TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 14
Chương 14

Tối hôm đó, Trương Hằng được người khác phát hiện và đưa đến bệnh viện, chẩn đoán là chấn động não nhẹ. Sau khi tỉnh lại, ông ta chỉ nói với mọi người rằng mình bị Vũ Xuyên đánh, vì chột dạ nên không nhắc đến Nam Vãn Ngâm.

Người nhà Trương Hằng kéo đến viện phúc lợi, ép viện trưởng phải đưa ra lời giải thích. Lúc đó Nam Vãn Ngâm đã kể rõ ngọn ngành cho viện trưởng, nói rằng chính Trương Hằng có ý đồ xấu với cô, còn Vũ Xuyên chỉ là tình cờ xuất hiện và ra tay cứu giúp.

Trong văn phòng lúc ấy chỉ có cô và viện trưởng. Tiếng mắng chửi của người nhà Trương Hằng vọng qua sân viện truyền đến lác đác. Phó viện trưởng ở ngoài gõ cửa, báo rằng bên nhà họ Trương đã báo cảnh sát, yêu cầu viện trưởng ra mặt giải quyết.

Nam Vãn Ngâm tức giận nói:

“Bọn họ còn dám báo cảnh sát? Cháu sẽ ra giải thích với cảnh sát, rõ ràng là Trương Hằng có ý đồ xâm hại trẻ vị thành niên, người đáng bị bắt phải là ông ta!”

Nhưng viện trưởng lại không đáp lại sự phẫn nộ của cô, chỉ bảo phó viện trưởng tạm thời ra ngoài ứng phó.

Khi tiếng bước chân bên ngoài xa dần, viện trưởng mới quay lại, vẻ mặt trầm trọng nói ra một câu khiến Nam Vãn Ngâm không thể tin nổi:

“Những lời vừa rồi, cháu phải chôn trong lòng. Tuyệt đối không được nói với bất kỳ ai, đặc biệt là cảnh sát.”

“Vì sao ạ?” Cô hoang mang hỏi, cảm thấy vị viện trưởng trước mặt chẳng khác gì người xa lạ.

Viện trưởng không giải thích gì thêm, chỉ hỏi lại cô một câu:

“Cháu muốn hủy hoại viện phúc lợi này sao?”

Rõ ràng Trương Hằng là người làm sai, cớ gì lại thành ra cô đang muốn hủy hoại nơi này? Nam Vãn Ngâm sững người, không thể nói nên lời, trong căn phòng yên tĩnh ấy, chỉ còn tiếng chất vấn dồn dập của viện trưởng vang vọng.

“Nếu nói ra sự thật, cả viện sẽ trở thành bia miệng của dư luận, cấp trên và công chúng đều sẽ không bỏ qua cho chúng ta.”

“Cháu có từng nghĩ đến hậu quả chưa? Nếu viện phúc lợi không thể tiếp tục duy trì, nơi nương thân của bao nhiêu cụ già và trẻ nhỏ ai sẽ gánh vác thay cháu?”

“Nam Vãn Ngâm, cháu luôn là đứa trẻ ngoan ngoãn hiểu chuyện nhất trong mắt ta, giờ cháu muốn tận mắt nhìn thấy ngôi nhà của chúng ta bị hủy hoại sao?”

“Hơn nữa, chẳng phải cháu vẫn chưa xảy ra chuyện gì sao? Trương Hằng làm vậy là sai, sau này ta sẽ bảo ông ta xin lỗi cháu. Chuyện này đến đây thôi, đừng nhắc lại nữa.”

“Có những việc dù có đâm đầu vào tường cũng chưa chắc có kết quả. Cháu chỉ còn vài tháng nữa là thi đại học, tiền đồ rộng mở, tương lai sáng sủa. Đừng vì một chuyện cỏn con mà hủy hoại cả đời mình. Nếu làm ầm lên, thanh danh của cháu cũng khó nghe đấy.”

Nửa như khuyên răn, nửa như cảnh cáo.

Nam Vãn Ngâm lặng lẽ nghe từng câu một, ánh mắt từng quyết liệt muốn vạch trần sự thật dần tối sầm lại. Viện trưởng nói đúng, những hậu quả đó cô không thể gánh nổi, sẽ không có ai đứng ra bảo vệ một cô nhi tay trắng như cô.

