TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 15
Chương 6.3: Thứ mang gai

Người xung quanh càng lúc càng đông, có người chơi đã đi tìm nước trước một bước.

Thôn trưởng được người dìu đến. Nhìn thấy ánh lửa trong rừng, ông suýt chút nữa thì ngất đi. Phản ứng lại, ông lập tức chỉ huy mọi người dập lửa.

"Mau múc nước, mau!"

Hệ thống: [Nhận thành công nhiệm vụ ngẫu nhiên – Dập tắt đám cháy rừng (Tìm kiếm nguồn nước, dập tắt đám cháy lớn).]

Nhiệm vụ này có rất nhiều người nhận được. Ôn Hàm nhìn yêu cầu trên giao diện nhiệm vụ, lập tức về nhà lấy công cụ.

Ra ngoài đi ngang qua tiệm tạp hóa, bên trong chen đầy người chơi, hẳn đều là đến mua công cụ.

Dùng ba lô để vận chuyển nước thì có hạn, nhưng đại đa số người chơi chỉ có thể làm như vậy. Đợi đến khi mọi người dập tắt được ngọn lửa thì đã trôi qua suốt hai tiếng đồng hồ.

Hệ thống: [Nhiệm vụ ngẫu nhiên – Dập tắt đám cháy rừng đã hoàn thành, nhận được Gói Quà Cứu Hỏa x1.]

"Thôn trưởng, lửa tắt rồi ạ."

"Gây nghiệt mà," thôn trưởng lắc đầu, "Sau này trong thôn lấy đâu ra gỗ mà dùng... Thôi, tìm người xem có cứu sống được sinh vật nào không, nói gì thì nói cũng là một sinh mạng."

Hệ thống: [Nhận thành công nhiệm vụ ngẫu nhiên – Cứu hộ trong biển lửa (Cứu hộ các sinh vật bị ảnh hưởng bởi hỏa hoạn, phần thưởng sẽ tùy theo số lượng giải cứu).]

Khu rừng ban ngày giờ đã hoàn toàn thay đổi bộ dạng, khắp nơi đều là những cành cây bị cháy đứt. Đã có người chơi đi vào trong. Ôn Hàm có chút do dự, trời bây giờ đã tối hẳn, không nhìn thấy đường dưới chân, rất dễ bị thương.

"Trong gói quà có đèn l*иg!" Có một người chơi đột nhiên hô lên.

Ôn Hàm mở gói quà ra, quả nhiên, ngoài một chiếc đèn l*иg còn có 10 khúc gỗ và 20 phần cành cây khô. Quan trọng nhất là còn cho một mảnh đất!

Có đất rồi, người chơi có thể tự mình trồng lương thực, không cần phải lo lắng về chuyện ăn uống nữa.

Không biết Tùy Phong có nhận được không. Với cái vận may của anh ta, có lẽ cứ ăn đồ có sẵn vẫn đáng tin cậy hơn.

Có đèn l*иg rồi thì dễ làm hơn. Ôn Hàm thắp đèn l*иg, chú ý dưới chân đi về phía trước. Nhiều người chơi như vậy, động vật lớn thì đừng mong, vẫn là nên đặt hy vọng vào động vật nhỏ thì đáng tin cậy hơn.

Đi được vài phút, Ôn Hàm chú ý thấy người chơi bên cạnh càng lúc càng ít, đi vào sâu hơn nữa có lẽ chỉ còn lại một mình cô.

Gần đây ngoài mấy chiếc đèn l*иg ra không có nguồn sáng nào khác. Cuối khu rừng như một vực sâu vô tận, đang chờ con mồi bước vào. Ôn Hàm dừng lại một chút, rẽ sang một hướng khác.

Ban ngày Ôn Hàm sẽ đi đến những nơi không có ai, nhưng bây giờ, cô thà nhặt được ít phần thưởng hơn chứ vẫn muốn đảm bảo gần đó có người chơi.

Đang suy nghĩ, cô dường như giẫm phải thứ gì đó. Ôn Hàm ngồi xổm xuống, dùng đèn l*иg chiếu sát mặt đất.

