0 chữ
Chương 22
Chương 22: Mai rùa Huyền Văn
Ngay sau đó, ánh nắng vốn bị che khuất bỗng lại tràn qua cửa sổ, khiến mắt Cố Khê Trúc hoa lên.
Nàng vô thức đưa tay lên che ánh sáng.
Tiếp theo, “Rầm” một tiếng, có vật nặng rơi xuống đất khiến căn lầu trúc rung nhẹ.
Chỉ thấy một con khổng tước xanh từ trên trời rơi xuống, đáp thẳng trước chân nàng, đuôi dài lộng lẫy che lấp cả mu bàn chân nàng.
Trên người khổng tước chi chít thương tích, không ít lông vũ nhuộm máu, vón cục.
Khổng tước xanh?
Chẳng lẽ, đây là linh thú mà Tử Tang Minh Nguyệt ở Vong Ưu Lâu đã ký khế ước?
Sau khi hạ xuống, khổng tước liếc mắt nhìn Cố Khê Trúc một cái, chỉ một ánh nhìn đã khiến nàng cảm nhận thế nào là uy áp.
Hai vai nàng nặng trịch như đang vác một bao cát lớn, muốn đứng vững cũng phải dốc toàn lực, huống chi là bước về phía trước.
Cố Khê Trúc rất rõ thực lực của mình.
Dù con khổng tước này đang trọng thương, cũng không phải thứ nàng có thể đối phó lúc này.
Nàng nghiến răng gánh chịu áp lực, chậm rãi lùi từng bước.
Càng lùi, sức ép trên người càng nhẹ đi, khi lùi đến cửa, nàng cảm thấy có thể di chuyển bình thường, lập tức quay người chạy xuống lầu.
Căn nhà rách nát này nàng không ở nữa!
---
Ngoài trời vẫn oi bức lạ thường.
Cố Khê Trúc chạy chưa được bao xa, cả người đã ướt đẫm. Miệng lưỡi cô khô khốc, giống như một con cá bị mắc cạn trên bãi cát.
Xung quanh không có nguồn nước sạch, nước bẩn trong vũng bùn bốc lên mùi hôi thối khó tả, bên trong còn có vô số con giun đỏ như sợi chỉ bò lúc nhúc, không thể uống được.
Sao đột nhiên lại nóng như vậy!
Trên trời không thấy bóng mặt trời nhưng nhiệt độ lại cao đến mức không thể chịu nổi, giống như toàn bộ Vùng Đất Bị Bỏ Rơi đang bị thiêu đốt trên ngọn lửa, toàn thân nàng nóng bừng, cổ họng như sắp bốc khói.
Nàng sẽ chết khô mất.
Đến lúc này, Cố Khê Trúc cũng không còn tiếc nữa, nàng tập trung tinh thần vận chuyển linh khí, thi triển một lần Ngưng Thủy Quyết.
Linh khí lưu chuyển trong kinh mạch, như một con cá nhỏ tinh nghịch.
Cố Khê Trúc chỉ cảm thấy đầu ngón tay truyền đến cảm giác hơi mát mẻ, ngay sau đó, dòng nước nhỏ từ kẽ hai ngón tay chảy ra, róc rách tuôn ra.
Nàng mừng rỡ như điên, trực tiếp ngậm ngón tay mυ"ŧ, vừa uống chưa được hai ngụm, Bàn Ngự Thú trong túi lại ting một tiếng.
Một thông tin lại xuất hiện trong đầu nàng.
[Ting, cua xanh của ngươi toàn thân dính nhão, cũng muốn tắm rửa!]
Cua xanh từ trong túi quần nàng bò ra, giơ càng nhỏ lên bắt lấy tay áo nàng, dễ dàng leo lên cánh tay, lại dùng tốc độ sét đánh không kịp bưng tai bò tới mu bàn tay Cố Khê Trúc, còn cố gắng chui vào miệng nàng...
Cố Khê Trúc vội vàng rút ngón tay ra, tưới phần nước còn lại lên mình con cua nhỏ.
Nàng nhìn quanh, phát hiện phía sau tảng đá xanh còn có một tảng đá nhỏ hơn, giữa tảng đá vừa đúng có một cái hố to bằng cái bát.
Cố Khê Trúc vội vàng thả cua xanh vào trong đó, nước suối cọ rửa cua xanh cuối cùng cũng chảy vào trũng, tạo thành một bồn tắm nhỏ tự nhiên.
Cua xanh nhỏ vừa xuống nước liền chìm xuống đáy, sau khi bò qua bò lại dưới đáy trũng vài lần, nó không biết từ đâu lôi ra được một cái mai rùa, rồi dễ dàng leo lên lưng mai rùa.
Mai rùa nổi lên mặt nước đỡ lấy con cua xanh, nó hưng phấn dùng càng cua gõ vào vỏ rùa, phát ra tiếng “Cộc cộc".
Chẳng biết vì sao khi nghe được thanh âm này, Cố Khê Trúc cảm thấy không còn nóng nực nữa.
Tựa như trong thời tiết oi bức cực độ nghe được tiếng sấm cuồn cuộn, theo bản năng cảm thấy mưa sẽ đổ xuống ngay, lòng dâng lên chút hy vọng, cái nóng gay gắt bỗng trở nên dễ chịu hơn.
