0 chữ
Chương 13
Chương 13
Tay Nam Vãn Ngâm chợt buông lỏng, thùng hàng trong lòng rơi bịch xuống đất. Cô nhướng mày, trong mắt lộ ra vẻ giễu cợt:
“Lừa gạt một đứa trẻ khiến chú cảm thấy có thành tựu à? Loại chuyện này không phải lần đầu chú làm đúng không? Chú có biết dụ dỗ trẻ vị thành niên quan hệ bất chính là hành vi phạm pháp có thể bị xử tù không?”
Trương Hằng khẽ cười khẩy, hoàn toàn không để tâm tới lời cảnh cáo của cô: “Cháu cứ thử đi tố cáo xem, liệu có ai tin cháu không. Nhưng đến lúc đó, khi mọi chuyện bị bại lộ, thử xem viện phúc lợi còn có thể tiếp tục giữ cháu lại không.”
Nam Vãn Ngâm cắn chặt môi, ánh mắt Trương Hằng nhìn cô như đang nhìn một con cừu non chờ bị xẻ thịt, khoái chí thưởng thức sự giằng co đau đớn của cô, dường như đã nắm chắc phần thắng trong tay.
Nam Vãn Ngâm rít lên từng chữ qua kẽ răng:
“Vậy thì cứ chờ xem! Tôi không tin chú có thể một tay che trời.”
Lời đe dọa của Trương Hằng quả thật rất nặng ký. Một khi rời khỏi viện phúc lợi, cô không còn nơi để về, ngay cả việc tiếp tục đi học cũng trở nên xa vời. Nhưng cho dù như vậy, cô cũng tuyệt đối không chịu khuất phục. Cùng lắm là cá chết lưới rách, thà đánh cược còn hơn là cúi đầu nhẫn nhục.
Khi lời cô vừa dứt, sắc mặt Trương Hằng lập tức trầm xuống. Nam Vãn Ngâm cảm thấy chỉ cần đứng cùng một chỗ với ông ta thôi cũng khiến cô buồn nôn, lập tức bước nhanh về phía cửa định rời khỏi.
Trương Hằng lập tức nhận ra ý đồ của cô, chắn ngang trước cửa:
“Cháu tưởng mọi chuyện đến đây là xong à?”
“Chú còn muốn làm gì?” Nam Vãn Ngâm cảnh giác lùi lại, cố giữ khoảng cách không quá gần cũng không quá xa.
Nhưng giữa nam và nữ vốn đã có sự chênh lệch về thể lực, Trương Hằng là đàn ông trưởng thành, còn cô mới chỉ là một đứa trẻ chưa thành niên. Tất cả sự phòng bị ấy trong mắt ông ta chẳng khác gì trứng chọi đá.
Không gian kín mít vô hình như kích phát tận cùng du͙© vọиɠ và tà niệm trong lòng người. Trương Hằng bước từng bước lại gần, trong đáy mắt lóe lên ánh nhìn đầy tà ác và tăm tối.
Nam Vãn Ngâm lùi dần về phía sau, mãi đến khi lưng cô chạm vào giá hàng lạnh lẽo. Không còn đường lui, mà Trương Hằng vẫn từng bước ép sát, toàn thân cô run lên không ngừng. Đến lúc ấy, cô mới thực sự hiểu thế nào là "địa ngục trần gian".
Hai người lặng lẽ giằng co trong bầu không khí căng như dây đàn, một bên áp bức, một bên phản kháng. Đúng lúc này, tiếng đá ném vỡ kính cửa sổ vang lên chát chúa, phá vỡ cục diện đáng sợ đó. Sắc mặt Trương Hằng khẽ biến, còn Nam Vãn Ngâm như bỗng thấy lại hy vọng, lập tức hét lớn:
“Cứu tôi với!”
Trương Hằng hốt hoảng vươn tay bịt miệng cô lại, nhưng chưa kịp làm gì đã bị cô phản kháng cắn mạnh một phát, đau đến mức phải buông tay ra, miệng chửi rủa liên hồi.
Bên ngoài nghe thấy tiếng kêu cứu, có người bắt đầu đá cửa. Chỉ hai cú thôi, cánh cửa đang bị chốt từ bên trong đã bị tung ra. Gió tuyết từ ngoài lao vào ào ạt, lấp đầy căn phòng lạnh giá. Một thiếu niên cao gầy từ bóng đêm bước vào, trên tay vẫn cầm hòn đá vừa dùng để phá kính.
