TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 14
Chương 6.2: Thứ mang gai

"Khuông bà bà, đây là táo cháu hái, biếu bà mấy quả ạ." Ôn Hàm lấy táo ra. Mặc dù là táo nhỏ nhưng quả nào cũng tròn đều, đỏ au rất đẹp mắt. Cô đúng là muốn tiết kiệm tiền, nhưng độ hảo cảm cần thiết vẫn phải cày. Thái độ khác biệt của Khuông bà bà khiến cô mạnh dạn hơn một chút.

"Mệt cả buổi chiều rồi phải không?" Nghe Ôn Hàm nói, Khuông bà bà tức thì thấy đau lòng vô cùng. Bà chỉ nhận lấy một quả táo, còn lại đưa trả cho cô. "Cháu giữ lại mà ăn."

"Khuông bà bà, cháu muốn mua hai cái giỏ ạ." Ôn Hàm không nhận lại, mà nói ra mục đích lần này của mình.

"Muốn cái cỡ nào? Lại đây, tự cháu chọn đi." Khuông bà bà cười nhận lấy quả táo, mở cánh cửa phòng bên cạnh ra.

[Độ hảo cảm của Khuông bà bà +3, độ hảo cảm hiện tại là 42.]

Độ hảo cảm ban đầu của NPC mặc định là 0, sau đó sẽ tăng giảm tùy theo phúc duyên và biểu hiện của người chơi. Độ hảo cảm khoảng 40 ở làng tân thủ tuyệt đối là hiếm thấy. Chẳng trách Khuông bà bà lại tốt với cô như vậy.

Trong nhà Khuông bà bà có rất nhiều đồ đan lát, kích thước cũng đủ loại. Ôn Hàm chọn hai cái giỏ lớn nhất.

"Năm đồng." Khuông bà bà thậm chí không thèm liếc nhìn cái giỏ một cái, nói thẳng giá.

Mức giá này tuyệt đối là giá bèo. Vật chứa có kích thước tương đương ở tiệm tạp hóa có giá niêm yết gấp vài lần đến vài chục lần.

Trả tiền xong, cô mang theo giỏ rời đi. Trong ba lô còn có thêm hai bó cỏ khô do Khuông bà bà tặng, bà nói loại cỏ này bện dây thừng không dễ đứt.

Về đến nhà, việc đầu tiên là treo một cái giỏ lên dưới mái hiên, lấy tổ ong ra, cạo hơn nửa số mật ong xuống, phần còn lại để lại cho bầy ong. Cạo xong, cô đặt tổ ong vào trong giỏ rồi thả Ong Hậu ra.

Ong Hậu tuy có cánh nhưng không linh hoạt bằng ong thợ. Ôn Hàm trực tiếp đặt nó lên tổ ong để nó tự bò vào, cuối cùng mới thả những con ong thợ bình thường ra.

Vì độ thân mật của Ong Hậu cao nên những con ong còn lại sau khi ra ngoài chỉ bay một vòng quanh tổ ong rồi chui vào trong.

Trong thông tin cá nhân của Ôn Hàm có thêm một mục là tổ ong. Nhấn vào đó có thể xem trạng thái của đàn ong, thậm chí có thể xem từng con ong thợ đang làm gì.

Cô đương nhiên không nhàm chán đến thế, chỉ kiểm tra trạng thái của Ong Hậu, thấy chỉ số sức khỏe của nó bình thường là cô yên tâm rồi.

Số mật ong cạo xuống được chia làm hai phần, một phần cô giữ lại, phần còn lại cô định bán cho bà chủ tiệm tạp hóa.

Số dư chỉ còn lại 356 đồng. Mặc dù giai đoạn đầu trọng tâm là nâng cao thực lực, nhưng cảm giác chỉ chi ra mà không có thu vào này thật tệ.

Hiện tại thể lực của cô là 58. Sau khi thể lực xuống dưới 60, động tác sẽ trở nên chậm chạp. Dưới 30 sẽ rất ì ạch, còn dưới 10 thì không thể thực hiện các động tác lớn được. Vì vậy, tốt nhất là nên duy trì thể lực trên 60.