[Ting, con cua của ngươi cho ngươi xem lễ vật bằng hữu tặng - Mai rùa Huyền Văn.]
Nàng vô thức đưa tay lên che ánh sáng.
Tiếp theo, “Rầm” một tiếng, có vật nặng rơi xuống đất khiến căn lầu trúc rung nhẹ.
Chỉ thấy một con khổng tước xanh từ trên trời rơi xuống, đáp thẳng trước chân nàng, đuôi dài lộng lẫy che lấp cả mu bàn chân nàng.
Trên người khổng tước chi chít thương tích, không ít lông vũ nhuộm máu, vón cục.
Khổng tước xanh?
Chẳng lẽ, đây là linh thú mà Tử Tang Minh Nguyệt ở Vong Ưu Lâu đã ký khế ước?
Sau khi hạ xuống, khổng tước liếc mắt nhìn Cố Khê Trúc một cái, chỉ một ánh nhìn đã khiến nàng cảm nhận thế nào là uy áp.
Hai vai nàng nặng trịch như đang vác một bao cát lớn, muốn đứng vững cũng phải dốc toàn lực, huống chi là bước về phía trước.
Dù con khổng tước này đang trọng thương, cũng không phải thứ nàng có thể đối phó lúc này.
Nàng nghiến răng gánh chịu áp lực, chậm rãi lùi từng bước.
Càng lùi, sức ép trên người càng nhẹ đi, khi lùi đến cửa, nàng cảm thấy có thể di chuyển bình thường, lập tức quay người chạy xuống lầu.
Căn nhà rách nát này nàng không ở nữa!
---
Ngoài trời vẫn oi bức lạ thường.
Cố Khê Trúc chạy chưa được bao xa, cả người đã ướt đẫm. Miệng lưỡi cô khô khốc, giống như một con cá bị mắc cạn trên bãi cát.
Xung quanh không có nguồn nước sạch, nước bẩn trong vũng bùn bốc lên mùi hôi thối khó tả, bên trong còn có vô số con giun đỏ như sợi chỉ bò lúc nhúc, không thể uống được.
Sao đột nhiên lại nóng như vậy!
Trên trời không thấy bóng mặt trời nhưng nhiệt độ lại cao đến mức không thể chịu nổi, giống như toàn bộ Vùng Đất Bị Bỏ Rơi đang bị thiêu đốt trên ngọn lửa, toàn thân nàng nóng bừng, cổ họng như sắp bốc khói.
Đến lúc này, Cố Khê Trúc cũng không còn tiếc nữa, nàng tập trung tinh thần vận chuyển linh khí, thi triển một lần Ngưng Thủy Quyết.
Linh khí lưu chuyển trong kinh mạch, như một con cá nhỏ tinh nghịch.
Cố Khê Trúc chỉ cảm thấy đầu ngón tay truyền đến cảm giác hơi mát mẻ, ngay sau đó, dòng nước nhỏ từ kẽ hai ngón tay chảy ra, róc rách tuôn ra.
Nàng mừng rỡ như điên, trực tiếp ngậm ngón tay mυ"ŧ, vừa uống chưa được hai ngụm, Bàn Ngự Thú trong túi lại ting một tiếng.
Một thông tin lại xuất hiện trong đầu nàng.
[Ting, cua xanh của ngươi toàn thân dính nhão, cũng muốn tắm rửa!]
Cua xanh từ trong túi quần nàng bò ra, giơ càng nhỏ lên bắt lấy tay áo nàng, dễ dàng leo lên cánh tay, lại dùng tốc độ sét đánh không kịp bưng tai bò tới mu bàn tay Cố Khê Trúc, còn cố gắng chui vào miệng nàng...
Nàng nhìn quanh, phát hiện phía sau tảng đá xanh còn có một tảng đá nhỏ hơn, giữa tảng đá vừa đúng có một cái hố to bằng cái bát.
Cố Khê Trúc vội vàng thả cua xanh vào trong đó, nước suối cọ rửa cua xanh cuối cùng cũng chảy vào trũng, tạo thành một bồn tắm nhỏ tự nhiên.
Cua xanh nhỏ vừa xuống nước liền chìm xuống đáy, sau khi bò qua bò lại dưới đáy trũng vài lần, nó không biết từ đâu lôi ra được một cái mai rùa, rồi dễ dàng leo lên lưng mai rùa.
Mai rùa nổi lên mặt nước đỡ lấy con cua xanh, nó hưng phấn dùng càng cua gõ vào vỏ rùa, phát ra tiếng “Cộc cộc".
Chẳng biết vì sao khi nghe được thanh âm này, Cố Khê Trúc cảm thấy không còn nóng nực nữa.
Tựa như trong thời tiết oi bức cực độ nghe được tiếng sấm cuồn cuộn, theo bản năng cảm thấy mưa sẽ đổ xuống ngay, lòng dâng lên chút hy vọng, cái nóng gay gắt bỗng trở nên dễ chịu hơn.
[Ting, con cua của ngươi cho ngươi xem lễ vật bằng hữu tặng - Mai rùa Huyền Văn.]
6
0
1 tháng trước
2 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