Nam Vãn Ngâm căng thẳng nhìn sang, ánh mắt tràn đầy hy vọng cho đến khi nhìn rõ khuôn mặt lạnh lùng sắc bén - Là người mà cô từng chán ghét nhất.
Là Vũ Xuyên.
Trương Hằng quát to:
“Cậu tới đây làm gì! Còn không mau quay về! Phá hoại tài sản công, sau này sẽ có người xử lý cậu!”
Vũ Xuyên không động đậy, đôi mắt đen lạnh lẽo nhìn thẳng sang cô:
“Có đi không?”
Nam Vãn Ngâm sững người giây lát rồi bừng tỉnh khỏi sự sững sờ, trong lòng trào dâng sự may mắn còn sống sót sau kiếp nạn. Cô lập tức né người qua khỏi Trương Hằng, chạy về phía hắn.
Tuy nhiên cổ tay cô lại bị một bàn tay thô bạo giữ chặt, qua cả lớp áo vẫn cảm nhận rõ rệt sự ghê tởm và buồn nôn. Nam Vãn Ngâm cố sức rút tay về, nhưng Trương Hằng không chịu buông, khí thế hống hách còn cảnh cáo Vũ Xuyên đừng nhiều chuyện.
Nam Vãn Ngâm sợ hắn thật sự sẽ bị hù dọa mà rút lui. Dù sao từ trước đến nay cô chưa từng đối xử tốt với hắn, đến một nụ cười cũng hiếm hoi, hắn có quay lưng bỏ mặc cũng là điều dễ hiểu.
“Vũ Xuyên!” Cô gọi tên hắn trong hoảng loạn, ánh mắt hoảng hốt và khẩn cầu: “Dẫn tôi đi... Được không?”
Vũ Xuyên không nói “được” hay “không”, chỉ lạnh lùng nhả ra một câu:
“Tránh ra xa một chút.”
Sau đó, giống như một con báo đen hung hãn đang rình mồi, hắn lao đến tấn công Trương Hằng bằng sự cuồng bạo không chút kiêng dè. Kẻ sống nơi đầu đường xó chợ, quen thói đánh nhau liều mạng, vừa ra tay đã là đòn chí mạng. Viên đá trong tay hắn giáng từng cú nặng nề lên người Trương Hằng, đôi mắt ánh lên sát ý lạnh lẽo.
Nam Vãn Ngâm chưa từng ngoan ngoãn nghe lời ai như thế. Hắn bảo cô tránh xa, cô liền lập tức nhân lúc được thả ra chạy ra khỏi cửa. Cô cứ thế cắm đầu chạy, phía sau là căn phòng kho như cơn ác mộng, tuyết rơi ngày càng dày, lạnh buốt đến tê tái khiến đầu óc cô dần tỉnh lại.
Không thể bỏ chạy như thế được, cô phải quay lại cứu Vũ Xuyên.
Khi cô quay trở lại kho, Trương Hằng đã nằm bất tỉnh trên nền đất, nhưng Vũ Xuyên vẫn chưa dừng tay, nắm cổ áo ông ta lên mà đấm từng cú nặng như trời giáng vào mặt.
Nam Vãn Ngâm vội kéo hắn ra:
“Không thể đánh tiếp nữa!”
Đôi mắt Vũ Xuyên phủ đầy băng sương:
“Ông ta dám động vào em, em còn muốn cầu xin cho ông ta?”
“Dù hắn có chết cả trăm lần tôi cũng không hả giận.” cô gằn giọng: “Nhưng gϊếŧ người là phạm pháp, tương lai của anh không thể chôn vùi vì một kẻ như hắn.”
Gương mặt Vũ Xuyên vẫn lạnh như băng, im lặng nhìn cô, bàn tay siết chặt cũng dần thả lỏng.
Nam Vãn Ngâm nắm tay hắn kéo ra ngoài, gió tuyết thốc vào mặt, nhưng cô lại không thấy lạnh như trước nữa. Trên mặt đất phủ tuyết, hai hàng dấu chân chậm rãi kéo dài. Từ xa truyền đến tiếng pháo nổ đì đùng, pháo hoa rực rỡ nở rộ giữa không trung - Năm mới đã đến.
