0 chữ
Chương 12
Chương 12
Năm Nam Vãn Ngâm lên lớp mười hai, cô đã trở thành một thiếu nữ vô cùng xinh đẹp và nổi bật. Khuôn mặt thanh tú dịu dàng, dáng người cao gầy thanh mảnh, đứng giữa đám đông dễ dàng thu hút ánh nhìn.
Lúc ấy, cô là đại diện tiêu biểu của những học sinh ưu tú ở trường và trong trại, cả người toát lên sức sống tuổi thanh xuân, không cần tô vẽ cầu kỳ, ở độ tuổi mười bảy mười tám chỉ cần đứng đó cũng đã là một cảnh tượng khiến người ta xao lòng.
Bên tai cô chưa bao giờ thiếu những lời khen ngợi tràn đầy mỹ từ. Đã từng có lúc cô cảm thấy việc mất cha mẹ cũng chẳng có gì to tát, chỉ cần dựa vào bản thân, cô vẫn có thể sống rất tốt. Điều duy nhất khiến cô không vừa ý... Chính là cái tên Vũ Xuyên suốt ngày gây chuyện phiền phức.
Đối với Vũ Xuyên, Nam Vãn Ngâm đã từng khuyên nhủ bằng cả sự kiên nhẫn, cũng từng tức giận mắng hắn là kẻ không biết điều. Nhưng Vũ Xuyên chẳng nghe lời, trong trường hay trong trại, hắn vẫn cứ muốn làm gì thì làm.
Nam Vãn Ngâm rất muốn mặc kệ hắn, nhưng cô không thể. Cô là học sinh xuất sắc trong mắt thầy cô và viện trưởng, mà “xuất sắc” đồng nghĩa với không gì là không thể. Một người xuất sắc thì không thể để xảy ra thất bại, hồ sơ rạng rỡ của cô không thể bị Vũ Xuyên phá hỏng.
Thế nên Nam Vãn Ngâm đã phá bỏ nguyên tắc, đặt ra ba điều quy ước với kẻ mà trong mắt cô là một kẻ bỏ đi, tương lai chắc chắn chỉ có thể trở thành côn đồ xã hội như Vũ Xuyên. Cô có thể không quan tâm chuyện hắn trốn học hay đánh nhau, nhưng điều kiện là: dù là đánh người hay bị đánh, cũng tuyệt đối không được để ai phát hiện, đặc biệt là trong trường học, trước mặt bạn học và giáo viên phải làm tốt vỏ bọc.
Tóm lại, là: trước mặt người khác phải nghe lời cô, sau lưng thì muốn làm gì cũng được, miễn là đừng liên lụy đến cô.
Vũ Xuyên gật đầu đồng ý. Sau đó một thời gian, hắn rất có tinh thần “hợp đồng”, phối hợp cùng cô diễn vở kịch “học sinh cá biệt biết quay đầu”, Nam Vãn Ngâm thì trước mặt mọi người giả vờ quan tâm đến chuyện học của hắn, một khi không còn ai ở quanh, cô lại xoay người bỏ đi.
Trong lòng cô, Vũ Xuyên hoàn toàn không đáng để cứu vớt. Một kẻ đầu óc đơn giản, tay chân phát triển, hơi một tí là động tay động chân như vậy, sau này nhất định chẳng có chút liên quan nào đến cô.
Nam Vãn Ngâm của năm ấy không thể ngờ được rằng, chính cái người mà cô từng dán nhãn là “cặn bã xã hội”, là kẻ thô bạo chẳng biết gì ngoài đánh đấm, sau đó lại là người kéo cô từ tận đáy địa ngục trở về.
Mùa xuân năm 2013, trại trẻ mồ côi vẫn như mọi năm được trang trí rực rỡ ấm áp. Viện trưởng tổ chức bữa cơm tất niên, cả viện cùng quây quần, tivi phát chương trình gala chào xuân, mọi người vừa ăn vừa trò chuyện vui vẻ về một năm mới tốt đẹp hơn.
