TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 24
Chương 24: Bịa chuyện

Tương tự, thần hồn của tu sĩ cũng sẽ bị ảnh hưởng, trở nên hung hãn hơn, khát vọng máu tươi cùng gϊếŧ chóc.

Lục Lê Quang bị kẹt ở Vùng Đất Bị Bỏ Rơi mười năm, chỉ trải qua hai trận mưa máu, mỗi lần đều vô cùng thảm khốc, khiến người ta không muốn nhớ lại!

Lục Lê Quang nói: “Động Hàn Thạch có thể trấn an thần hồn, có hiệu quả giảm bớt ảnh hưởng của mưa máu đối với thần hồn của mọi người, vì vậy khi trời mưa, chúng ta phải sớm trốn vào Động Hàn Thạch, càng về sau càng không an toàn, vào hang cần hai cân Linh sa!”

Một cân ở đây là 16 lạng.

Những người không có Linh sa sẽ làm thế nào đây?

Cố Khê Trúc lập tức hiểu được ý nghĩa ẩn sau câu nói “Càng về sau càng không an toàn”.

Hoặc là gϊếŧ người khác đốt thành Linh sa để nộp phí.

Hoặc là, biến thành Linh sa.

Cố Khê Trúc hít một hơi thật sâu, nàng không khỏi nghĩ: Với thực lực hiện tại của mình, liệu có thể đốt được một lạng cát không?

Cho nên, Lục Lê Quang bắt nàng đi, hẳn không phải để đốt cát...

Lúc này, Lục Lê Quang lại nói: “Linh sa ta sẽ trả thay ngươi.”

Hắn dừng một lát, rồi lại cố lấy dũng khí nhìn thoáng qua dây buộc tóc trên đầu Cố Khê Trúc, cổ họng khẽ động, hỏi bằng giọng khàn khàn: “Đổi lại, ngươi nói cho ta biết, quan hệ giữa ngươi và sư... tôn ngài ấy rốt cuộc là gì?”

Bước chân Lục Lê Quang chậm lại.

Trong đầu Cố Khê Trúc lướt qua vô số ý niệm, cuối cùng nàng nhíu mày đáp: “Ta chỉ là phàm nhân, làm sao quen biết sư tôn của ngươi?”

“Nếu ngươi muốn hỏi về dải lụa này...”

Nàng đưa tay vuốt ve dây lụa buông thõng: “Chỉ là vật cũ của cố nhân chưa kịp mang đi mà thôi.”

Lục Lê Quang giật mình: “Hai người quen nhau thế nào?”

Khi vào Vùng Đất Bị Bỏ Rơi, Cố Khê Trúc đúng là phàm nhân, giờ đây cũng mới vừa nhập môn, rốt cuộc nàng đã quen sư tôn thế nào?

Cố Khê Trúc đành ứng biến.

Dù sao, Lục Lê Quang cũng chẳng thể kiểm chứng.

Cố Khê Trúc nói: “Ta cứu y, y hôn mê suốt một tháng, ta cũng chăm sóc y một tháng, sau khi tỉnh dậy y chẳng nhớ gì, ta liền đặt cho y cái tên Cố Nam Lai.”

“Ta và Cố Nam Lai sớm chiều ở chung, vốn đã... nguyên là... không ngờ một ngày y lại bỏ đi không từ biệt.” Mấy lần toan nói lại thôi, tưởng chừng chưa nói hết nhưng thực ra đã bày tỏ đủ.

“Ngươi nói y là sư tôn của ngươi...” Cố Khê Trúc cúi nhẹ đầu: “Thì ra y cũng là tiên quân, khó trách...”

Sau khoảng lặng ngắn ngủi, Cố Khê Trúc ngẩng đầu nhìn trời, cười nói: “Chắc là y đã hồi phục ký ức, trở về làm vị tiên trên trời kia, mọi chuyện trần gian đều xóa sạch, những lời thề non hẹn biển ngày xưa càng không đáng nhắc lại.”

Nói xong, nàng giật mạnh dây buộc tóc xuống: “Vậy dải lụa này, không cần nữa!”

Cố Khê Trúc giả vờ định ném nhưng khi giơ tay lên lại lộ vẻ lưu luyến, do dự không quyết.

Cố Khê Trúc thầm nghĩ: Mau khuyên ta đi!

Diễn xuất của nàng có hạn, hoàn toàn không biết màn ứng biến này hiệu quả ra sao!

May thay Lục Lê Quang lúc này còn phối hợp.

Lục Lê Quang nói: “Đừng vứt, ở Vùng Đất Bị Bỏ Rơi này, nó có thể bảo vệ ngươi.”

Dừng một chút, hắn mới nói tiếp: “Có lẽ sư tôn rời đi cũng có nguyên do riêng.”

Cố Khê Trúc cầm dải lụa trên tay, nở nụ cười đắng chát: “Chẳng lẽ y cũng một bước bước vào nơi vứt bỏ này?”

Nói xong, nàng lại tự mình ngẩn người, đột nhiên quay đầu nhìn về phía Lục Lê Quang: “Liệu có thật sự ở đây không!”

Lục Lê Quang lắc đầu: “Không thể nào. Nơi này không thể nhốt được ngài ấy!”

Cố Khê Trúc hỏi: “Ngươi có thể nói cho ta biết, rốt cuộc y là người như thế nào không?”

6

0

1 tháng trước

3 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.