Trong ba lô còn lại táo và mật ong, Ôn Hàm định làm món táo chưng mật ong.

Táo nhỏ đã cho Khuông bà bà 6 quả, còn lại 13 quả. Ôn Hàm cắt sáu quả, xếp vào đĩa tạo hình rồi rưới mật ong lên trên.

Ôn Hàm không pha thêm nước, màu mật ong có hơi sẫm, chảy theo những miếng táo xuống đáy đĩa, cuối cùng tụ lại thành một vũng.

Có vẻ hơi nhiều. Ôn Hàm ghi nhớ, lần sau sẽ cho ít lại một chút.

Chưng trên nồi mười phút, Ôn Hàm tắt bếp, mở nắp nồi ra.

[Táo chưng mật ong (Sơ cấp) +6.]

[Kinh nghiệm kỹ năng [Nấu Nướng] +60.]

Ra là kinh nghiệm kỹ năng không tính theo số lần, mà tính theo số phần thức ăn. Nói như vậy, lần sau có thể chưng nhiều hơn một chút.

Trong nhà chỉ có đĩa nhỏ, sáu quả táo tổng cộng phải dùng ba cái đĩa, hiện tại mỗi đĩa là hai phần. Ôn Hàm lấy ra một đĩa, gửi cho Tùy Phong một đĩa, đĩa còn lại cất vào ba lô.

Một quả táo cắt thành sáu miếng, đĩa này là 12 miếng. Ôn Hàm dùng bát chia ra một nửa, ăn trước một miếng.

[Thể lực +6.]

Một miếng nhỏ mà bổ sung thể lực còn nhiều hơn nửa quả táo. Ôn Hàm tính lại nguyên liệu mình đã dùng: mật ong tổng cộng khoảng nửa chén, táo sáu quả, tổng cộng có thể bổ sung hơn 200 điểm thể lực, tương đương với hai con cá lớn.

Thành phẩm có tác dụng lớn hơn nhiều so với nguyên liệu. Nói như vậy, bán thẳng mật ong đi thì có hơi lỗ. Ôn Hàm quyết định ngày mai sẽ qua hỏi thử chênh lệch giá giữa hai loại, nếu lợi nhuận từ thành phẩm cao hơn thì đương nhiên là bán thành phẩm.

Bận rộn một hồi đã gần 8 giờ tối, trời đã tối hẳn. Ôn Hàm đứng ở cửa nhìn ra ngoài, lờ mờ thấy hướng khu rừng dường như có ánh lửa hồng.

Đám người kia vẫn chưa từ bỏ sao? Ôn Hàm nghi hoặc. Buổi chiều đốt một lần lửa, thôn trưởng đã mắng không ít người, vậy mà tối đến vẫn kiên trì ra tay, chấp niệm này lớn đến mức nào chứ.

Cô nghi ngờ đối phương biết được cốt truyện ẩn, ngoài lý do này ra không thể nghĩ được nguyên nhân nào khác đáng để mạo hiểm lớn như vậy.

Trạng thái hiện tại của cô đang là đầy đủ, dao găm còn cộng thêm 3 điểm sức mạnh, gặp phải người chơi có thù oán cũng không sợ, cùng lắm thì chạy. Nghĩ vậy, Ôn Hàm quyết định ra ngoài xem sao.

Không chỉ Ôn Hàm nhìn thấy ánh lửa, những người chơi khác cũng chú ý tới. Chỉ là lần này lửa thật sự quá lớn, chỉ trong hơn mười phút, nửa khu rừng đã bốc cháy.

Chẳng trách ở xa như vậy mà cũng có thể nhìn thấy. Ôn Hàm phát hiện trong đám đông có một bóng dáng quen thuộc, chính là người chơi tên Mạn Tuyết lúc trước.

Đối phương rõ ràng khác với những người chơi khác, dường như đang tìm kiếm thứ gì đó, ánh mắt không ngừng quét xung quanh.

Ôn Hàm chậm rãi đi theo sau, giữ một khoảng cách mà đối phương không thể phát hiện ra cô, nhưng cô có thể nhìn thấy được hành động của đối phương.

3

0

2 tuần trước

1 tuần trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.