0 chữ
Chương 25
Chương 25: Động Hàn Thạch
Biết càng nhiều, càng dễ bịa chuyện!
Lục Lê Quang lại tỏ ra không muốn nói thêm lời nào, hắn lạnh lùng quay mặt đi, chỉ về phía rừng đá phía trước nói: “Động Hàn Thạch ở ngay giữa rừng đá phía trước, chúng ta mau chóng đi qua.”
Lục Lê Quang lục hết túi mới gom đủ Linh sa cho hai người vào trong.
Canh giữ hang đá chính là một con thằn lằn lớn, sau khi cân đủ Linh sa, nó liền di chuyển đuôi sang một bên, nhường lối vào hang, miệng phun tiếng người: “Vào sớm thế này, Lục Lê Quang, ngươi ngày càng nhát gan rồi.”
Sau đó nó vung đuôi, mũi nhọn đuôi cố ý rơi trên lưng Cố Khê Trúc, từ lưng nàng trượt nhanh xuống mông, rồi nhẹ nhàng vỗ một cái: “Người mới đến này có bản lĩnh đấy, khiến Lục Lê Quang mê mẩn, thậm chí sẵn sàng bỏ ra 16 lạng cát cho ngươi.”
Nó cười khanh khách hai tiếng, ánh mắt chăm chú nhìn Cố Khê Trúc, nhưng mà nhìn lên nhìn xuống, nhìn trái nhìn phải, cũng bất quá là một nha đầu tóc vàng.
Con ngươi thằn lằn lớn đảo quanh, nói: “Chắc hẳn có chút hơn người, nếu đêm nay còn sống sót, chi bằng ở cùng ta một đêm, để ta xem ngươi rốt cuộc có chỗ nào đáng để hắn nhớ thương như vậy.”
Lục Lê Quang đẩy mạnh Cố Khê Trúc về phía trước, sau đó lạnh lùng nhìn con thằn lằn: “Nàng không phải là người ngươi có thể đυ.ng vào.”
Khi nói chuyện, linh xà phun lưỡi phát ra tiếng xì xì.
Con thằn lằn không để ý đến sự uy hϊếp của Lục Lê Quang, vẫy đuôi che động phủ lại.
Động Hàn Thạch rất lạnh, đỉnh đầu là thạch nhũ treo ngược, dưới chân lát đá vụn, cách một khoảng lại thấy một cột đá Bàn Long.
Lúc này trong động đã có mấy người, đều bọc kín ngồi dưới cột đá Bàn Long.
Lục Lê Quang ra hiệu cho Cố Khê Trúc ngồi xuống cạnh một cây cột, sau đó lại lấy một cái chăn ném lên người nàng.
Chăn rất nhẹ, nhưng đắp lên người lại giống như đắp một tấm thảm điện, ấm áp dễ chịu dị thường.
Lục Lê Quang không ngồi xuống, hắn rút ra một thanh đoản đao vẽ một vòng tròn trên mặt đất, lại rắc một ít bột phấn lên vòng tròn, cuối cùng còn vắt từ miệng linh xà ra tí nọc độc bôi lên vòng tròn, chờ sau khi bận rộn xong, hắn mới dựa vào cột đá đứng yên.
---
Tiếp theo sẽ có một trận đánh ác liệt.
Cố Khê Trúc không làm phiền Lục Lê Quang, nàng phát hiện trong sơn động này thậm chí có một tia linh khí, tuy rằng yếu ớt, nhưng thật sự tồn tại.
Vùng Đất Bị Bỏ Rơi linh khí khan hiếm như thế, nơi này lại có linh khí, linh khí từ đâu mà đến?
Nàng liếc trộm mọi nơi, đợi sau khi thấy rõ hình dáng người cháy xém trên mặt đất, trong lòng cũng có suy đoán.
Chẳng trách nơi đây có chút linh khí còn sót lại, rõ ràng, những linh khí tản mát này thuộc về các tu sĩ đã chết trong động.
Đối với những người khác mà nói, bản thân họ đã đạt đến cảnh giới cao, chút linh khí tản mát trong thiên địa này quá mỏng manh, căn bản không cách nào dẫn vào trong cơ thể tu hành, giống như ném một hạt cát vào biển cả, chẳng có tác dụng gì.
Nhưng nàng mới chỉ nhập môn, những linh khí này có thể dùng để thi triển những phép thuật cấp thấp mà nàng đã vẽ đi vẽ lại vô số lần.
Cú gõ lên mai rùa Huyền Văn kia khiến nàng như được khai sáng, trong đầu có nhiều ngộ ra nhưng chưa được kiểm chứng, lúc này chính là thời điểm thích hợp để thử nghiệm.
Ba phép cơ bản của Hệ thủy lần lượt là: Ngưng Thủy, Nhuận Vật, Tẩy Trần.
Cố Khê Trúc suy nghĩ một chút, chọn ra Nhuận Vật Quyết có thể dùng để chữa thương.
