gì để đối phó với bọn họ.
Hắn gắng sức muốn ngồi dậy, Nam Vãn Ngâm đỡ hăn rồi kê gối cao thêm sau lưng: “Có gì thì nằm nói cũng được. Bác sĩ bảo cú đập vào trán khá mạnh, có thể sẽ để lại sẹo.”
“Bây giờ là lúc để nói mấy chuyện này sao, Nam Vãn Ngâm, Uông Việt không phải Tông Hằng, hắn có đủ cách để khiến người ta sống không bằng chết. Em tìm cách xin nghỉ học rồi ra ngoài lánh một thời gian, chuyện bên đó để tớ xử lý, sau này cũng đừng ở lại Bắc Kinh nữa.”
“Cách anh xử lý là nhận đánh nhận phạt sao? Vũ Xuyên, mạng anh rẻ rúng đến vậy à?”
Nước mắt lấp lánh trong mắt Nam Vãn Ngâm, Vũ Xuyên càng như vậy, cô càng cảm thấy mình nợ hắn, mà điều cô ghét nhất chính là nợ người khác, vì bản thân không có khả năng hoàn trả, chỉ có thể ngày này qua ngày khác sống trong dằn vặt và áp lực.
Vũ Xuyên tự giễu: “Đúng vậy, chính là không đáng tiền, ai cũng có thể giẫm một cái, càng chẳng có gì gọi là tôn nghiêm. Tôi như vậy không phải đúng ý em sao.”
Thực ra không phải. Chó giữ nhà dù bị xích vẫn còn mang bản năng hung hãn. Ở hội sở Hồng Tinh, hắn từng không ít lần bị quản lý mắng vì không biết nhún nhường, bắt hắn học cách nói lời dễ nghe trước mặt khách, để giảm bớt phàn nàn.
Vũ Xuyên khi đó chỉ có một câu: “Học không nổi, không vừa lòng thì đuổi tôi đi.”
Quản lý thường bị nghẹn đến nói không nên lời, sau lưng thì chửi hân là cục đá vừa hôi vừa cứng. Nhưng vì hắn thực sự biết đánh, gặp chuyện không trốn tránh như những kẻ khôn lỏi khác, xảy ra chuyện thì dùng hắn làm người chịu trận là hợp nhất. Vì vậy dù hắn không biết khôn khéo, quản lý vẫn giữ hắn lại làm việc.
Gặp lại Nam Vãn Ngâm là điều ngoài ý muốn, chính vì cô mà hắn mới đến Bắc Kinh, nhưng chưa bao giờ nghĩ sẽ quấy rầy cô. Ở trại trẻ, họ đã là khác biệt một trời một vực, giờ đây lại càng không thể là người cùng một thế giới.
Vì vậy khi thấy cô ở hội sở Hồng Tinh, phản ứng đầu tiên của Vũ Xuyên là không thể tin nổi. Khi thấy cô bị Tông Hoài gây khó dễ, hành động đã vượt trước suy nghĩ, lời thề son sắt trước mặt quản lý rằng mình không biết cúi đầu như bỗng dưng học được không thầy. Hắn không quan tâm bản thân có còn giữ được chút tôn nghiêm nào không, chỉ sợ không thể bảo vệ được cô.
Những ngày sau đó, Tông Hoài liên tục nhục mạ. Vũ Xuyên chỉ biết cười gượng, bên trái bị tát thì tự đưa nốt má phải ra. Bản thân chịu thêm một chút thì Nam Vãn Ngâm bên kia có thể yên ổn thêm một ngày. Chính nhờ ý nghĩ ấy mà hắn cố gắng cắn răng chịu đựng từng ngày.
Mặt mũi bầm dập, trán quấn băng gạc, lúc tự hạ thấp bản thân trông vừa buồn cười lại vừa đáng thương.
Nam Vãn Ngâm lặng lẽ nhìn hắn một lúc, rồi đột nhiên nghiêm túc nói: “Vũ Xuyên, anh tin vào bình đẳng của vạn vật không? Trước đây em không tin, nên tất cả bất công xảy ra trên người đều có lời giải thích.”
“Trương Hằng là chủ nhiệm, còn chúng ta chỉ là trẻ mồ côi, không có chỗ dựa nên không dám vạch mặt ông ta, chỉ có thể che đậy mọi chuyện.”
“Bùi Thấm Tuyết là tiểu thư, trong ký túc xá ai cũng nhường nhịn cô ta, còn em thì nhường nhịn tất cả mọi người.”
