TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 20
Chương 20: Nơi ở tồi tàn

Xung quanh không có nguồn nước, làm sao tưới tiêu cho đất? Chẳng lẽ mỗi ngày đều phải ra ngoài thành gánh nước từ con suối nhỏ!

Hiện tại nàng thậm chí còn không có cái thùng.

Trong tiểu lâu không biết có cuốc để đào đất không?

Sau khi thu dọn lại những hạt giống đã chọn lọc, Cố Khê Trúc mới bước đi với tâm trạng lo lắng về phía tiểu lâu cũ nát.

Sau khi bước vào tiểu lâu, nhìn thấy căn nhà trống trải, bốn phía gió lùa, Cố Khê Trúc im lặng hồi lâu.

Căn nhà tranh bên ngoài tốt xấu gì còn có một cái giường có thể ngủ, trong lầu trúc này trống trơn, đừng nói đến giường, ngay cả một cái ghế cũng không có, nàng lục soát từng phòng một vẫn không tìm được gì.

Cuối cùng, Cố Khê Trúc ngồi xuống ngay tại phòng có ánh sáng tốt ở tầng hai, mở gói đồ đang đeo trên lưng, bày ra tất cả tài sản của mình.

Không có giường để ngủ, phải tranh thủ ban ngày ra ngoài nhặt nhạnh một ít cỏ khô trải dưới đất.

Nàng nhớ lúc đi qua hai bên đường nhỏ có rất nhiều cành khô và cỏ dại.

Nghĩ là làm, Cố Khê Trúc ra ngoài nhặt cỏ khô, không lâu sau đã cắt được một bó.

Trở về tầng hai tiểu lâu, vừa trải cỏ khô ngồi xuống nghỉ ngơi, Bàn Ngự Thú trong túi nàng đã có động tĩnh.

[Cua của ngươi trên tiên sơn đã kết bạn với một người bạn, còn chụp ảnh lưu niệm cùng đối phương.]

Trên Bàn Ngự Thú xuất hiện một bức họa, con cua xanh đang nằm bò trên đầu một con rùa lớn, càng cua còn kẹp một đóa hoa vàng nhỏ.

Tâm trạng căng thẳng bất an của Cố Khê Trúc vì bức họa này mà được xoa dịu.

Cua con nàng nuôi đã kết giao được một bằng hữu, tính ra cũng đồng nghĩa với việc nàng có thêm một bằng hữu ở cái thế giới này, dù rằng đối phương chỉ là một con rùa đen to bằng cái cối xay.

Cua con mải mê kết bạn, tạm thời chưa có ý định trở về nhà.

Cố Khê Trúc lấy ngọc giản ra, chăm chú nhìn pháp quyết khắc trên đó.

Linh khí không nhiều, không dám tùy tiện luyện thử, chỉ có thể dùng ngón tay vẽ lại từng đường văn trận xuống đất, lặp đi lặp lại, ghi nhớ kỹ trong lòng.

Nàng không biết làm như vậy có tác dụng gì không.

Nhưng, dù sao cũng tốt hơn là không làm gì cả.

Lầu trúc khô ráo, cửa sổ thông gió thoáng khí, lúc mới bước vào còn thấy mát mẻ, nhưng viết được một lúc Cố Khê Trúc bỗng cảm thấy ngột ngạt nóng bức, như bị nhốt trong nồi hấp, mồ hôi túa ra ướt đẫm.

Không biết từ khi nào, lưng áo nàng đã ướt đẫm.

Chẳng lẽ sắp mưa?

Đang nghĩ vậy, một giọt nước màu xanh lục từ trên trần nhà rơi xuống, vừa vặn rơi trúng mu bàn tay nàng.

Lầu trúc bị dột?

Nhưng bên ngoài trời vẫn trong xanh không gợn mây, tuyệt không có dấu hiệu mưa.

Đã không mưa, vậy thứ vừa rơi xuống là gì?

Ý nghĩ vừa lóe lên, lông tơ trên cánh tay Cố Khê Trúc đã dựng đứng cả lên, da gà nổi chi chít.

Giọt nước nhỏ màu xanh lục trên mu bàn tay bỗng nứt ra, hàn khí lạnh lẽo như kim châm bắn ra tứ phía, khiến toàn thân nàng cứng đờ như rơi vào hầm băng.

Trên đầu nàng có cái gì vậy?

Cố Khê Trúc hoàn toàn không muốn ngẩng đầu lên nhìn! Việc cấp bách lúc này là phải né ngay lập tức.

Thế nhưng, dù nàng dốc hết sức lực cũng không nhúc nhích nổi, đáng sợ hơn là lớp cỏ khô dưới thân cũng bắt đầu biến đổi, những ngọn cỏ vốn khô héo vàng úa bỗng nhiên uốn éo như sinh vật sống, tựa như nàng đang ngồi không phải trên đống cỏ mà là một hố rắn!

6

0

1 tháng trước

20 giờ trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.