0 chữ
Chương 23
Chương 23: Mưa máu
Cua xanh: “Đây là mai rùa của Đại Lục ca không dùng nữa, gõ vào nghe rất hay.”
Rùa đen ở tu chân giới cũng có thể thay mai sao?
Dưới yêu cầu mãnh liệt của cua xanh, Cố Khê Trúc cũng vươn ngón tay gõ nhẹ lên mai rùa, chỉ một cái chạm, nàng cảm thấy như bị điện giật, một luồng khí chạy dọc từ đầu ngón tay lên cánh tay, rồi xông thẳng lêи đỉиɦ đầu.
Khoảnh khắc đó, cảm giác bừng tỉnh như “ngộ đạo tại chỗ”!
Những công pháp tu luyện trước đây nghĩ mãi mà không rõ, nhớ không nổi bỗng chốc trở nên rõ ràng.
Cố Khê Trúc tinh thần sảng khoái, đôi mắt sáng ngời, đã nhận thức rõ hơn về tình cảnh của mình.
Cái cảm giác nóng bức khó chịu lúc nãy không phải thật, chỉ là ảo giác.
Nếu nhiệt độ thực sự kinh khủng như vậy, nước trong vũng đã bốc hơi ngay lập tức, thế mà giờ cua con vẫn đang nghịch nước, hoàn toàn không có dấu hiệu nóng bỏng nào.
Thứ khiến nàng rơi vào ảo giác nhất định là con khổng tước xanh trong lầu trúc.
Khổng tước xanh lực lượng cường đại, vậy mà mai rùa cua con mang về lại có thể phá giải ảo giác của nó, chẳng phải chứng tỏ mai rùa càng bất phàm hơn sao!
Trước đã có dải lụa thần bí khiến Lục Lê Quang khϊếp sợ, giờ lại có mai rùa có thể phá trừ ảo giác...
Cố Khê Trúc không nhịn được thì thầm: “Cua con à, em đi đào động phủ của vị thần tiên nào vậy, phải cẩn thận đấy nha.”
Vừa dứt lời, liền nghe thấy tiếng “Ting”.
[Ting, có người tới, cua của ngươi thập phần thẹn thùng, ôm chậu tắm trốn vào Bàn Ngự Thú.]
Cả một tảng đá xanh biến mất ngay trước mắt nàng.
Cùng lúc đó, một giọng nói đột ngột vang lên: “Sắp mưa rồi, đi theo ta!”
Đó là giọng của Lục Lê Quang.
Chưa thấy người đã nghe tiếng trước!
Trong lòng Cố Khê Trúc căng thẳng, trước tiên giơ tay định giật lấy dải lụa trên đầu, nhưng cánh tay vừa mới nâng lên đã thấy một bóng người xám xịt như quỷ mị lao tới, chớp mắt liền đứng ở trước mặt nàng.
Dáng người Lục Lê Quang cao lớn, Cố Khê Trúc chỉ vừa tới ngực hắn.
Hắn đứng đó giống như bức tường thành, che khuất cả ánh sáng trời.
Tay Cố Khê Trúc tay lên vừa vặn đặt ngay ngực đối phương, mà Lục Lê Quang cũng theo phản xạ có điều kiện dùng sức đè lại tay nàng lại.
Đầu tiên Lục Lê Quang sững sờ, sau đó vội vàng buông tay ra, lùi lại ba bước.
Cùng lúc đó, linh xà từ trong tay áo hắn bay ra, lại một lần nữa quấn lấy eo Cố Khê Trúc.
Tầm mắt hắn nhanh chóng đảo qua đỉnh đầu Cố Khê Trúc, sau đó nói một câu: “Xin lỗi!”
Lời vừa dứt, Lục Lê Quang kéo Cố Khê Trúc chạy nhanh về phía trước, ở trong nội thành cấm bay, cho nên hắn đang chạy bộ trên mặt đất như điên!
Cố Khê Trúc cảm thấy mình giống như con diều được thả bay, hai chân rời khỏi mặt đất, miệng hứng đầy gió!
Cũng may lúc chạy như điên, Lục Lê Quang còn giải thích một chút nguyên nhân.
Hôm nay là mười lăm, cũng là ngày cây linh thảo hoa Kim Tuệ mà hắn đã canh giữ ba năm kết quả.
Hắn cùng Tạ Liễu hẹn nhau đi hái quả, nhưng sau khi ra ngoài liền gặp rất nhiều chỗ quái dị: Hoa Sinh Thạch đổi màu, giun đất bịt hang, linh xà bất an, vân vân… Các loại dấu hiệu đều cho thấy mưa máu sắp tới.
Mỗi trận mưa máu ở Vùng Đất Bị Bỏ Rơi đều là kiếp nạn.
Những hung thú vốn đã điên cuồng sẽ càng thêm điên loạn trong đêm mưa, thực lực của chúng tăng vọt, thậm chí hình thành thú triều, tụ tập công thành!
