0 chữ
Chương 11
Chương 11
Tông Hoài là loại người có thù tất báo, còn Uông Việt - Người cùng một giuộc với hắn, chắc chắn cũng không phải kẻ tốt lành gì. Nam Vãn Ngâm hiểu rõ điều đó, nhưng vào lúc cô hoàn toàn đơn độc, ngay cả nếu cánh tay đưa ra là cành gai đầy chông nhọn, cô cũng đành phải nắm lấy.
Nam Vãn Ngâm buông Vũ Xuyên đang hấp hối xuống, bước tới trước mặt Uông Việt, cúi đầu cung kính:
“Anh Uông Việt, xin anh hãy giúp tôi.”
Mái tóc cô mềm mại óng ả, cúi đầu liền buông xuống như dòng suối. Uông Việt đưa tay vén một lọn tóc, đưa lên mũi ngửi, giọng cợt nhả:
“Tôi dựa vào cái gì mà giúp em?”
Nam Vãn Ngâm chậm rãi đứng thẳng dậy, mái tóc trượt khỏi đầu ngón tay hắn. Cô cúi xuống nhìn người đàn ông kia, thấy rõ trong mắt hắn là tham lam không chút che giấu. Cô khẽ mấp máy môi, giọng khàn khàn:
“Chỉ cần anh chịu giúp, thế nào cũng được.”
Uông Việt mỉm cười, từ trong túi lấy ra một chiếc thẻ phòng:
“Thế này được chưa?”
Nam Vãn Ngâm không đáp, im lặng. Uông Việt lại nâng giá: hắn mở điện thoại, lướt đến số điện thoại ghi chú là “Bùi Trạch Châu”, dụ dỗ:
“Chỉ cần em gật đầu, cuộc gọi này tôi sẽ bấm ngay lập tức.”
Nam Vãn Ngâm từ tốn vươn tay, rút tấm thẻ trong tay hắn, nắm chặt trong lòng bàn tay. Giọng cô khàn đặc:
“Gọi đi.”
Uông Việt hài lòng cười khẽ, ngón tay lướt nhẹ bấm gọi. Trong lúc chuông đổ, cả phòng bao như rơi vào tĩnh lặng kỳ quái.
Cuộc gọi được kết nối. Giọng đàn ông trầm ổn truyền qua điện thoại.
Uông Việt đưa máy cho cô. Khi Bùi Trạch Châu đang hỏi lại lần thứ hai, cô mở miệng:
“Chào anh Bùi, tôi là Nam Vãn Ngâm.”
Đầu dây bên kia im lặng khá lâu, Nam Vãn Ngâm nói tiếp:
“Tôi là bạn cùng phòng của Bùi Thấm Tuyết. Cô ấy từng hứa giúp tôi một việc. Bây giờ là lúc thực hiện lời hứa, nhưng tôi không thể liên lạc với cô ấy. Anh có thể giúp tôi chuyển máy cho cô ấy không?”
“Việc gì?” Hắn hỏi.
Nam Vãn Ngâm cụp mắt, đôi mắt đen láy nhìn về phía Tông Hoài. Dưới ánh nhìn cảnh cáo của hắn, cô chậm rãi mở miệng:
“Lời mời của Tông Hoài là do tôi chủ động nói rõ với Bùi Thấm Tuyết. Hôm đó cô ấy muốn tôi phối hợp cùng đi bắt gian tại hội sở Hồng Tinh, và đã hứa rằng chỉ cần tôi làm theo lời cô ấy thì không cần lo bị Tông Hoài trả thù.”
Giọng cô trầm thấp, thoáng mang theo chút mỉa mai:
“Nhưng bây giờ, tôi và bạn mình sắp bị anh ta ép đến đường cùng rồi. Bùi tiên sinh, xin hỏi lời em gái anh nói... Còn tính không?”
Đầu dây bên kia không lên tiếng. Thời gian trôi qua từng giây từng phút, là một cuộc giằng co căng thẳng đối với cả Nam Vãn Ngâm và Tông Hoài.