Giọng cô khô khốc, khàn đặc, như thể bị rút cạn hết sức lực:

“Vậy... Còn Vũ Xuyên thì sao?”

Viện trưởng đáp lại bằng giọng dửng dưng:

“Nó vốn là một đứa trẻ rắc rối, không lo học hành, suốt ngày gây sự. Sớm muộn gì cũng vì bốc đồng mà rước họa vào thân. Nhân lúc nó chưa đủ tuổi thành niên, để nó nếm chút bài học cũng là chuyện tốt.”

“Nếu bà muốn tôi không đứng ra vạch trần Trương Hằng, thì phải hứa với tôi một chuyện - Bảo vệ được Vũ Xuyên, không để cảnh sát bắt anh ấy đi. Đây là giới hạn cuối cùng của tôi.” Trong đôi mắt mờ tối của Nam Vãn Ngâm dâng lên chút kiên định hiếm hoi.

Viện trưởng trầm ngâm một lúc, rồi gật đầu: “Được. Nhưng cậu ta vẫn phải công khai xin lỗi Trương Hằng trước mọi người, nếu không thì không thể xoa dịu dư luận.”

Nam Vãn Ngâm bật cười khẽ, giọng nói lạnh tanh: “Tôi thấy câu đó thật nực cười.”

Cô cúi đầu chào viện trưởng một cái, sau đó xoay người rảo bước rời khỏi văn phòng.

Hôm đó cô quấn chăn trốn trong phòng, cố gắng khiến bản thân ngủ thϊếp đi. Nhưng không cách nào ngủ được, đầu óc tỉnh táo đến mức gần như bốc cháy. Bên ngoài, tiếng trò chuyện của những cụ già trong viện vang vọng vào, họ bàn tán rằng viện trưởng đã sai người áp giải Vũ Xuyên ra ngoài xin lỗi gia đình Trương Hằng, nhưng hắn bướng bỉnh, sống chết không chịu mở miệng. Cuối cùng vẫn là Trương Hằng đích thân gọi điện bảo người nhà rút lui, chuyện mới được dàn xếp.

Vũ Xuyên đánh người nhập viện, lại còn không biết ăn năn, viện phúc lợi lập tức mở cuộc họp phê bình hắn. Hắn đứng trên bục, cả người mang dáng vẻ ngang tàng bất kham. Trương Hằng thì làm ra vẻ rộng lượng, tuyên bố tha thứ cho hắn trước mặt mọi người, kết quả là ai nấy đều khen ngợi Trương Hằng có phong thái lãnh đạo, còn chỉ trích Vũ Xuyên không biết điều.

Nam Vãn Ngâm ngồi trong đám đông, vẫn cúi đầu không dám ngẩng lên. Ánh mắt thiếu niên trên bục sáng quắc, ép người đến nghẹt thở, cô không dám bước ra làm chứng cho hắn, nên hắn cũng không biện hộ gì cho mình, chỉ thẳng thừng chấp nhận mọi lời chỉ trích và hiểu lầm bằng tư thế sắc bén, đầy gai góc.

Từ đó trở đi, cô và Vũ Xuyên không còn nói với nhau thêm một câu nào nữa.

Khai giảng trở lại, cô càng ra sức học hành. Viện phúc lợi chưa bao giờ là nơi cô có thể dựa vào để trú ngụ, Trương Hằng đã khiến cô hiểu rất rõ ràng rằng nếu không cố gắng, kết cục sẽ chỉ có thể là sa đọa. Cô chưa bao giờ khao khát được rời khỏi nơi đó như lúc này.

May mà sự nỗ lực trong học tập không bao giờ phụ lòng người. Kỳ thi đại học kết thúc, điểm số của cô xuất sắc nổi bật, thân thế lại đủ truân chuyên, năm đó cô được chọn làm nhân vật truyền cảm hứng toàn thành phố, thậm chí còn được chính quyền tài trợ toàn bộ học phí bốn năm đại học.

Từ Bình Giang đến Bắc Kinh, cô ngồi chuyến tàu suốt một ngày một đêm, mệt mỏi vì tư thế ngồi gò bó lâu dài và không khí ngột ngạt trong toa xe, nhưng tất cả cũng không thể lấn át khát vọng tự do đang rực cháy trong lòng.

0

0

6 ngày trước

6 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.