Nàng khoanh chân ngồi xuống đất, vận chuyển tâm pháp hấp thu linh khí mỏng manh bốn phía kia, đồng thời hai tay giấu dưới chăn nhanh chóng kết ấn, ban đầu ngón tay rất khó bấm quyết theo yêu cầu của công pháp, sau nhiều lần luyện tập, đầu ngón tay rốt cục tràn ra một một chút ánh sáng xanh.
Lục Lê Quang lại tỏ ra không muốn nói thêm lời nào, hắn lạnh lùng quay mặt đi, chỉ về phía rừng đá phía trước nói: “Động Hàn Thạch ở ngay giữa rừng đá phía trước, chúng ta mau chóng đi qua.”
Lục Lê Quang lục hết túi mới gom đủ Linh sa cho hai người vào trong.
Canh giữ hang đá chính là một con thằn lằn lớn, sau khi cân đủ Linh sa, nó liền di chuyển đuôi sang một bên, nhường lối vào hang, miệng phun tiếng người: “Vào sớm thế này, Lục Lê Quang, ngươi ngày càng nhát gan rồi.”
Sau đó nó vung đuôi, mũi nhọn đuôi cố ý rơi trên lưng Cố Khê Trúc, từ lưng nàng trượt nhanh xuống mông, rồi nhẹ nhàng vỗ một cái: “Người mới đến này có bản lĩnh đấy, khiến Lục Lê Quang mê mẩn, thậm chí sẵn sàng bỏ ra 16 lạng cát cho ngươi.”
Nó cười khanh khách hai tiếng, ánh mắt chăm chú nhìn Cố Khê Trúc, nhưng mà nhìn lên nhìn xuống, nhìn trái nhìn phải, cũng bất quá là một nha đầu tóc vàng.
Lục Lê Quang đẩy mạnh Cố Khê Trúc về phía trước, sau đó lạnh lùng nhìn con thằn lằn: “Nàng không phải là người ngươi có thể đυ.ng vào.”
Khi nói chuyện, linh xà phun lưỡi phát ra tiếng xì xì.
Con thằn lằn không để ý đến sự uy hϊếp của Lục Lê Quang, vẫy đuôi che động phủ lại.
Động Hàn Thạch rất lạnh, đỉnh đầu là thạch nhũ treo ngược, dưới chân lát đá vụn, cách một khoảng lại thấy một cột đá Bàn Long.
Lúc này trong động đã có mấy người, đều bọc kín ngồi dưới cột đá Bàn Long.
Lục Lê Quang ra hiệu cho Cố Khê Trúc ngồi xuống cạnh một cây cột, sau đó lại lấy một cái chăn ném lên người nàng.
Lục Lê Quang không ngồi xuống, hắn rút ra một thanh đoản đao vẽ một vòng tròn trên mặt đất, lại rắc một ít bột phấn lên vòng tròn, cuối cùng còn vắt từ miệng linh xà ra tí nọc độc bôi lên vòng tròn, chờ sau khi bận rộn xong, hắn mới dựa vào cột đá đứng yên.
---
Tiếp theo sẽ có một trận đánh ác liệt.
Cố Khê Trúc không làm phiền Lục Lê Quang, nàng phát hiện trong sơn động này thậm chí có một tia linh khí, tuy rằng yếu ớt, nhưng thật sự tồn tại.
Vùng Đất Bị Bỏ Rơi linh khí khan hiếm như thế, nơi này lại có linh khí, linh khí từ đâu mà đến?
Nàng liếc trộm mọi nơi, đợi sau khi thấy rõ hình dáng người cháy xém trên mặt đất, trong lòng cũng có suy đoán.
Chẳng trách nơi đây có chút linh khí còn sót lại, rõ ràng, những linh khí tản mát này thuộc về các tu sĩ đã chết trong động.
Nhưng nàng mới chỉ nhập môn, những linh khí này có thể dùng để thi triển những phép thuật cấp thấp mà nàng đã vẽ đi vẽ lại vô số lần.
Cú gõ lên mai rùa Huyền Văn kia khiến nàng như được khai sáng, trong đầu có nhiều ngộ ra nhưng chưa được kiểm chứng, lúc này chính là thời điểm thích hợp để thử nghiệm.
Ba phép cơ bản của Hệ thủy lần lượt là: Ngưng Thủy, Nhuận Vật, Tẩy Trần.
Cố Khê Trúc suy nghĩ một chút, chọn ra Nhuận Vật Quyết có thể dùng để chữa thương.
Nàng khoanh chân ngồi xuống đất, vận chuyển tâm pháp hấp thu linh khí mỏng manh bốn phía kia, đồng thời hai tay giấu dưới chăn nhanh chóng kết ấn, ban đầu ngón tay rất khó bấm quyết theo yêu cầu của công pháp, sau nhiều lần luyện tập, đầu ngón tay rốt cục tràn ra một một chút ánh sáng xanh.
6
0
1 tháng trước
1 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
