TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 10
Chương 4.2: Ngọn lửa bất thường

Ví dụ như kỹ năng Hái Lượm, ba cấp đầu tiên hái được vật phẩm sẽ đi kèm với các chữ như "nhỏ", "ít". Hơn nữa, ở cấp thấp không thể hái được dược liệu trung cấp.

Cấp trung bao gồm: Tiểu hữu sở thành, Dung hội quán thông và Lô hỏa thuần thanh. Cấp cao là: Xuất thần nhập hóa, Đăng phong tạo cực và Nhất đại tông sư. Nghe nói còn có cấp đỉnh cao, nhưng hiện tại game vừa mới ra mắt, tất cả đều là suy đoán của cộng đồng mạng, có tồn tại hay không vẫn cần phải nghiên cứu thêm.

Các cấp bậc khác nhau có xác suất thành công khác nhau. Cấp 1 có xác suất thành công cơ bản là 10%, cấp 2 là 20%, và cứ thế tăng dần, nhưng cấp thấp và cấp cao lại có sự khác biệt. Ở ba cấp đầu, thất bại có nghĩa là không hái được gì. Từ cấp 4, thất bại có nghĩa là chỉ hái được vật phẩm sơ cấp. Nói cách khác, ở cấp 4 có 40% tỷ lệ nhận được táo cỡ vừa, và 60% nhận được táo nhỏ.

Đây chỉ là xác suất thành công cơ bản, kết quả còn chịu ảnh hưởng bởi các yếu tố như độ khó của kỹ năng, chỉ số may mắn... không thể đánh đồng tất cả. Ví dụ, độ khó của việc chặt cây cao hơn hái lượm, cho nên xác suất thành công của kỹ năng sau sẽ cao hơn. Độ khó của việc hái thuốc lớn hơn hái hoa quả, cùng một cấp bậc có thể hái được hoa quả nhưng chưa chắc đã hái được dược liệu.

Người chơi có vận may tốt thì ở cấp 1 cũng có cơ hội nhận được táo cỡ vừa. Người có vận may kém thì dù có cày kỹ năng Hái Lượm lên đến cấp trung cũng có khả năng không hái nổi một quả táo nhỏ.

Ôn Hàm dựa vào thông tin trên kênh thế giới để suy ra rằng vận may của mình không tệ. Vì vừa rồi có người đang phàn nàn rằng hái được hoa quả chỉ miễn cưỡng bù lại được thể lực đã mất, bận rộn cả buổi trời ngoài một chút kinh nghiệm ra thì chẳng được gì, coi như công cốc.

Nghe nói còn có người còn xui xẻo hơn anh ta, nhưng chưa ai tận mắt thấy bao giờ.

"Hắt xì!"

Ôn Hàm giật mình, vội vàng quay người lại, kết quả phát hiện lại là người quen.

"Tùy Phong?"

Thấy là Tùy Phong, Ôn Hàm thở phào nhẹ nhõm. So với những người chơi xa lạ, Tùy Phong mang lại cho cô cảm giác áp lực nhỏ hơn một chút. Dù sao thì lực chiến của anh ta cao hơn cô một bậc như vậy mà còn không cướp nửa con cá và con vịt của cô.

Không biết Ôn Hàm đang nghĩ gì, Tùy Phong gật đầu, liếc nhìn quả táo trong tay cô.

Ôn Hàm nhìn theo ánh mắt của anh ta, phát hiện đó là một quả táo, bèn quyết định làm người tốt: "Cho anh này."

"Cảm ơn." Tùy Phong không khách khí, nhận lấy quả táo rồi cắn một miếng. Nhìn thấy giá trị thể lực được hồi phục, anh ta thở phào nhẹ nhõm.

Biểu tượng màu đỏ trên đầu đối phương chợt lóe lên rồi tắt. Ôn Hàm khựng lại. Màu đỏ đại diện cho nguy hiểm, nhưng vừa rồi anh ta chắc không có ý định chiến đấu, dù sao thì nếu thật sự đánh nhau, cô chẳng có chút lợi thế nào. Nếu thật sự muốn đánh thì cũng sẽ không vì một quả táo mà từ bỏ.

