TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 11
Chương 5.1: Món nợ

Anh hiểu rõ sự nghi hoặc của cô về hành động của mình. Chỉ có chính anh mới biết, khi thể lực của người khác cạn kiệt, họ sẽ bị buộc offline, còn kết cục của anh là... tiêu vong.

---

Nghe thấy tiếng bước chân phía sau, Tùy Phong ngẩng đầu lên, thấy cô đã quay lại, anh bèn cất con dao găm đi.

"Ăn nhanh đi." Ôn Hàm đưa những quả táo qua cho anh.

Một quả táo có thể bổ sung 10 điểm thể lực. Ôn Hàm hái được tổng cộng mười quả, không giữ lại cho mình quả nào, tất cả đều đưa hết cho Tùy Phong.

"Cảm ơn." Tùy Phong liếc nhìn những quả táo, rồi lấy con dao găm từ trong ba lô ra đưa cho Ôn Hàm. "Trao đổi."

"Tôi không có nhiều tiền đồng như vậy." Ôn Hàm nhìn vào số dư đáng thương của mình, quả nhiên là thế giới thật bất công. Vừa nãy cô còn thương hại đối phương, nhưng thực tế người đáng thương hơn lại là cô.

Người chơi với nhau có thể lấy vật đổi vật hoặc mua bán trực tiếp, giá cả sẽ rẻ hơn một chút so với ở tiệm tạp hóa, nhưng đồng thời cũng cao hơn giá thu mua của tiệm.

"Không cần." Tùy Phong dúi con dao găm vào tay cô, cúi đầu gặm táo, đồng thời luôn chú ý đến sự thay đổi thể lực của mình.

Ôn Hàm nhìn con dao găm, trong lòng thầm tính toán giá trị của hai bên.

Táo thuộc loại hoa quả thông thường, giá ở tiệm tạp hóa là 2 đồng một quả, giá thu mua còn thấp hơn một chút. Con dao găm này có giá trị từ 1000 đồng trở lên, nếu cô nhận nó, chắc chắn phải bù lại phần chênh lệch.

Một người chơi chỉ cần một vũ khí là đủ. Mặc dù có giới hạn độ bền, nhưng mỗi lần thăng cấp, độ bền của vũ khí đều sẽ tăng lên, cũng có thể tìm thợ rèn để phục hồi. Con dao mà Tùy Phong dùng trước đó không phải là con này, chứng tỏ đây là con dao dư ra.

Anh hoàn toàn có thể đem con dao này đi bán. Vũ khí là hàng hiếm nên giá bị đẩy lên rất cao, nhìn thế nào cũng không thể lỗ vốn. Anh đưa cho cô là vì xem trọng giao tình giữa hai người.

Đối phương đã đưa ra thành ý mười phần, Ôn Hàm tự nhiên không thể chỉ đáp lại tám phần. Cô trực tiếp hứa hẹn: "Phần chênh lệch tôi sẽ dùng thức ăn để trả dần cho anh." Coi như hai người đôi bên cùng có lợi.

"Được." Tùy Phong nhìn con dao găm lần cuối. "Có việc thì liên lạc với tôi."

"Ok." Ôn Hàm đáp lời. Có điều, trước mắt cô không cần giúp đỡ gì, ngược lại đối phương mới là người cần được "tiếp tế" định kỳ.

Khu vực này không đông đúc như trong rừng. Vì không gian rộng lớn, không phải người chơi nào cũng đến đây, nên Ôn Hàm đã may mắn chiếm được một khu vực rộng lớn cho riêng mình.

Lợi ích của diện tích lớn là không cần lo sẽ hái hết, vì có thể vừa nhìn vừa hái, Ôn Hàm còn có thể cẩn thận lựa chọn một chút.

Hệ thống: [Kỹ năng [Hái Lượm] đã thăng cấp lên Nhập môn (0/200).]