“Cậu ta đang ở bên cạnh cô à?”
Nam Vãn Ngâm đáp: “Ừm.”
“Đưa điện thoại cho cậu ta.”
Không cần cô chuyển lời, căn phòng bao yên lặng đến mức nghe được tiếng kim rơi. Câu nói ấy, Tông Hoài đương nhiên nghe thấy. Hắn mặt mày u ám bước tới, cung kính nhận điện thoại, cúi đầu chào:
“Chào anh, anh Trạch Châu.”
“Xin lỗi.” Giọng Bùi Trạch Châu dứt khoát, rõ ràng.
Tông Hoài không dám do dự, cúi người nói với Nam Vãn Ngâm:
“Xin lỗi.”
Nam Vãn Ngâm không đáp. Giọng Bùi Trạch Châu lại vang lên từ đầu bên kia điện thoại, lần này là nói với cô:
“Dẫn bạn cô đi trước đi. Lát nữa tôi sẽ cho trợ lý liên hệ với cô. Chuyện này tôi sẽ cho cô một lời giải thích.”
Cuộc gọi kết thúc. Tông Hoài trả lại điện thoại cho Uông Việt, sắc mặt âm trầm khó coi, nhưng không dám trút giận lên người Nam Vãn Ngâm nữa.
Uông Việt ngồi tựa lười biếng trên sofa, lắc lắc chiếc điện thoại trong tay, nhắc cô:
“Đừng quên giao kèo giữa chúng ta. Chiều mai sáu giờ, đừng đến trễ.”
Chiếc thẻ phòng trong tay cấn vào lòng bàn tay khiến cô đau buốt. Nam Vãn Ngâm im lặng bước đến bên Vũ Xuyên, cố gắng đỡ lấy thân thể đang hấp hối của hắn.
Vũ Xuyên vẫn còn một tia ý thức, dưới sự dìu đỡ của cô, từng bước loạng choạng rời khỏi căn phòng trụy lạc ấy.
Nam Vãn Ngâm gọi điện thoại cấp cứu, xe cứu thương đến rất nhanh, vừa đến bệnh viện là Vũ Xuyên được đẩy thẳng vào phòng phẫu thuật cấp cứu. Lúc này đã gần nửa đêm, bệnh viện chìm trong yên tĩnh, ngoài bác sĩ y tá trực ca thì hầu như không còn ai khác.
Nam Vãn Ngâm ngồi chờ bên ngoài phòng phẫu thuật, trên người cô đầy vết máu của Vũ Xuyên, không rõ là màu đỏ tươi này dễ kí©h thí©ɧ lòng người hơn, hay là những khao khát vốn bị đè nén trong cô đang dần thức tỉnh.
Nam Vãn Ngâm không tránh khỏi hồi tưởng về quá khứ. Từ khi có ký ức, cô đã sống trong trại trẻ mồ côi. Khi bắt đầu hiểu chuyện, cô đã học được cách nhìn mặt đoán ý, sớm hơn những đứa trẻ khác nhận ra rằng nơi cô sống chỉ là một nhà giam phân cấp khắt khe.
Viện trưởng đứng ở đỉnh tháp kim tự tháp, là người nắm quyền tuyệt đối. Dưới đó là các cán bộ quản lý, còn lại là những đứa trẻ cùng cảnh ngộ không nơi nương tựa. Nam Vãn Ngâm là người đầu tiên học được cách lấy lòng người khác. Trong trại, đứa trẻ nào ngoan ngoãn nghe lời hơn sẽ là đứa xuất sắc hơn. Cô luôn cố gắng trở thành người được khen ngợi nhất.
Cũng bởi vì cô biết điều và hiểu chuyện, nên những buổi phỏng vấn truyền hình, những buổi lễ quyên góp của các nhà hảo tâm, hay các hoạt động xã hội thể hiện “sự giáo dục tốt đẹp” của lũ trẻ mồ côi, cô đều là người được đưa ra làm gương mặt đại diện, như một món hàng mẫu mực được trưng bày trước công chúng.