Dường như nhận ra sự nghi hoặc của Ôn Hàm, Tùy Phong vừa ăn táo vừa giải thích: "Thể lực sắp cạn."

"Hả?" Nhìn thanh thể lực 99 điểm của mình, rồi lại nhìn đối phương, Ôn Hàm có chút không hiểu. "Cá đâu rồi?" Tùy Phong không lẽ không ăn cơm sao?

"Ăn rồi." Quả táo rất nhỏ, Tùy Phong ăn vài miếng là hết. Ăn xong miếng cuối cùng, anh ta lau mồ hôi trên trán, thiếu chút nữa thì...

"Không phải còn một con vịt sao?" Ôn Hàm có chút hối hận, lúc nãy nên để lại cho đối phương một con vịt mái. Vịt mái có thể đẻ trứng, có thể liên tục bổ sung thể lực.

Nghe câu này, Tùy Phong dường như có chút xấu hổ, ho nhẹ một tiếng: "Cũng ăn rồi."

Ôn Hàm: "???"

Một con vịt chắc chắn bổ sung nhiều thể lực hơn cá. Chỉ cần đối phương không ngốc thì không thể nào ăn hết một lúc được, chắc chắn là đợi đến khi thể lực tiêu hao gần hết mới ăn. Nhưng bây giờ mới cách lúc hai người chia tay có hai ba tiếng đồng hồ, trong thời gian ngắn như vậy mà dùng nhiều thể lực đến thế, làm sao anh ta làm được?

"Đi săn, ăn cơm, hái lượm, ăn cơm, hái lượm."

Lời nói không nhiều, nhưng Ôn Hàm lại thần kỳ hiểu được ý của đối phương, đồng thời nghe ra một chút bất đắc dĩ. Dùng nhiều thể lực như vậy mà hái được đồ lại suýt chút nữa không đủ nuôi sống bản thân. Có thể đạt đến trình độ này, phúc duyên của anh ta tuyệt đối không phải là số dương.

Nghĩ vậy thấy có chút quá thê thảm. Người khác hái lượm còn có cái gọi là "hòa vốn", anh ta ngay cả hòa vốn cũng không được.

Online sẽ liên tục tiêu hao thể lực, chỉ là tùy theo hành động mà có nhanh có chậm. Ngoài việc ăn uống để bổ sung, còn có một cách hồi phục khác là offline. Offline một giờ có thể hồi phục 10 điểm thể lực. Tùy Phong có lẽ có lý do riêng nên không chọn cách này.

Đây là vấn đề riêng tư của đối phương, Ôn Hàm không có ý định hỏi đến cùng. Nhưng thanh thể lực đã chuyển sang màu đỏ, nghĩ thế nào cũng thấy nguy hiểm. Trạng thái hiện tại của anh ta nếu đổi sang đời thực thì cũng tương tự như một bệnh nhân đang bị đe dọa tính mạng.

Dù sao cũng quen biết một hồi, Ôn Hàm quyết định giúp một tay.

"Anh ở đây đợi một lát."

Nói xong, cô đi đến một chỗ không xa, tìm một cây ăn quả thấp hơn một chút rồi bắt đầu hái.

Cũng có thất bại, nhưng tỷ lệ thành công tương đối cao. Chẳng mấy chốc cô đã hái được một nhóm táo. Ngẩng đầu nhìn lại lượng thể lực đã tiêu hao, con số là 0.

Ôn Hàm càng thêm nghi hoặc. Tùy Phong cả buổi trưa nay đã làm cái gì vậy?

Tùy Phong dựa vào một thân cây, tay trái cầm chắc một con dao găm màu đen huyền, tay kia cầm một miếng vải bông, chậm rãi lau lưỡi dao. Động tác của anh rất cẩn thận, thần sắc chuyên chú, như thể muốn khắc ghi từng chi tiết của con dao vào trong đầu.

5

0

2 tuần trước

21 giờ trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.