Sau bữa cơm, viện trưởng như thường lệ đi trò chuyện với các cụ già, còn việc dọn dẹp thì giao cho đám trẻ. Trưởng ban hậu cần Trương Hằng chỉ đạo các em làm việc, không khí năm mới bao trùm khiến cả những đứa trẻ bình thường chẳng nghe lời cũng muốn tranh nhau làm cho nhiều.
Nam Vãn Ngâm vốn luôn là trợ thủ đắc lực của ban quản lý. Thấy những việc khác đều đang được xử lý ổn thỏa, Trương Hằng gọi cô cùng vào kho lấy bánh kẹo Tết đã chuẩn bị sẵn để chia cho mọi người.
Kho chứa nằm ở khu vực hơi hẻo lánh, đêm xuống trời tối đen như mực, ánh sáng duy nhất đến từ chức năng đèn pin trên điện thoại của Trương Hằng. Mặt đất phủ một lớp tuyết dày, từ bầu trời vẫn không ngừng rơi xuống những hạt tuyết nhỏ li ti.
Nam Vãn Ngâm lội trong tuyết, bước chân lúc sâu lúc cạn bám sát sau lưng Trương Hằng. Không ngờ ông ta đột ngột dừng lại, cô không kịp phản ứng, bước hụt suýt nữa ngã nhào.
Trương Hằng vươn tay túm lấy cô kéo lại gần, dáng vẻ đầy ân cần của một người trưởng bối rộng lượng, bảo cô đừng đi xa quá, lại gần một chút sẽ nhìn rõ đường hơn.
Nam Vãn Ngâm vốn không thích tiếp xúc gần với người khác, nhưng Trương Hằng là người lớn, lại là quản lý trong viện, ông ta nói là vì tốt cho cô, cô không có lý do gì để từ chối.
Trên đường đến nhà kho, Trương Hằng cứ giữ chặt cánh tay cô không buông. Mặc dù đang mặc áo bông dày mùa đông, nhưng qua nhiều lớp vải, Nam Vãn Ngâm vẫn cảm thấy gai lưng, như thể có kim nhọn chọc vào.
Một nỗi bất an âm thầm dâng lên trong lòng cô, thế nhưng suốt chặng đường ông ta cũng không có hành động nào quá đáng. Cảm giác bất an không có cơ sở để chứng minh, cô chỉ còn cách tự trấn an mình: lấy đồ xong rồi quay về chỗ mọi người là được.
Lần mò đến được kho, Trương Hằng lấy chìa khóa mở cửa. Gian phòng tối om bỗng sáng bừng lên khi đèn được bật, những dãy kệ xếp đầy hàng hóa hiện ra rõ ràng. Trương Hằng bảo cô đến lấy thùng quà tết ở kệ bên kia.
Nam Vãn Ngâm sốt ruột muốn xong việc để còn rời đi nên không nghĩ nhiều, nhanh chân bước tới. Nhưng khi ôm thùng quà quay người lại, cô lại thấy Trương Hằng đã đóng cửa kho lại.
Cô hoảng hốt bất an:
“Chủ nhiệm Trương, chúng ta không quay lại sao? Viện trưởng với mấy người chắc đang chờ sốt ruột rồi.”
Trương Hằng chỉ cười cười, không trả lời, đi đến bàn làm việc gần cửa, mở ngăn kéo đầu tiên, lấy ra một chiếc hộp trang trí tinh xảo.
“Cháu sắp tốt nghiệp rồi, con gái xinh đẹp như cháu phải biết cách trang điểm cho mình. Trong này là một thỏi son, coi như quà mừng năm mới tôi tặng riêng cho cháu, chỉ cháu mới có, mấy đứa khác không được đâu.”
