TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 26
Chương 26: Nhện Đỏ đâu?

Khi ném ánh sáng xanh về phía Lục Lê Quang, hắn không động đậy, con linh xà dựng thẳng trên vai hắn đột nhiên quay đầu lại, phun lưỡi về phía nàng hai lần rồi lại quay đầu đi, không tiếp tục dựng thẳng mà cuộn tròn thành một vòng.

Có tác dụng không nhỉ?

Không nhận được phản hồi, Cố Khê Trúc cũng không rõ.

Nhưng vì linh xà không bùng lên tấn công, có lẽ cũng không có hại gì.

Trong lúc nàng tu luyện, Động Hàn Thạch lại có thêm nhiều người bước vào, phần lớn đều ngồi quanh cột Bàn Long.

Bên ngoài vòng trắng của Lục Lê Quang cũng có vài người ngồi, trong đó có một người râu quai nón thường xuyên đưa ánh mắt về phía Cố Khê Trúc, khiến nàng cảm thấy căng thẳng, không thể tĩnh tâm tu luyện, chỉ có thể nắm chặt thanh đoản đao trong tay.

“Đây chẳng phải là người tình cũ của Tạ Liễu sao, sơn hào hải vị ăn chán, giờ đổi sang cháo trắng rau dưa?”

Người nói là nam nhân trung niên bên cạnh gã râu quai nón, hắn ta còn ngoảnh lại nhìn gã râu quai nón bên cạnh, cười ha hả: “Trương Tông, ngươi trợn mắt nhìn nàng làm gì, xem làm tiểu cô nương sợ đến mặt trắng bệch kìa.”

Ánh mắt Trương Tông rời khỏi người Cố Khê Trúc, gã quét một vòng các tu sĩ trong động, nhíu chặt mày, nói giọng trầm đυ.c: “Nhện Đỏ vẫn chưa vào.”

Hoa Sinh Thạch trong góc động đã nở, nụ hoa no đủ ướŧ áŧ, tựa hồ đã hút no máu.

Đây là dấu hiệu báo trận mưa máu sắp đổ xuống, theo kinh nghiệm trước đây, nhiều nhất chỉ còn một khắc nữa sẽ mưa như trút nước.

Mưa lớn sắp đến, hung thú đã bắt đầu cuồng loạn, lúc này ở ngoài thêm một khắc nguy hiểm sẽ tăng lên gấp bội, với thực lực của Tạ Liễu, trên người nàng ấy tất nhiên không thiếu Linh sa, thế mà giờ nàng ấy vẫn chưa tiến vào.

“Ngươi cùng Nhện Đỏ đi hái quả Kim Tuệ, ngươi bỏ nàng lại đi trước?”

Người vào hang ngày càng đông nhưng mãi không thấy Tạ Liễu, Trương Tông cuối cùng không nhịn được nữa, vung chiếc búa lớn lên, mặt âm trầm hỏi Lục Lê Quang: “Rắn Nhỏ, Nhện Đỏ đâu?”

Lục Lê Quang mở mắt, liếc nhìn qua loa rồi nói: “Lối ra ở đằng kia, tự đi tìm đi, không ai ngăn ngươi.”

Có mấy người phụ họa: “Đúng đấy, nếu bây giờ ngươi ra ngoài tìm nàng, nàng tất nhiên vạn phần cảm động, cho ngươi một cơ hội sưởi ấm giường.”

Trương Tông bị mọi người trêu chọc, mặt đỏ bừng, gã nhìn về phía cửa hang, trong mắt tuy có lo lắng nhưng vẫn không nhúc nhích.

Mà lúc này, Tạ Liễu đang đứng ở cửa vào Động Hàn Thạch.

Tóc nàng ấy rối bù, áo bào xám trên người bị dây mây cắt rách nát, lớp áσ ɭóŧ đỏ thẫm lộ ra từ những chỗ rách, làm nổi bật da thịt trắng nõn như tuyết, vết cắt chằng chịt trên hai tay cũng không dữ tợn, ngược lại có một loại hấp dẫn yêu dị.

Con thằn lằn lớn chậm rãi dùng một cái cân nhỏ cân Linh sa, đôi mắt hận không thể dính vào trên người Tạ Liễu.

Khi cân xong, chóp đuôi nó lướt từ cằm Tạ Liễu xuống dưới, chui vào cổ áo nàng, vừa vuốt ve vừa cười ha hả: “Người bị thương khắp người thế này vào trong phải cẩn thận đấy, gặp chuyện thì tiếc lắm.”

Tạ Liễu nhẹ nhàng xoay eo vài cái, liếc nhìn nó rồi nói: “Ai nha, ngứa, chút vết thương nhỏ này tính là gì, ai dám vào trong lưới của ta?”

Nàng ấy nhẹ nhàng liếʍ môi: “Nếu thật có kẻ gan lớn, ta sẽ giữ lại từ từ ăn.”

Thằn lằn lớn nhìn thoáng qua người xếp hàng phía sau, lưu luyến rút đuôi ra: “Tùy ngươi.”

Rồi lại nói: “Họ Lục dẫn theo một người mới, ngươi đừng sinh sự.”

Ai cũng biết Tạ Liễu độc chiếm Lục Lê Quang, muỗi cái mấy năm nay xuất hiện bên cạnh Lục Lê Quang nàng ấy đều chém chết, kẻ mới kia, e rằng sống chẳng được mấy ngày.

Nó cảnh cáo: “Ngươi muốn gϊếŧ người ta không quản, nhưng tuyệt đối không được động thủ trong Động Hàn Thạch.”

6

0

1 tháng trước

3 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.