“Vũ Xuyên, cảm ơn anh. Chúc anh năm mới vui vẻ.” Trong tiếng pháo mừng năm, cô khẽ nói lời chúc đến hắn.
“Lừa gạt một đứa trẻ khiến chú cảm thấy có thành tựu à? Loại chuyện này không phải lần đầu chú làm đúng không? Chú có biết dụ dỗ trẻ vị thành niên quan hệ bất chính là hành vi phạm pháp có thể bị xử tù không?”
Trương Hằng khẽ cười khẩy, hoàn toàn không để tâm tới lời cảnh cáo của cô: “Cháu cứ thử đi tố cáo xem, liệu có ai tin cháu không. Nhưng đến lúc đó, khi mọi chuyện bị bại lộ, thử xem viện phúc lợi còn có thể tiếp tục giữ cháu lại không.”
Nam Vãn Ngâm cắn chặt môi, ánh mắt Trương Hằng nhìn cô như đang nhìn một con cừu non chờ bị xẻ thịt, khoái chí thưởng thức sự giằng co đau đớn của cô, dường như đã nắm chắc phần thắng trong tay.
“Vậy thì cứ chờ xem! Tôi không tin chú có thể một tay che trời.”
Lời đe dọa của Trương Hằng quả thật rất nặng ký. Một khi rời khỏi viện phúc lợi, cô không còn nơi để về, ngay cả việc tiếp tục đi học cũng trở nên xa vời. Nhưng cho dù như vậy, cô cũng tuyệt đối không chịu khuất phục. Cùng lắm là cá chết lưới rách, thà đánh cược còn hơn là cúi đầu nhẫn nhục.
Khi lời cô vừa dứt, sắc mặt Trương Hằng lập tức trầm xuống. Nam Vãn Ngâm cảm thấy chỉ cần đứng cùng một chỗ với ông ta thôi cũng khiến cô buồn nôn, lập tức bước nhanh về phía cửa định rời khỏi.
Trương Hằng lập tức nhận ra ý đồ của cô, chắn ngang trước cửa:
“Cháu tưởng mọi chuyện đến đây là xong à?”
“Chú còn muốn làm gì?” Nam Vãn Ngâm cảnh giác lùi lại, cố giữ khoảng cách không quá gần cũng không quá xa.
Không gian kín mít vô hình như kích phát tận cùng du͙© vọиɠ và tà niệm trong lòng người. Trương Hằng bước từng bước lại gần, trong đáy mắt lóe lên ánh nhìn đầy tà ác và tăm tối.
Nam Vãn Ngâm lùi dần về phía sau, mãi đến khi lưng cô chạm vào giá hàng lạnh lẽo. Không còn đường lui, mà Trương Hằng vẫn từng bước ép sát, toàn thân cô run lên không ngừng. Đến lúc ấy, cô mới thực sự hiểu thế nào là "địa ngục trần gian".
Hai người lặng lẽ giằng co trong bầu không khí căng như dây đàn, một bên áp bức, một bên phản kháng. Đúng lúc này, tiếng đá ném vỡ kính cửa sổ vang lên chát chúa, phá vỡ cục diện đáng sợ đó. Sắc mặt Trương Hằng khẽ biến, còn Nam Vãn Ngâm như bỗng thấy lại hy vọng, lập tức hét lớn:
Trương Hằng hốt hoảng vươn tay bịt miệng cô lại, nhưng chưa kịp làm gì đã bị cô phản kháng cắn mạnh một phát, đau đến mức phải buông tay ra, miệng chửi rủa liên hồi.
Bên ngoài nghe thấy tiếng kêu cứu, có người bắt đầu đá cửa. Chỉ hai cú thôi, cánh cửa đang bị chốt từ bên trong đã bị tung ra. Gió tuyết từ ngoài lao vào ào ạt, lấp đầy căn phòng lạnh giá. Một thiếu niên cao gầy từ bóng đêm bước vào, trên tay vẫn cầm hòn đá vừa dùng để phá kính.
Nam Vãn Ngâm căng thẳng nhìn sang, ánh mắt tràn đầy hy vọng cho đến khi nhìn rõ khuôn mặt lạnh lùng sắc bén - Là người mà cô từng chán ghét nhất.