Nam Vãn Ngâm hiểu rất rõ quy tắc sinh tồn trong trại trẻ, vì thế suốt một thời gian dài, cô sống cũng khá dễ chịu. Khi những đứa trẻ khác còn buồn bã vì số phận, cô đã học được cách dùng giá trị bản thân để đổi lấy sự quan tâm.
Nam Vãn Ngâm buông Vũ Xuyên đang hấp hối xuống, bước tới trước mặt Uông Việt, cúi đầu cung kính:
“Anh Uông Việt, xin anh hãy giúp tôi.”
Mái tóc cô mềm mại óng ả, cúi đầu liền buông xuống như dòng suối. Uông Việt đưa tay vén một lọn tóc, đưa lên mũi ngửi, giọng cợt nhả:
“Tôi dựa vào cái gì mà giúp em?”
Nam Vãn Ngâm chậm rãi đứng thẳng dậy, mái tóc trượt khỏi đầu ngón tay hắn. Cô cúi xuống nhìn người đàn ông kia, thấy rõ trong mắt hắn là tham lam không chút che giấu. Cô khẽ mấp máy môi, giọng khàn khàn:
Uông Việt mỉm cười, từ trong túi lấy ra một chiếc thẻ phòng:
“Thế này được chưa?”
Nam Vãn Ngâm không đáp, im lặng. Uông Việt lại nâng giá: hắn mở điện thoại, lướt đến số điện thoại ghi chú là “Bùi Trạch Châu”, dụ dỗ:
“Chỉ cần em gật đầu, cuộc gọi này tôi sẽ bấm ngay lập tức.”
Nam Vãn Ngâm từ tốn vươn tay, rút tấm thẻ trong tay hắn, nắm chặt trong lòng bàn tay. Giọng cô khàn đặc:
“Gọi đi.”
Uông Việt hài lòng cười khẽ, ngón tay lướt nhẹ bấm gọi. Trong lúc chuông đổ, cả phòng bao như rơi vào tĩnh lặng kỳ quái.
Cuộc gọi được kết nối. Giọng đàn ông trầm ổn truyền qua điện thoại.
Uông Việt đưa máy cho cô. Khi Bùi Trạch Châu đang hỏi lại lần thứ hai, cô mở miệng:
“Chào anh Bùi, tôi là Nam Vãn Ngâm.”
Đầu dây bên kia im lặng khá lâu, Nam Vãn Ngâm nói tiếp:
“Việc gì?” Hắn hỏi.
Nam Vãn Ngâm cụp mắt, đôi mắt đen láy nhìn về phía Tông Hoài. Dưới ánh nhìn cảnh cáo của hắn, cô chậm rãi mở miệng:
“Lời mời của Tông Hoài là do tôi chủ động nói rõ với Bùi Thấm Tuyết. Hôm đó cô ấy muốn tôi phối hợp cùng đi bắt gian tại hội sở Hồng Tinh, và đã hứa rằng chỉ cần tôi làm theo lời cô ấy thì không cần lo bị Tông Hoài trả thù.”
Giọng cô trầm thấp, thoáng mang theo chút mỉa mai:
“Nhưng bây giờ, tôi và bạn mình sắp bị anh ta ép đến đường cùng rồi. Bùi tiên sinh, xin hỏi lời em gái anh nói... Còn tính không?”
Đầu dây bên kia không lên tiếng. Thời gian trôi qua từng giây từng phút, là một cuộc giằng co căng thẳng đối với cả Nam Vãn Ngâm và Tông Hoài.
Nam Vãn Ngâm đáp: “Ừm.”
“Đưa điện thoại cho cậu ta.”
Không cần cô chuyển lời, căn phòng bao yên lặng đến mức nghe được tiếng kim rơi. Câu nói ấy, Tông Hoài đương nhiên nghe thấy. Hắn mặt mày u ám bước tới, cung kính nhận điện thoại, cúi đầu chào:
“Chào anh, anh Trạch Châu.”