Ông ta giơ hộp quà ra ý bảo cô đến nhận. Nam Vãn Ngâm đứng yên không động đậy, cảnh giác nhưng vẫn cố giữ giọng từ chối khéo:
“Cảm ơn chủ nhiệm Trương, cháu nhận được tấm lòng của chú rồi, quà thì cháu xin phép không nhận. Giờ cũng muộn rồi, mình nên quay lại thôi ạ.”
Thấy cô không phối hợp, Trương Hằng cũng không nổi giận. Một cô gái chưa đầy mười bảy tuổi, cho dù có cảnh giác đến đâu thì trong tình huống chỉ có hai người ở đây, ông ta vẫn có thừa thời gian để “dạy bảo”. Nếu vẫn không biết điều... Vậy thì đừng trách ông ta ép buộc.
Ông ta đặt hộp quà lên bàn, cố tình giữ dáng vẻ trưởng bối ôn tồn ân cần:
“Từ nhỏ cháu đã rất ngoan ngoãn, học hành khổ cực cũng chưa từng than vất vả, nhiều lúc tôi nhìn mà cũng xót. Thật ra đời người đâu chỉ có con đường đại học, Vãn Ngâm à, dù sau này có lên đại học rồi thì vẫn phải vất vả bươn chải vì cuộc sống. Nhưng với ngoại hình như cháu, không cần cố gắng cũng chẳng sao, hoàn toàn có thể tận dụng lợi thế đó để sống sung sướиɠ từ sớm.”
“Chủ nhiệm Trương, chú không cần phải lo lắng cho cháu như vậy đâu. Học hành chưa bao giờ là gánh nặng với cháu, thi đại học lại càng là ước mơ của cháu. Con đường cháu chọn chỉ có một, hôm nay những gì chú nói, cháu sẽ coi như chưa từng nghe thấy.”
Không rõ là sợ hãi hay phẫn nộ chiếm ưu thế hơn, đây là lần đầu tiên trong đời Nam Vãn Ngâm dùng giọng điệu lạnh lùng như vậy để thể hiện bất mãn trong lòng.
Trên gương mặt Trương Hằng, nụ cười giả tạo bắt đầu rạn nứt vì sự kiên quyết của cô:
“Nam Vãn Ngâm, để tôi nói thẳng. Nếu cháu còn muốn sống yên ổn trong viện phúc lợi này, thì hãy suy nghĩ cho kỹ xem có nên từ chối tôi hay không.”
“Chỉ cần cháu đồng ý theo tôi, sau này tôi sẽ nuôi cháu, không cần phải chen chúc trong viện phúc lợi với đám người đó nữa. Tôi sẽ mua nhà cho cháu, cho tiền tiêu vặt hàng tháng, cháu chẳng cần làm gì mà vẫn sống sung sướиɠ hơn tụi nó.” Ông ta dụ dỗ từng bước, lời lẽ như rót mật vào tai.
Lúc ấy, cô là đại diện tiêu biểu của những học sinh ưu tú ở trường và trong trại, cả người toát lên sức sống tuổi thanh xuân, không cần tô vẽ cầu kỳ, ở độ tuổi mười bảy mười tám chỉ cần đứng đó cũng đã là một cảnh tượng khiến người ta xao lòng.
Bên tai cô chưa bao giờ thiếu những lời khen ngợi tràn đầy mỹ từ. Đã từng có lúc cô cảm thấy việc mất cha mẹ cũng chẳng có gì to tát, chỉ cần dựa vào bản thân, cô vẫn có thể sống rất tốt. Điều duy nhất khiến cô không vừa ý... Chính là cái tên Vũ Xuyên suốt ngày gây chuyện phiền phức.
Đối với Vũ Xuyên, Nam Vãn Ngâm đã từng khuyên nhủ bằng cả sự kiên nhẫn, cũng từng tức giận mắng hắn là kẻ không biết điều. Nhưng Vũ Xuyên chẳng nghe lời, trong trường hay trong trại, hắn vẫn cứ muốn làm gì thì làm.
