TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 16
Chương 7.1: Chiếc rương của Ngô tửu quỷ

Có người nhặt được gà rừng và thỏ, cũng có người đυ.ng phải lợn rừng, nhưng đa số đều bị nướng cháy khét. Thỉnh thoảng có người đăng tin nhặt được vật sống là lập tức sẽ bị những người chơi khác hỏi dồn dập.

Việc dập lửa được thưởng thì ai cũng thấy, nên mọi người càng thêm mong chờ phần thưởng của nhiệm vụ mới.

Ôn Hàm cũng mong chờ, đồng thời cũng biết thời gian càng trôi đi, tỷ lệ nhặt được động vật càng nhỏ, mình cần phải đánh nhanh thắng nhanh.

Mỗi người chơi đều thắp đèn l*иg, so với ban ngày càng dễ thấy nơi nào có người hơn. Chỉ là cảnh tượng có chút kỳ quái, Ôn Hàm không muốn ở lại nơi này quá lâu.

Còn một tiếng nữa là đến 0 giờ, cô quyết định sẽ về nhà trước 0 giờ.

Có lẽ là ban ngày đã dùng hết vận may, Ôn Hàm tìm thêm hơn mười phút nữa, ngoài ổ trứng gà quay lúc đầu ra thì không thu hoạch được gì thêm.

Như vậy không ổn. Ôn Hàm nhíu mày, cứ thế này thì cô thà đi hái táo còn hơn, ít nhất còn có thu hoạch.

Vừa nghĩ cô vừa đi về phía trước. Đi ngang qua một cây đại thụ đã bị cháy khô, Ôn Hàm tránh sang một bên. Loại cây này tuy không gãy nhưng rất dễ đổ.

"Chít chít..." Bạch Vị đột nhiên kêu lên một tiếng.

Ôn Hàm cảnh giác nhìn xung quanh. Cách đó không xa có mấy người chơi đang nói chuyện, tiếng của Bạch Vị rất nhỏ, chỉ có cô nghe thấy.

Biết rằng nếu không thả ra thì nó sẽ kêu mãi, Ôn Hàm không muốn tự tìm phiền phức, trực tiếp đặt Bạch Vị xuống đất.

Chân vừa chạm đất, Bạch Vị lập tức chạy về phía trước, chỗ này ngửi ngửi, chỗ kia hít hít, cuối cùng dừng lại dưới một gốc cây.

Chính là cái cây mà cô vừa tránh đi lúc nãy. Trông Bạch Vị không giống như đang muốn đi vệ sinh. Nghĩ đến ổ trứng vịt buổi sáng, Ôn Hàm suy nghĩ một chút rồi quyết định đi theo sau.

Bạch Vị đang đào đất, chỉ là móng vuốt của nó quá nhỏ, đào vài cái mà trên mặt đất không có bất kỳ thay đổi nào.

"Chít chít!" Thấy mình không làm được, Bạch Vị sốt ruột thúc giục Ôn Hàm.

Ôn Hàm móc dao găm ra, cẩn thận khoét nhẹ ở chỗ nó vừa đào.

"Chít chít!"

Nó lại thúc giục, xem ra không có nguy hiểm. Ôn Hàm mạnh tay hơn, trực tiếp bắt đầu đào.

Dao găm quá nhỏ, đào năm phút mới được một cái hố to bằng quả bóng cao su. Ôn Hàm lau mồ hôi tiếp tục đào, chỉ là lần này khi cắm dao găm xuống, cô cảm thấy có gì đó khác lạ.

Dường như đã đào phải vật cứng. Ôn Hàm thu dao găm lại, cẩn thận gạt lớp đất phía trên ra.

Vài phút sau, vật được chôn bên dưới dần dần lộ ra bộ mặt thật.

Một chiếc rương màu đỏ sậm, trên đầu rương còn có một chiếc khóa nhỏ.

Bạch Vị đi một vòng quanh chiếc rương, rồi bắt đầu cào cào Ôn Hàm, nhắc cô thu nó lại.

Ôn Hàm nghe thấy có tiếng bước chân, liền nhanh chóng cất chiếc rương đi, rồi vươn tay tóm lấy Bạch Vị giấu vào trong tay áo. Xách đèn l*иg đứng dậy, cô dùng chân gạt đất bên cạnh lấp lại cái hố.