“Tông Hoài gây khó dễ cho em vì có chỗ dựa, nhưng trong mắt Bùi Thấm Tuyết và Uông Việt, anh ta chẳng qua cũng chỉ là một con chó dễ đánh dễ mắng.”
“Uông Việt nắm giữ vận mệnh của chúng ta trong căn phòng đó, vậy mà chỉ một cuộc điện thoại của Bùi Trạch Châu, thậm chí không cần thông qua anh ta, là đã giải quyết xong tình cảnh bế tắc.”
“Rõ ràng những chuyện này đều sai, tại sao chúng ta lại không thể phản kháng? Giai cấp và quyền lực là một ngọn núi đè lên người bình thường. Muốn nghiền nát nó, trước tiên phải lật đổ ngọn núi trong lòng mình.”
“Vậy nên, Vũ Xuyên, anh và em, mạng sống của chúng ta không hề rẻ mạt. Là do bọn họ quá kiêu ngạo, chúng ta phải như lũ kiến, từng chút một gặm nhấm họ, cho đến khi không còn bị ai khống chế nữa.”
“Cảm ơn chị Trần, nhưng cũng có thể em sẽ trở thành trợ lý của chị theo một cách khác, hy vọng đến lúc đó chị không ngại.” Nam Vãn Ngâm nói.
Lăn lộn trong giới giải trí nhiều năm, chỉ nghe giọng là Trần Tĩnh đã hiểu được ẩn ý trong lời nói ấy: “Nếu em có bản lĩnh ‘nhảy dù’ xuống, người khác phản ứng thế nào tôi không dám nói, nhưng riêng tôi thì sẽ âm thầm mừng rỡ đấy.”
Kết thúc cuộc gọi, Nam Vãn Ngâm nhìn vào tấm kính phản chiếu, thấy rõ bản thân: mái tóc buộc đuôi ngựa, phần mái dày che mất tầm nhìn, gương mặt mộc mạc không trang điểm, quần áo quê mùa giản dị.
Đối với Bùi Trạch Châu thì càng nên dốc sức nhiều hơn. Vậy thì, nên bắt đầu thay đổi từ đâu?
Nam Vãn Ngâm khẽ cười, bóng dáng trong kính cũng theo đó trở nên sinh động.
Khi quay lại phòng bệnh, Vũ Xuyên đã tỉnh. Y tá đang đẩy giường bệnh để chuyển cậu sang phòng khác, Nam Vãn Ngâm thu dọn những vật dụng mua tạm cho việc nằm viện, đi theo sau. Trên đường cả hai không nói lời nào. Đợi đến khi đã sắp xếp ổn thỏa trong phòng VIP, cô mới ngồi xuống bên giường bệnh của hắn.
“Tông Hoài đã sớm bắt đầu gây khó dễ cho anh rồi đúng không? Trả lời tin nhắn chậm không phải vì bận, mà là sợ em biết.” Ghép lại những manh mối trước sau, hành vi khác thường của Vũ Xuyên cũng đã có lời giải.
“Em đã đồng ý với bọn họ điều gì?” Người nằm trên giường bệnh ánh mắt cháy bỏng nhìn cô chằm chằm.
“Em có cách đối phó, anh cứ yên tâm dưỡng thương.”
“Dựa vào cái gì mà đối phó? Em biết Uông Việt là loại người gì không, muốn tôi kể cho nghe những cô gái từng dính dáng đến hắn có kết cục thảm hại thế nào không? Gia đình tan nát, thân bại danh liệt còn là nhẹ đấy!”
Uông Việt chính là loại sói hoang không đáy, ngay cả xương trong miệng cũng không nhả lại nguyên vẹn. Dây vào hắn là đang bàn chuyện với hổ, cô là sinh viên lớn lên trong môi trường học đường trong lành, lấy gì để đối phó với bọn họ.
Hắn gắng sức muốn ngồi dậy, Nam Vãn Ngâm đỡ hăn rồi kê gối cao thêm sau lưng: “Có gì thì nằm nói cũng được. Bác sĩ bảo cú đập vào trán khá mạnh, có thể sẽ để lại sẹo.”
“Cách anh xử lý là nhận đánh nhận phạt sao? Vũ Xuyên, mạng anh rẻ rúng đến vậy à?”
Nước mắt lấp lánh trong mắt Nam Vãn Ngâm, Vũ Xuyên càng như vậy, cô càng cảm thấy mình nợ hắn, mà điều cô ghét nhất chính là nợ người khác, vì bản thân không có khả năng hoàn trả, chỉ có thể ngày này qua ngày khác sống trong dằn vặt và áp lực.