“Xin lỗi.” Giọng Bùi Trạch Châu dứt khoát, rõ ràng.
Tông Hoài không dám do dự, cúi người nói với Nam Vãn Ngâm:
“Xin lỗi.”
Nam Vãn Ngâm không đáp. Giọng Bùi Trạch Châu lại vang lên từ đầu bên kia điện thoại, lần này là nói với cô:
“Dẫn bạn cô đi trước đi. Lát nữa tôi sẽ cho trợ lý liên hệ với cô. Chuyện này tôi sẽ cho cô một lời giải thích.”
Cuộc gọi kết thúc. Tông Hoài trả lại điện thoại cho Uông Việt, sắc mặt âm trầm khó coi, nhưng không dám trút giận lên người Nam Vãn Ngâm nữa.
Uông Việt ngồi tựa lười biếng trên sofa, lắc lắc chiếc điện thoại trong tay, nhắc cô:
“Đừng quên giao kèo giữa chúng ta. Chiều mai sáu giờ, đừng đến trễ.”
Chiếc thẻ phòng trong tay cấn vào lòng bàn tay khiến cô đau buốt. Nam Vãn Ngâm im lặng bước đến bên Vũ Xuyên, cố gắng đỡ lấy thân thể đang hấp hối của hắn.
Vũ Xuyên vẫn còn một tia ý thức, dưới sự dìu đỡ của cô, từng bước loạng choạng rời khỏi căn phòng trụy lạc ấy.
Nam Vãn Ngâm gọi điện thoại cấp cứu, xe cứu thương đến rất nhanh, vừa đến bệnh viện là Vũ Xuyên được đẩy thẳng vào phòng phẫu thuật cấp cứu. Lúc này đã gần nửa đêm, bệnh viện chìm trong yên tĩnh, ngoài bác sĩ y tá trực ca thì hầu như không còn ai khác.
Nam Vãn Ngâm ngồi chờ bên ngoài phòng phẫu thuật, trên người cô đầy vết máu của Vũ Xuyên, không rõ là màu đỏ tươi này dễ kí©h thí©ɧ lòng người hơn, hay là những khao khát vốn bị đè nén trong cô đang dần thức tỉnh.
Nam Vãn Ngâm không tránh khỏi hồi tưởng về quá khứ. Từ khi có ký ức, cô đã sống trong trại trẻ mồ côi. Khi bắt đầu hiểu chuyện, cô đã học được cách nhìn mặt đoán ý, sớm hơn những đứa trẻ khác nhận ra rằng nơi cô sống chỉ là một nhà giam phân cấp khắt khe.
Viện trưởng đứng ở đỉnh tháp kim tự tháp, là người nắm quyền tuyệt đối. Dưới đó là các cán bộ quản lý, còn lại là những đứa trẻ cùng cảnh ngộ không nơi nương tựa. Nam Vãn Ngâm là người đầu tiên học được cách lấy lòng người khác. Trong trại, đứa trẻ nào ngoan ngoãn nghe lời hơn sẽ là đứa xuất sắc hơn. Cô luôn cố gắng trở thành người được khen ngợi nhất.
Cũng bởi vì cô biết điều và hiểu chuyện, nên những buổi phỏng vấn truyền hình, những buổi lễ quyên góp của các nhà hảo tâm, hay các hoạt động xã hội thể hiện “sự giáo dục tốt đẹp” của lũ trẻ mồ côi, cô đều là người được đưa ra làm gương mặt đại diện, như một món hàng mẫu mực được trưng bày trước công chúng.
Nam Vãn Ngâm hiểu rất rõ quy tắc sinh tồn trong trại trẻ, vì thế suốt một thời gian dài, cô sống cũng khá dễ chịu. Khi những đứa trẻ khác còn buồn bã vì số phận, cô đã học được cách dùng giá trị bản thân để đổi lấy sự quan tâm.
0
0
6 ngày trước
6 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