Là Vũ Xuyên.
Trương Hằng quát to:
“Cậu tới đây làm gì! Còn không mau quay về! Phá hoại tài sản công, sau này sẽ có người xử lý cậu!”
Vũ Xuyên không động đậy, đôi mắt đen lạnh lẽo nhìn thẳng sang cô:
“Có đi không?”
Nam Vãn Ngâm sững người giây lát rồi bừng tỉnh khỏi sự sững sờ, trong lòng trào dâng sự may mắn còn sống sót sau kiếp nạn. Cô lập tức né người qua khỏi Trương Hằng, chạy về phía hắn.
Tuy nhiên cổ tay cô lại bị một bàn tay thô bạo giữ chặt, qua cả lớp áo vẫn cảm nhận rõ rệt sự ghê tởm và buồn nôn. Nam Vãn Ngâm cố sức rút tay về, nhưng Trương Hằng không chịu buông, khí thế hống hách còn cảnh cáo Vũ Xuyên đừng nhiều chuyện.
Nam Vãn Ngâm sợ hắn thật sự sẽ bị hù dọa mà rút lui. Dù sao từ trước đến nay cô chưa từng đối xử tốt với hắn, đến một nụ cười cũng hiếm hoi, hắn có quay lưng bỏ mặc cũng là điều dễ hiểu.
“Vũ Xuyên!” Cô gọi tên hắn trong hoảng loạn, ánh mắt hoảng hốt và khẩn cầu: “Dẫn tôi đi... Được không?”
Vũ Xuyên không nói “được” hay “không”, chỉ lạnh lùng nhả ra một câu:
“Tránh ra xa một chút.”
Sau đó, giống như một con báo đen hung hãn đang rình mồi, hắn lao đến tấn công Trương Hằng bằng sự cuồng bạo không chút kiêng dè. Kẻ sống nơi đầu đường xó chợ, quen thói đánh nhau liều mạng, vừa ra tay đã là đòn chí mạng. Viên đá trong tay hắn giáng từng cú nặng nề lên người Trương Hằng, đôi mắt ánh lên sát ý lạnh lẽo.
Nam Vãn Ngâm chưa từng ngoan ngoãn nghe lời ai như thế. Hắn bảo cô tránh xa, cô liền lập tức nhân lúc được thả ra chạy ra khỏi cửa. Cô cứ thế cắm đầu chạy, phía sau là căn phòng kho như cơn ác mộng, tuyết rơi ngày càng dày, lạnh buốt đến tê tái khiến đầu óc cô dần tỉnh lại.
Không thể bỏ chạy như thế được, cô phải quay lại cứu Vũ Xuyên.
Khi cô quay trở lại kho, Trương Hằng đã nằm bất tỉnh trên nền đất, nhưng Vũ Xuyên vẫn chưa dừng tay, nắm cổ áo ông ta lên mà đấm từng cú nặng như trời giáng vào mặt.
Nam Vãn Ngâm vội kéo hắn ra:
“Không thể đánh tiếp nữa!”
Đôi mắt Vũ Xuyên phủ đầy băng sương:
“Ông ta dám động vào em, em còn muốn cầu xin cho ông ta?”
“Dù hắn có chết cả trăm lần tôi cũng không hả giận.” cô gằn giọng: “Nhưng gϊếŧ người là phạm pháp, tương lai của anh không thể chôn vùi vì một kẻ như hắn.”
Gương mặt Vũ Xuyên vẫn lạnh như băng, im lặng nhìn cô, bàn tay siết chặt cũng dần thả lỏng.
Nam Vãn Ngâm nắm tay hắn kéo ra ngoài, gió tuyết thốc vào mặt, nhưng cô lại không thấy lạnh như trước nữa. Trên mặt đất phủ tuyết, hai hàng dấu chân chậm rãi kéo dài. Từ xa truyền đến tiếng pháo nổ đì đùng, pháo hoa rực rỡ nở rộ giữa không trung - Năm mới đã đến.
“Vũ Xuyên, cảm ơn anh. Chúc anh năm mới vui vẻ.” Trong tiếng pháo mừng năm, cô khẽ nói lời chúc đến hắn.
0
0
6 ngày trước
6 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