Thế nên Nam Vãn Ngâm đã phá bỏ nguyên tắc, đặt ra ba điều quy ước với kẻ mà trong mắt cô là một kẻ bỏ đi, tương lai chắc chắn chỉ có thể trở thành côn đồ xã hội như Vũ Xuyên. Cô có thể không quan tâm chuyện hắn trốn học hay đánh nhau, nhưng điều kiện là: dù là đánh người hay bị đánh, cũng tuyệt đối không được để ai phát hiện, đặc biệt là trong trường học, trước mặt bạn học và giáo viên phải làm tốt vỏ bọc.
Tóm lại, là: trước mặt người khác phải nghe lời cô, sau lưng thì muốn làm gì cũng được, miễn là đừng liên lụy đến cô.
Trong lòng cô, Vũ Xuyên hoàn toàn không đáng để cứu vớt. Một kẻ đầu óc đơn giản, tay chân phát triển, hơi một tí là động tay động chân như vậy, sau này nhất định chẳng có chút liên quan nào đến cô.
Nam Vãn Ngâm của năm ấy không thể ngờ được rằng, chính cái người mà cô từng dán nhãn là “cặn bã xã hội”, là kẻ thô bạo chẳng biết gì ngoài đánh đấm, sau đó lại là người kéo cô từ tận đáy địa ngục trở về.
Mùa xuân năm 2013, trại trẻ mồ côi vẫn như mọi năm được trang trí rực rỡ ấm áp. Viện trưởng tổ chức bữa cơm tất niên, cả viện cùng quây quần, tivi phát chương trình gala chào xuân, mọi người vừa ăn vừa trò chuyện vui vẻ về một năm mới tốt đẹp hơn.
Nam Vãn Ngâm vốn luôn là trợ thủ đắc lực của ban quản lý. Thấy những việc khác đều đang được xử lý ổn thỏa, Trương Hằng gọi cô cùng vào kho lấy bánh kẹo Tết đã chuẩn bị sẵn để chia cho mọi người.
Kho chứa nằm ở khu vực hơi hẻo lánh, đêm xuống trời tối đen như mực, ánh sáng duy nhất đến từ chức năng đèn pin trên điện thoại của Trương Hằng. Mặt đất phủ một lớp tuyết dày, từ bầu trời vẫn không ngừng rơi xuống những hạt tuyết nhỏ li ti.
Nam Vãn Ngâm lội trong tuyết, bước chân lúc sâu lúc cạn bám sát sau lưng Trương Hằng. Không ngờ ông ta đột ngột dừng lại, cô không kịp phản ứng, bước hụt suýt nữa ngã nhào.
Trương Hằng vươn tay túm lấy cô kéo lại gần, dáng vẻ đầy ân cần của một người trưởng bối rộng lượng, bảo cô đừng đi xa quá, lại gần một chút sẽ nhìn rõ đường hơn.
Nam Vãn Ngâm vốn không thích tiếp xúc gần với người khác, nhưng Trương Hằng là người lớn, lại là quản lý trong viện, ông ta nói là vì tốt cho cô, cô không có lý do gì để từ chối.
Trên đường đến nhà kho, Trương Hằng cứ giữ chặt cánh tay cô không buông. Mặc dù đang mặc áo bông dày mùa đông, nhưng qua nhiều lớp vải, Nam Vãn Ngâm vẫn cảm thấy gai lưng, như thể có kim nhọn chọc vào.
Một nỗi bất an âm thầm dâng lên trong lòng cô, thế nhưng suốt chặng đường ông ta cũng không có hành động nào quá đáng. Cảm giác bất an không có cơ sở để chứng minh, cô chỉ còn cách tự trấn an mình: lấy đồ xong rồi quay về chỗ mọi người là được.
Lần mò đến được kho, Trương Hằng lấy chìa khóa mở cửa. Gian phòng tối om bỗng sáng bừng lên khi đèn được bật, những dãy kệ xếp đầy hàng hóa hiện ra rõ ràng. Trương Hằng bảo cô đến lấy thùng quà tết ở kệ bên kia.