Nhìn quanh bốn phía, xung quanh không có người chơi nào khác, chẳng lẽ mình nghe nhầm? Ôn Hàm vừa nảy ra ý nghĩ này liền lắc đầu, kể cả cô có nghe nhầm thì Bạch Vị cũng không thể nào nghe nhầm được.

Phủi bụi trên người, Ôn Hàm không quan tâm đến người chơi đang ẩn nấp, trực tiếp rời đi.

Ôn Hàm đi rồi, có người từ trong bóng tối bước ra, ngồi xổm xuống chỗ Ôn Hàm vừa đứng bắt đầu đào. Đào cả buổi không được thứ gì, anh ta bèn chửi một tiếng rồi rời đi.

---

Ôn Hàm về đến nhà lập tức lấy chiếc rương ra. Bên cạnh, Bạch Vị kích động nhảy nhót lung tung.

Chiếc khóa trên rương rất nhỏ. Ôn Hàm lấy chiếc rìu đã sắp hỏng ra, dùng sức chém một nhát, chiếc khóa vàng nhỏ bằng móng tay lập tức bung ra.

Đặt chiếc khóa sang một bên, Ôn Hàm trực tiếp mở rương ra, một mùi rượu nồng nặc ập vào mặt.

Trong rương là sáu vò rượu nhỏ, mỗi vò chỉ to bằng bàn tay, miệng vò được đất sét đỏ bịt kín. Trên mỗi vò rượu đều dán một tờ giấy đỏ ghi tên rượu.

Năm vò đầu tiên là Nữ Nhi Hồng, Rượu Tráng Cốt, Một Ngụm Đảo, Rượu Nhân Sâm và Rượu Lưu Thông Máu, đều rất bình thường. Chỉ có vò cuối cùng, trên thân vò chỉ dán một chữ: "Bí".

Ôn Hàm lấy từng vò rượu ra mới phát hiện dưới đáy rương có lót một quyển sách.

[Sổ tay của Ngô tửu quỷ.]

Ngô tửu quỷ? Ôn Hàm mở bản đồ ra, cô nhớ trong thôn có một NPC tên là Ngô tửu quỷ.

Quả nhiên là có, nhưng chỗ ở của đối phương hiện tại có một chữ "Không" màu đỏ, biểu thị rằng Ngô tửu quỷ hôm nay không có ở nhà.

Bạch Vị đi một vòng quanh vò Rượu Nhân Sâm, thấy Ôn Hàm không có ý định mở vò rượu ra, nó liền sốt ruột đến mức đi vòng vòng. Đáng tiếc là nó không biết nói, chỉ có thể cào quần áo, cào bàn để nhắc nhở cô.

Ôn Hàm phát hiện nó có một sự chấp nhất kỳ lạ với loại rượu này. Vấn đề là, thú cưng có thể uống rượu được không?

Cô chưa từng nuôi thú cưng, game cũng không có nhắc nhở về điểm này. Ôn Hàm dứt khoát mở Trợ thủ lên tìm kiếm.

Trò chơi có sẵn Trợ thủ, tự động liên kết với tài khoản trí não của người chơi, có thể vào trang web chính thức của game, cũng có thể tra cứu các loại tài liệu. Chức năng duy nhất không thể sử dụng là quay phim và ghi âm, nghe nói là để phòng ngừa rò rỉ kỹ thuật.

Ôn Hàm rất ít khi dùng Trợ thủ, đây vẫn là lần đầu tiên cô mở trong hôm nay. Kết quả tìm kiếm có rất nhiều, có người nói có thể, có người nói không thể.

Biểu hiện của Bạch Vị thật sự quá mãnh liệt, như thể nếu cô không cho nó uống thì cô chính là một kẻ xấu xa tội ác tày trời. Ôn Hàm do dự một chút, đi vào bếp lấy một chiếc đĩa cạn nhất, mở vò rượu ra nhỏ vài giọt lên đĩa.

"Chít chít?"

Bạch Vị ngẩng đầu, ánh mắt đó như đang nói: "Từng thấy keo kiệt, chứ chưa thấy ai keo kiệt đến mức này."

4

0

2 tuần trước

1 tuần trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.