TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 12
Chương 5.2: Món nợ

Ngẩng đầu nhìn tổ ong trên cây, số lượng ong mật bay ra từ bên trong càng lúc càng ít. Lúc cô vừa tới còn thấy chúng bay ra liên tục, đợi hai phút sau thì thỉnh thoảng mới có một con bay ra.

Ôn Hàm nhớ phim tài liệu có nói, nếu bên người không có công cụ gì khác, phương pháp an toàn nhất là dùng đuốc hun khói để đuổi ong đi, sau đó mới lấy tổ ong.

Chính đám khói này đã hun bầy ong đi mất. Ôn Hàm nhìn tổ ong, đây chính là cơm dâng đến tận miệng, không há mồm ra ăn thì thật có lỗi với bản thân.

Leo cây thì cô biết. Lúc hái táo không cần thiết phải leo, vì động tác càng lớn càng lãng phí thể lực. Nhưng bây giờ thì khác, đừng nói cái cây cao như vậy, cho dù có cao thêm hai mét nữa cô cũng phải trèo.

Có lẽ vì hướng bay của bầy ong ngược với hướng của đống lửa nên người chơi ở cách đó không xa không hề chú ý đến sự bất thường ở đây. Ôn Hàm quyết định đánh nhanh thắng nhanh.

Hôm nay có hơi nhiều người phóng hỏa, lát nữa cô phải đi hỏi thăm xem đã xảy ra chuyện gì mới được.

Ôn Hàm lấy một bộ quần áo từ trong ba lô ra. Ngoài bầy vịt ra, gần như toàn bộ tài sản của cô đều ở trong ba lô, vì ba lô an toàn hơn. Nếu không phải trong ba lô không thể nuôi vịt, cô đã muốn mang cả bầy vịt theo người rồi.

Dùng quần áo quấn kỹ người, chỉ chừa lại đôi mắt, Ôn Hàm lùi lại vài bước, chạy lấy đà, trèo lên cây trước, sau đó móc dao găm ra, tay mắt lanh lẹ cắt đứt cành cây phía trên tổ ong. Trong lúc bầy ong còn chưa kịp phản ứng, cô đã thu tổ ong vào trong ba lô.

Vào ba lô rồi thì không sợ ong bay ra nữa, vì một khi bay ra khỏi tổ, chúng sẽ bị ba lô tự động phân loại vào một ô mới, có thể tham khảo trường hợp của đàn vịt con lúc trước.

Cẩn thận nhảy từ trên cây xuống, Ôn Hàm nghe thấy tiếng của thôn trưởng ở phía đống lửa. Không giống như buổi trưa, lần này giọng ông rất giận dữ.

"Vì phần thưởng mà các ngươi cũng dám phóng hỏa! Ngu không ai bằng! Đồ ngu..."

Tuy không nhìn thấy, nhưng Ôn Hàm cảm thấy sắc mặt của người chơi bị thôn trưởng mắng chắc chắn rất đặc sắc.

Ôn Hàm mở giao diện thông tin lên xem tin tức thế giới, nhìn vài phút đã hiểu ra chuyện gì. Chuyện hai người chơi buổi trưa dập lửa được thưởng đã bị rất nhiều người thấy được, có người bèn bắt chước họ, muốn lừa một phần thưởng.

Lúc đó cô còn cảm thấy không thể nào, không ngờ thật sự có người làm.

Đáng tiếc là người nghĩ như vậy quá nhiều. Thôn trưởng hôm nay cả một buổi chiều đều phải đi khắp nơi dập lửa. Tuy không cần tự mình ra tay, nhưng trong một buổi chiều mà trong thôn có đến mười mấy chỗ cháy, kẻ ngốc cũng có thể phát hiện ra điều không ổn.

Thôn trưởng thuộc loại NPC đặc biệt, có thể dùng hai từ "thông minh" để hình dung, thậm chí còn thông minh hơn cả người chơi, cho nên từ đống lửa thứ hai ông đã hiểu ra vấn đề.