Nam Vãn Ngâm sốt ruột muốn xong việc để còn rời đi nên không nghĩ nhiều, nhanh chân bước tới. Nhưng khi ôm thùng quà quay người lại, cô lại thấy Trương Hằng đã đóng cửa kho lại.
Cô hoảng hốt bất an:
“Chủ nhiệm Trương, chúng ta không quay lại sao? Viện trưởng với mấy người chắc đang chờ sốt ruột rồi.”
Trương Hằng chỉ cười cười, không trả lời, đi đến bàn làm việc gần cửa, mở ngăn kéo đầu tiên, lấy ra một chiếc hộp trang trí tinh xảo.
“Cháu sắp tốt nghiệp rồi, con gái xinh đẹp như cháu phải biết cách trang điểm cho mình. Trong này là một thỏi son, coi như quà mừng năm mới tôi tặng riêng cho cháu, chỉ cháu mới có, mấy đứa khác không được đâu.”
Ông ta giơ hộp quà ra ý bảo cô đến nhận. Nam Vãn Ngâm đứng yên không động đậy, cảnh giác nhưng vẫn cố giữ giọng từ chối khéo:
“Cảm ơn chủ nhiệm Trương, cháu nhận được tấm lòng của chú rồi, quà thì cháu xin phép không nhận. Giờ cũng muộn rồi, mình nên quay lại thôi ạ.”
Thấy cô không phối hợp, Trương Hằng cũng không nổi giận. Một cô gái chưa đầy mười bảy tuổi, cho dù có cảnh giác đến đâu thì trong tình huống chỉ có hai người ở đây, ông ta vẫn có thừa thời gian để “dạy bảo”. Nếu vẫn không biết điều... Vậy thì đừng trách ông ta ép buộc.
Ông ta đặt hộp quà lên bàn, cố tình giữ dáng vẻ trưởng bối ôn tồn ân cần:
“Từ nhỏ cháu đã rất ngoan ngoãn, học hành khổ cực cũng chưa từng than vất vả, nhiều lúc tôi nhìn mà cũng xót. Thật ra đời người đâu chỉ có con đường đại học, Vãn Ngâm à, dù sau này có lên đại học rồi thì vẫn phải vất vả bươn chải vì cuộc sống. Nhưng với ngoại hình như cháu, không cần cố gắng cũng chẳng sao, hoàn toàn có thể tận dụng lợi thế đó để sống sung sướиɠ từ sớm.”
“Chủ nhiệm Trương, chú không cần phải lo lắng cho cháu như vậy đâu. Học hành chưa bao giờ là gánh nặng với cháu, thi đại học lại càng là ước mơ của cháu. Con đường cháu chọn chỉ có một, hôm nay những gì chú nói, cháu sẽ coi như chưa từng nghe thấy.”
Không rõ là sợ hãi hay phẫn nộ chiếm ưu thế hơn, đây là lần đầu tiên trong đời Nam Vãn Ngâm dùng giọng điệu lạnh lùng như vậy để thể hiện bất mãn trong lòng.
Trên gương mặt Trương Hằng, nụ cười giả tạo bắt đầu rạn nứt vì sự kiên quyết của cô:
“Nam Vãn Ngâm, để tôi nói thẳng. Nếu cháu còn muốn sống yên ổn trong viện phúc lợi này, thì hãy suy nghĩ cho kỹ xem có nên từ chối tôi hay không.”
“Chỉ cần cháu đồng ý theo tôi, sau này tôi sẽ nuôi cháu, không cần phải chen chúc trong viện phúc lợi với đám người đó nữa. Tôi sẽ mua nhà cho cháu, cho tiền tiêu vặt hàng tháng, cháu chẳng cần làm gì mà vẫn sống sung sướиɠ hơn tụi nó.” Ông ta dụ dỗ từng bước, lời lẽ như rót mật vào tai.
0
0
6 ngày trước
6 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