Vũ Xuyên tự giễu: “Đúng vậy, chính là không đáng tiền, ai cũng có thể giẫm một cái, càng chẳng có gì gọi là tôn nghiêm. Tôi như vậy không phải đúng ý em sao.”
Thực ra không phải. Chó giữ nhà dù bị xích vẫn còn mang bản năng hung hãn. Ở hội sở Hồng Tinh, hắn từng không ít lần bị quản lý mắng vì không biết nhún nhường, bắt hắn học cách nói lời dễ nghe trước mặt khách, để giảm bớt phàn nàn.
Vũ Xuyên khi đó chỉ có một câu: “Học không nổi, không vừa lòng thì đuổi tôi đi.”
Quản lý thường bị nghẹn đến nói không nên lời, sau lưng thì chửi hân là cục đá vừa hôi vừa cứng. Nhưng vì hắn thực sự biết đánh, gặp chuyện không trốn tránh như những kẻ khôn lỏi khác, xảy ra chuyện thì dùng hắn làm người chịu trận là hợp nhất. Vì vậy dù hắn không biết khôn khéo, quản lý vẫn giữ hắn lại làm việc.
Gặp lại Nam Vãn Ngâm là điều ngoài ý muốn, chính vì cô mà hắn mới đến Bắc Kinh, nhưng chưa bao giờ nghĩ sẽ quấy rầy cô. Ở trại trẻ, họ đã là khác biệt một trời một vực, giờ đây lại càng không thể là người cùng một thế giới.
Vì vậy khi thấy cô ở hội sở Hồng Tinh, phản ứng đầu tiên của Vũ Xuyên là không thể tin nổi. Khi thấy cô bị Tông Hoài gây khó dễ, hành động đã vượt trước suy nghĩ, lời thề son sắt trước mặt quản lý rằng mình không biết cúi đầu như bỗng dưng học được không thầy. Hắn không quan tâm bản thân có còn giữ được chút tôn nghiêm nào không, chỉ sợ không thể bảo vệ được cô.
Những ngày sau đó, Tông Hoài liên tục nhục mạ. Vũ Xuyên chỉ biết cười gượng, bên trái bị tát thì tự đưa nốt má phải ra. Bản thân chịu thêm một chút thì Nam Vãn Ngâm bên kia có thể yên ổn thêm một ngày. Chính nhờ ý nghĩ ấy mà hắn cố gắng cắn răng chịu đựng từng ngày.
Mặt mũi bầm dập, trán quấn băng gạc, lúc tự hạ thấp bản thân trông vừa buồn cười lại vừa đáng thương.
Nam Vãn Ngâm lặng lẽ nhìn hắn một lúc, rồi đột nhiên nghiêm túc nói: “Vũ Xuyên, anh tin vào bình đẳng của vạn vật không? Trước đây em không tin, nên tất cả bất công xảy ra trên người đều có lời giải thích.”
“Trương Hằng là chủ nhiệm, còn chúng ta chỉ là trẻ mồ côi, không có chỗ dựa nên không dám vạch mặt ông ta, chỉ có thể che đậy mọi chuyện.”
“Bùi Thấm Tuyết là tiểu thư, trong ký túc xá ai cũng nhường nhịn cô ta, còn em thì nhường nhịn tất cả mọi người.”
“Tông Hoài gây khó dễ cho em vì có chỗ dựa, nhưng trong mắt Bùi Thấm Tuyết và Uông Việt, anh ta chẳng qua cũng chỉ là một con chó dễ đánh dễ mắng.”
“Uông Việt nắm giữ vận mệnh của chúng ta trong căn phòng đó, vậy mà chỉ một cuộc điện thoại của Bùi Trạch Châu, thậm chí không cần thông qua anh ta, là đã giải quyết xong tình cảnh bế tắc.”
“Rõ ràng những chuyện này đều sai, tại sao chúng ta lại không thể phản kháng? Giai cấp và quyền lực là một ngọn núi đè lên người bình thường. Muốn nghiền nát nó, trước tiên phải lật đổ ngọn núi trong lòng mình.”
“Vậy nên, Vũ Xuyên, anh và em, mạng sống của chúng ta không hề rẻ mạt. Là do bọn họ quá kiêu ngạo, chúng ta phải như lũ kiến, từng chút một gặm nhấm họ, cho đến khi không còn bị ai khống chế nữa.”
0
0
6 ngày trước
6 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