Ban đầu những người chơi bị lừa không dám nói ra, mãi đến mười phút trước mới có người lên tiếng phàn nàn. Chỉ là lửa cần đốt thì đều đã đốt rồi, người phản ứng nhanh thì tìm được nước dập lửa, người phản ứng chậm thì kết cục cũng giống như kẻ bên cạnh kia.

Thôn trưởng mắng cho người nọ một trận, trừng mắt nhìn anh ta dập tắt lửa, cuối cùng lại cảnh cáo: "Còn có lần sau, ta sẽ đuổi các ngươi ra khỏi thôn."

Người chơi phóng hỏa xám xịt bỏ đi.

Bên đó không còn chuyện gì nữa, Ôn Hàm thu hồi ánh mắt, cởi bộ quần áo trên đầu xuống gấp lại bỏ vào ba lô.

Có tổ ong rồi, cô không định ở lại đây nữa, phải về nhà xử lý mật ong trước đã.

Bây giờ là 5 giờ chiều, mặt trời đã sắp lặn. Thời gian trời tối trong game là 7 giờ chiều. Ôn Hàm không nhớ trong phòng có dụng cụ chiếu sáng nào không, đi tiệm tạp hóa mua thì lại phải tốn tiền, cho nên phải cố gắng tranh thủ lúc trời còn sáng xử lý xong mật ong, tốt nhất là lại chia cho Tùy Phong một phần. Chiếu theo tốc độ này, trong vòng nửa tháng cô có thể trả hết phần chênh lệch.

Từ đây đi về nhà mất khoảng mười phút, muốn nhanh có thể dùng Thần Hành Ủng. Bất kể khoảng cách xa gần, một giây là tới, 10 đồng một lần. Với khoảng cách ngắn như hiện tại, Ôn Hàm tạm thời không cân nhắc.

Trên đường về, Ôn Hàm ngắm nhìn cảnh sắc ven đường. Không thể không nói, phương diện này [Diệt Vong] làm rất tốt. Ở hành tinh K rất khó nhìn thấy nhiều cây xanh như vậy, cho dù có thì cũng bị rào lại.

Cô không nhận biết được nhiều loại hoa cỏ, chỉ có thể nhìn ra chúng rất đẹp. Thực vật gần thôn được làm mới 24 giờ một lần, vào lúc 0 giờ mỗi ngày. Bây giờ đã là chạng vạng, vài tiếng nữa chúng sẽ bị làm mới, Ôn Hàm quyết định hái một ít về.

Ôn Hàm cố ý chọn những nụ hoa sắp nở, loại này mang về sáng mai là có thể nở hoa.

Đáng tiếc ba lô có hạn, Ôn Hàm hái được bốn nhóm liền thu tay, lại cắt thêm một ít cỏ dại để cho vịt ăn.

Sau đó, Ôn Hàm không chần chừ nữa, đi một mạch về đến cửa nhà.

Ngoài cửa có người. Thấy Ôn Hàm trở về, người đó lập tức chào đón.

"Ôn Hàm, cuối cùng cậu cũng đã trở lại."

"Bạn là?" Ôn Hàm nghi hoặc nhìn cô gái trước mặt. Đối phương trông chừng 17-18 tuổi, mặt búng ra sữa, mặc một chiếc váy lụa màu vàng nhạt. Cô không quen người này.

Chỉ là bộ quần áo trên người đối phương, cô hình như đã từng thấy ở đâu đó.

Cô gái từ trong ba lô lấy ra một túi bột mì, trong tay cầm một con dao găm, giải thích: "Mình tên là Mạn Tuyết, hôm nay vừa đến thôn. Mình nghe nói nhà cậu bị người ta cướp, nên cố ý mang một ít lương thực đến đây." Nói rồi cô liếc nhìn con dao găm, trong mắt lóe lên một tia đau lòng, nhưng rồi lại đột nhiên nghĩ tới điều gì đó, cô đánh giá Ôn Hàm một cái, trong mắt tràn đầy vẻ tính toán.

4

0

2 tuần trước

1 tuần trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.