TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 21
Chương 21: Quái điểu

Trong lúc cực kỳ kinh hãi, con người luôn có thể bộc phát tiềm lực to lớn.

Toàn thân cứng đờ không thể động đậy, vậy mà Cố Khê Trúc đột nhiên nhào mạnh về phía trước, khoảnh khắc đó nàng như phá vỡ xiềng xích trói buộc, thoát khỏi chiếc l*иg giam cầm mình.

Cố Khê Trúc lao thẳng đến bên cửa sổ, vừa định nhảy từ tầng hai xuống thì kinh hãi phát hiện, một mảng lớn màu xanh âm u đã buông xuống bên ngoài cửa sổ, che kín hoàn toàn khung cửa.

Trong màu xanh tối tăm ấy, lần lượt hiện lên từng con mắt đen tuyền, trong đồng tử đỏ thẫm ấy là vô số bóng người vặn vẹo đang giãy giụa.

Họ gào thét, họ kêu la, dù tai không nghe thấy bất kỳ âm thanh nào nhưng dường như vô số tiếng rêи ɾỉ đã lọt vào trong đầu, từng tiếng một, tựa như tiếng búa đập vào thần hồn.

Chỉ mới chạm mắt một cái, Cố Khê Trúc đã cảm thấy đầu óc choáng váng.

Nàng thần trí mơ hồ, bất giác xoay người, ngẩng đầu nhìn lên nóc nhà.

Nóc nhà đã bị thủng một lỗ.

Một cái đầu chim khổng lồ đang thò xuống từ lỗ hổng ấy, chất lỏng màu xanh đen nhỏ tong tỏng từ chiếc mỏ đang há rộng của nó.

Đôi mắt của nó màu đỏ tươi, trong đồng tử phản chiếu rõ ràng hình ảnh Cố Khê Trúc đang mất hồn, tựa như nó đã hút lấy hồn phách nàng vào trong mắt.

“Lại đây!”

Cố Khê Trúc mê muội bước về phía trước vài bước.

Ngay khi nàng sắp đến ngay dưới đầu chim, một tiếng “Ting” vang lên bên tai, âm thanh không lớn nhưng đã phá tan mọi mê chướng.

Cố Khê Trúc lập tức khựng lại, bừng tỉnh thần trí.

Là cua con đã trở về!

[Con cua lữ hành của ngươi đã trở về, nó nóng lòng muốn khoe với ngươi ảnh chụp cùng bạn mới.]

“Gào gào!” Con quái điểu trên đầu phát ra tiếng kêu kỳ dị, vô cùng chói tai.

Đồng thời, bên ngoài cửa sổ cũng vang lên tiếng vỗ cánh, khiến lòng Cố Khê Trúc chùng xuống – Chẳng lẽ mảng xanh thẫm chặn ngoài cửa sổ kia chính là cánh chim buông xuống? Vậy thì… con chim này rốt cuộc to đến mức nào?!

Cố Khê Trúc theo phản xạ quay đầu nhìn về phía cửa sổ.

Chỉ thấy một cái càng nhỏ xé toạc màn xanh âm u, oai phong lẫm liệt lao thẳng vào!

Trên cái càng còn lại vẫn kẹp chặt đóa hoa vàng bé tí, khi nhìn thấy Cố Khê Trúc, nó liền đắc ý vung vẩy đóa hoa vàng trên càng, tựa như đang nói: “Nhìn đi nhìn đi, ta đã mang về đóa hoa vàng nhỏ rồi!”

“Tí tách!” Lại một giọt chất lỏng xanh đen từ trên cao rơi xuống.

Tựa như mãng xà đánh úp, một bóng dài màu xanh lục lướt qua, ngay lập tức, cua con vừa mới bò đến bên khung cửa liền biến mất không tung tích.

Cố Khê Trúc trừng to mắt, cua con của nàng đã bị con chim nuốt chửng vào miệng.

“Cua con!” Cố Khê Trúc quên cả sợ hãi, lập tức rút dao găm chém một nhát, kết quả dao găm gãy tan tành, lòng bàn tay cũng bị chấn động đến rách toạc, máu tươi trào ra.

Nàng không màng đau đớn, như người chết đuối vớ được cọc, hai tay níu chặt cổ quái điểu giống như rắn hổ mang ấy, dùng hết sức lắc mạnh: “Nhả ra, trả cua con cho ta!”

“Ọe!”

Quái điểu phát ra một tiếng khạc, nôn ra con cua bé xíu ướt nhẹp.

Trong khoảnh khắc chạm đất, cua xanh lấp tức biến mất, Cố Khê Trúc thở phào nhẹ nhõm, nàng biết rằng cua con đã trở về Bàn Ngự Thú.

[Ting, cua lữ hành của ngươi mất đi đóa hoa vàng yêu quý, tâm trạng sa sút!]

Con quái điểu đã ăn mất đóa hoa vàng mà cua con mang về?

6

0

1 tháng trước

2 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.