Trận Kiếm Trụ Đá bảo vệ thành Vô Vọng cũng sẽ bị ảnh hưởng bởi mưa máu, uy lực chẳng nổi một phần mười.
Không chỉ vậy, linh thú mà bọn họ ký kết khế ước cũng sẽ trở nên bồn chồn bất an trong đêm mưa, một khi không được trấn an tốt sẽ cắn trả chủ nhân.
Rùa đen ở tu chân giới cũng có thể thay mai sao?
Dưới yêu cầu mãnh liệt của cua xanh, Cố Khê Trúc cũng vươn ngón tay gõ nhẹ lên mai rùa, chỉ một cái chạm, nàng cảm thấy như bị điện giật, một luồng khí chạy dọc từ đầu ngón tay lên cánh tay, rồi xông thẳng lêи đỉиɦ đầu.
Khoảnh khắc đó, cảm giác bừng tỉnh như “ngộ đạo tại chỗ”!
Những công pháp tu luyện trước đây nghĩ mãi mà không rõ, nhớ không nổi bỗng chốc trở nên rõ ràng.
Cố Khê Trúc tinh thần sảng khoái, đôi mắt sáng ngời, đã nhận thức rõ hơn về tình cảnh của mình.
Cái cảm giác nóng bức khó chịu lúc nãy không phải thật, chỉ là ảo giác.
Nếu nhiệt độ thực sự kinh khủng như vậy, nước trong vũng đã bốc hơi ngay lập tức, thế mà giờ cua con vẫn đang nghịch nước, hoàn toàn không có dấu hiệu nóng bỏng nào.
Khổng tước xanh lực lượng cường đại, vậy mà mai rùa cua con mang về lại có thể phá giải ảo giác của nó, chẳng phải chứng tỏ mai rùa càng bất phàm hơn sao!
Trước đã có dải lụa thần bí khiến Lục Lê Quang khϊếp sợ, giờ lại có mai rùa có thể phá trừ ảo giác...
Cố Khê Trúc không nhịn được thì thầm: “Cua con à, em đi đào động phủ của vị thần tiên nào vậy, phải cẩn thận đấy nha.”
Vừa dứt lời, liền nghe thấy tiếng “Ting”.
[Ting, có người tới, cua của ngươi thập phần thẹn thùng, ôm chậu tắm trốn vào Bàn Ngự Thú.]
Cả một tảng đá xanh biến mất ngay trước mắt nàng.
Cùng lúc đó, một giọng nói đột ngột vang lên: “Sắp mưa rồi, đi theo ta!”
Đó là giọng của Lục Lê Quang.
Chưa thấy người đã nghe tiếng trước!
Dáng người Lục Lê Quang cao lớn, Cố Khê Trúc chỉ vừa tới ngực hắn.
Hắn đứng đó giống như bức tường thành, che khuất cả ánh sáng trời.
Tay Cố Khê Trúc tay lên vừa vặn đặt ngay ngực đối phương, mà Lục Lê Quang cũng theo phản xạ có điều kiện dùng sức đè lại tay nàng lại.
Đầu tiên Lục Lê Quang sững sờ, sau đó vội vàng buông tay ra, lùi lại ba bước.
Cùng lúc đó, linh xà từ trong tay áo hắn bay ra, lại một lần nữa quấn lấy eo Cố Khê Trúc.
Tầm mắt hắn nhanh chóng đảo qua đỉnh đầu Cố Khê Trúc, sau đó nói một câu: “Xin lỗi!”
Lời vừa dứt, Lục Lê Quang kéo Cố Khê Trúc chạy nhanh về phía trước, ở trong nội thành cấm bay, cho nên hắn đang chạy bộ trên mặt đất như điên!
Cũng may lúc chạy như điên, Lục Lê Quang còn giải thích một chút nguyên nhân.
Hôm nay là mười lăm, cũng là ngày cây linh thảo hoa Kim Tuệ mà hắn đã canh giữ ba năm kết quả.
Hắn cùng Tạ Liễu hẹn nhau đi hái quả, nhưng sau khi ra ngoài liền gặp rất nhiều chỗ quái dị: Hoa Sinh Thạch đổi màu, giun đất bịt hang, linh xà bất an, vân vân… Các loại dấu hiệu đều cho thấy mưa máu sắp tới.
Mỗi trận mưa máu ở Vùng Đất Bị Bỏ Rơi đều là kiếp nạn.
Những hung thú vốn đã điên cuồng sẽ càng thêm điên loạn trong đêm mưa, thực lực của chúng tăng vọt, thậm chí hình thành thú triều, tụ tập công thành!
Trận Kiếm Trụ Đá bảo vệ thành Vô Vọng cũng sẽ bị ảnh hưởng bởi mưa máu, uy lực chẳng nổi một phần mười.
Không chỉ vậy, linh thú mà bọn họ ký kết khế ước cũng sẽ trở nên bồn chồn bất an trong đêm mưa, một khi không được trấn an tốt sẽ cắn trả chủ nhân.
6
0
1 tháng trước
3 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