Có lẽ vì trước khi cháy lá cây chất đống nhiều nên tro ở chỗ này dày hơn những nơi khác. Ôn Hàm tìm một cành cây gạt lớp tro tàn sang một bên, thứ bên dưới lộ ra.

Một ổ trứng gà, đáng tiếc đã bị nướng chín, không thể giao nhiệm vụ được.

Có còn hơn không. Ôn Hàm thu trứng gà vào ba lô, tiếp tục tìm kiếm ở chỗ khác.

Vừa mới đứng dậy, có người không biết từ đâu chạy ra, vừa chạy vừa kêu thảm thiết, giọng nói như bị kim châm.

Cách đó không xa, mấy người chơi đang tụ lại với nhau, ở giữa là một người mặc chiếc váy lụa màu vàng dị thường nổi bật. Nhìn thấy cảnh này, Ôn Hàm lập tức thu đèn l*иg lại.

"Nó có gai, học tỷ, em tìm thấy rồi..."

Người nói chuyện hình như là người chơi vừa chạy tới. Ôn Hàm nhìn vào trong lòng anh ta.

Đó là... Một con nhím sao?

Ôn Hàm dụi dụi mắt. Cô không nhìn lầm, thứ trong lòng người chơi kia chính là một con nhím. Cả nhóm người đó bận rộn cả buổi trời chỉ để tìm một con nhím ư?

Nhìn vẻ mặt vừa cẩn thận, vừa muốn sờ lại không dám sờ của mấy người kia đối với con nhím, Ôn Hàm chỉ biết trưng ra vẻ mặt đầy dấu chấm hỏi.

Trong game, nhím thuộc loại con mồi trung cấp. Tuy ở ngoài đời gần như không thể thấy, nhưng trong game cũng không đến mức khan hiếm như vậy. Chỉ cần ra ngoài bắt vài con mồi nhỏ để luyện tập và nâng cấp kỹ thuật đi săn, việc bắt được một con nhím chỉ là vấn đề thời gian. Phản ứng của mấy người này thật sự là hơi thái quá.

Mặc dù đã thu đèn l*иg lại và đối phương không thấy mình, nhưng Ôn Hàm không biết lát nữa họ sẽ đi đâu. Nếu chỉ là một con nhím thì cũng không có gì đáng xem, cô vẫn nên đi sớm thì hơn.

"Thú cưng đưa cho mình, các cậu đi đi... Đừng để cô ta phát hiện chúng ta quen biết nhau..."

Ôn Hàm đi vòng qua chỗ mấy người đang đứng, nghe được hai câu lọt vào tai, cô bất giác cảm thấy đối phương nói "cô ta" hẳn là đang chỉ mình.

Đây là đang bàn bạc để không cho mình phát hiện ra họ là cùng một nhóm ư? Đáng tiếc là cô đã biết rồi.

Quả nhiên là vật họp theo loài, Ôn Hàm nghĩ, phong cách lén lút của nhóm người này đúng là trước sau như một.

Ôn Hàm có thói quen chuẩn bị kỹ càng mọi thứ trước khi bắt tay vào làm việc, cho nên trong khoảng thời gian từ lúc bốc thăm được suất chơi cho đến khi vào game, cô đã luôn thu thập các bài hướng dẫn về trò chơi.

Thông tin mà nhà phát hành tiết lộ cực kỳ ít ỏi, nên những gì Ôn Hàm có thể thu thập được cũng có hạn. Tuy nhiên, cộng thêm những phản hồi của người chơi khác, cô có thể phỏng đoán được kha khá.

Game khi ra mắt cũng không hề hạn chế việc giao lưu giữa người chơi. Kênh thế giới từ lúc cô vào game đến giờ vẫn chưa từng ngừng chạy, hầu như các tin tức mới nhất đều có thể xem được.

Chỉ những gì liên quan đến nhiệm vụ ẩn hoặc liên quan trực tiếp đến bản thân thì người chơi mới che giấu, còn lại mọi người đều rất sẵn lòng chia sẻ thông tin. Ví dụ như hiện tại, rất nhiều người chơi đang khoe chiến lợi phẩm của mình.

4

0

2 tuần trước

1 tuần trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.