Thăng cấp rồi? Ôn Hàm nhìn vào ba lô, tổng cộng còn lại 57 quả táo, trong đó có 6 quả cỡ vừa.

Trước đó cô đã đưa cho Tùy Phong 11 quả. Hái thất bại hoặc hái được táo nhỏ đều được 1 điểm kinh nghiệm, hái được táo cỡ vừa thì được 2 điểm. Tính ra, tỷ lệ thành công của cô lớn hơn 70%.

Ôn Hàm rất hài lòng với kết quả này. Cô chọn một quả đẹp nhất ra cắn một miếng, vị chua ngọt rất ngon miệng, hoàn toàn không phải cái vị vô hồn của hoa quả ngoài đời thực. Sản lượng của các loại trái cây được trồng theo phương pháp nguyên thủy quá thấp, một quả táo to bằng nắm tay tùy theo chủng loại mà có giá từ 60 đến 1000 tinh tệ, người bình thường chỉ dám ăn các loại trái cây kiểu mới được sản xuất hàng loạt.

Giá trị dinh dưỡng của hai loại gần như tương đương, thậm chí một số loại trái cây kiểu mới còn có giá trị dinh dưỡng cao hơn, nhưng hương vị thì thật không dám khen. Cô thà uống dung dịch dinh dưỡng chứ không muốn ăn chúng.

Ăn xong một quả táo, thể lực của cô được bổ sung lên 76. Ôn Hàm định đi xem các loại cây ăn quả khác, táo tuy ngon nhưng không thể cứ ăn mãi một loại được.

Phía trước không xa là một loại cây ăn quả khác. Ôn Hàm đi về phía đó, vừa đi vừa lấy ra 30 quả táo đóng gói gửi cho Tùy Phong.

Tùy Phong nhận rất nhanh.

[Trò chuyện riêng] Tùy Phong: [Cảm ơn.]

Đối phương không giỏi nói chuyện, Ôn Hàm tắt giao diện trò chuyện, đi đến khu vực giao nhau giữa hai loại cây ăn quả. Cô đang định tiếp tục đi về phía trước thì đột nhiên nghe thấy một trận âm thanh.

"Vo ve vo ve..."

Ôn Hàm dừng bước, ngẩng đầu nhìn lên. Nếu cô không nhìn lầm thì đó là ong mật.

Mấy chục con ong mật bay quanh một cái cây vài vòng, dường như không tìm thấy thứ mình muốn, rồi lại cùng nhau bay về phía một cái cây khác.

Mắt Ôn Hàm sáng lên. Có ong mật tức là có tổ ong, có tổ ong tức là có thể lấy được mật ong.

Mật ong là thứ tốt, cơ hội tốt như vậy, nói gì thì nói cũng không thể bỏ qua.

Thế nhưng, ong mật không phải là thứ dễ chọc. Ôn Hàm chưa từng tự mình lấy tổ ong bao giờ, nhưng đã xem qua phim tài liệu, ong mật đốt người rất đau. Dù đây là game, Ôn Hàm cũng không có ý định để trên người mình có thêm vết thương nào.

Chỉ là bầy ong này có vẻ hơi kỳ quái. Ôn Hàm nhìn kỹ, thế nào cũng cảm thấy chúng có vẻ đang hoảng loạn tìm nhà mới.

Không ngừng có những con ong mới bay về phía này, rất nhanh đã tụ lại thành một đám.

Thấy vậy, Ôn Hàm không đi theo bầy ong nữa, mà đi về phía nơi chúng xuất hiện.

Đi được vài chục mét, Ôn Hàm thấy được tổ ong, đồng thời cũng thấy một đống lửa ở cách đó không xa.

Đống lửa chỉ lớn hơn một chút so với cái ở trong rừng lúc trước, không biết dùng gì để đốt mà lửa không lớn nhưng lại bốc lên rất nhiều khói. Bên đó có người chơi, Ôn Hàm tạm thời không có ý định qua xem náo nhiệt.

3

0

2 tuần trước

1 tuần trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.