TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 27
Chương 27: Hỏa Quy Đằng

Nó không yên tâm, còn muốn nói thêm vài câu, ai ngờ chuông nhỏ trên chóp đuôi kêu leng keng một tiếng, nghe được tiếng chuông, thằn lằn lớn sửng sốt một chút, sau đó hơi nghiêng người.

Tạ Liễu nhướn mày: “Sao thế chứ, ta có chừng mực.”

Nàng ấy bước vào từ lối đi mà con thằn lằn lớn nhường ra, đứng lên trên trận pháp kiểm tra.

Vừa đứng lên, trận pháp liền lóe lên một luồng ánh sáng xanh.

Thằn lằn lớn buông cái cân trong tay xuống, quay đầu hỏi: “Cái gì vậy?”

Tạ Liễu lôi ra một nắm dây mây đỏ: “Hỏa Quy Đằng mới hái, bên trong lạnh lắm, nhai vài lá cho ấm, đỡ phải chịu đựng.”

Nàng ấy vừa nói vừa trực tiếp hái một phiến lá nhai, nước đỏ chảy dọc khóe miệng, dưới ánh sáng lờ mờ trông có vẻ âm u.

Trận pháp tuy sáng lên nhưng không có tiếng cảnh báo, con thằn lằn lớn thấy vậy ánh mắt lóe lên, nó cũng chẳng nói gì: “Đi đi.”

Lần này mưa máu tới đột ngột, kiểm tra vốn không nghiêm ngặt như mọi khi.

Mà thái độ của chủ nhân lần này cũng có vẻ kỳ lạ, nó chỉ là một linh thú nghe lệnh mà thôi, lười suy nghĩ nhiều.

Thời điểm Tạ Liễu chặn ở đó, người bên ngoài dù tức giận nhưng không dám nói gì, đợi khi nàng ấy đi rồi, tốc độ vào trong lập tức nhanh hơn, thậm chí có người trực tiếp ra tay gϊếŧ người nộp Linh sa, con thằn lằn lớn đối với chuyện này đều không quan tâm, chỉ nói: “Đừng làm bẩn bàn của ta.”

Đợi đến khi hoa Thạch Sinh ở góc tường hoàn toàn nở bung, nó cũng chẳng quan tâm đến những lời van xin khẩn thiết của người bên ngoài, đóng kín cửa hang rồi lập tức dịch chuyển trở về bên trong Vong Ưu Lâu.

Khi Tạ Liễu bước vào, những vị trí xung quanh cột Bàn Long đều bị chiếm hết.

Ngoại thành Vùng Đất Bị Bỏ Rơi có mấy vạn người, nhưng trong Động Hàn Thạch lúc này chỉ có khoảng hai ba nghìn người.

Mỗi trận mưa máu đều khiến tu sĩ ngoại thành tử thương quá nửa, ngay cả nội thành cũng khó nói là an toàn tuyệt đối.

Duy nhất chỉ có Vong Ưu Lâu là không bị ảnh hưởng.

Tạ Liễu vừa xuất hiện đã gây nên một phen xôn xao không nhỏ.

“Tạ Liễu, sao ngươi lại mang theo thương tích!” Một nữ tử trung niên ngồi dưới cột Bàn Long ở phía ngoài quát lên, giọng đầy nghiêm khắc.

Tạ Liễu không thèm đáp lời, thậm chí chẳng buồn liếc nhìn nàng ta một cái, thẳng bước đi về phía Lục Lê Quang.

Khi nàng ấy bước đi, vô số con nhện nhỏ dưới chân nhả tơ lót đường, những sợi tơ mảnh mai trong hang động lấp lánh ánh sáng mờ ảo, khi ẩn khi hiện.

Chúng sắc bén hơn cả dao găm, có thể dễ dàng cắt đôi người ta.

“Đồ điên!” Có kẻ miệng lẩm bẩm chửi rủa nhưng thân thể lại rất ngoan ngoãn tránh đường. Lúc này, chẳng ai nỡ lãng phí linh khí, Tạ Liễu điên rồi nhưng bọn họ thì không.

Chẳng mấy chốc, Tạ Liễu đã đi đến trước mặt Lục Lê Quang, nàng ấy đứng bên ngoài vòng trắng: “Ta bị thương rồi, cho ta vào trong.”

Thấy Lục Lê Quang vẫn bất động, Tạ Liễu tiếp tục: “Nếu ngươi không đột nhiên rời đi, ta đã không bị thương.”

Những con nhện lớn nhỏ bò trên mạng nhện, phát ra tiếng xào xạc.

Vô số con nhện nhỏ theo sợi tơ rơi xuống đất, bò về phía vòng trắng. Khi đến gần vòng trắng, những con nhện như bị giẫm nát, chẳng mấy chốc, bên ngoài vòng trắng ngổn ngang xác nhện.

Cố Khê Trúc không dám thở mạnh.

Nàng chỉ có thể cố gắng co người lại, giảm thiểu sự hiện diện của mình.

Tạ Liễu vốn khóe miệng vẫn còn mỉm cười..

Khi những con nhện nhỏ chết càng lúc càng nhiều, xác chúng gần như vùi lấp vạch trắng, nàng ấy bỗng hừ lạnh một tiếng: “Vô vị.”

Nói xong liền quay đầu nhìn quanh.

Trương Tông vốn đã để ý phía này từ lâu vội vàng vẫy tay: “Bên này, có chỗ dành cho nàng đây.”

7

0

1 tháng trước

1 giờ trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.