TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 17
Chương 17: Kiếm ý biến mất

Hệ kim chủ về sát phạt, việc săn gϊếŧ hung thú so với người khác dễ dàng hơn nhiều.

Hệ thủy thường dùng để chữa thương, tinh lọc, vốn cực kỳ hữu dụng.

Nhưng chốn quỷ quái này, máu tươi có thể kí©h thí©ɧ nguyên thần, khiến người ta phát cuồng.

Một tu sĩ trọng thương thường dễ bị thần hồn sụp đổ, thấy người là chém, mọi sinh vật đến gần đều trở thành đối tượng cho hắn trút giận.

Ai dám lại gần? Ai dám đến gần, ai muốn đến gần?

Huống chi, người nơi đây lại đa nghi lẫn nhau, cho dù nguyên thần còn tỉnh táo cũng chẳng ai yên tâm phơi bày thương tích trước mặt người khác.

Sự tin tưởng ở nơi này quá xa xỉ.

Tóm lại, mọi người bị thương nhẹ thì nằm chờ, trọng thương thì cắn răng chịu đựng, cơ bản không dùng đến năng lực trị thương của Hệ thủy, chẳng bằng mang theo vài viên đan được do mộc tu luyện ra từ Linh thực.

Về phần thanh lọc?

Thanh lọc ô nhiễm của vùng đất bị bỏ rơi, trên thế gian này, người có thể làm được chỉ sợ còn chưa sinh ra.

Nếu như tu sĩ cấp thấp thức tỉnh linh thú Hệ thủy, thông thường chỉ có thể trồng Linh thực trên núi, nhưng tài trồng Linh thực của họ lại không bằng Hệ mộc, đương nhiên bị khinh rẻ.

Dĩ nhiên, Hệ thủy có thể nuôi sống Linh thực cũng rất được săn đón, bởi lẽ Linh thực có linh khí ở nơi đây cực hiếm, mỗi một gốc cây đều có vạn người tranh đoạt, một khi trồng được một cây, địa vị lập tức lên như diều gặp gió.

Hiện nay trong thành Vô Vọng, người duy nhất có thể nuôi trồng được linh thực cấp cao chính là Tử Tang Minh Nguyệt, người đã ký khế ước với Khổng Tước Ngải Lục, hiện đang sống tại Vong Ưu Lâu trong nội thành.

Đối với kết quả này, Dạ lão khó có thể tiếp nhận, lẩm bẩm: “Hệ thủy làm sao có thể làm tổn thương trụ kiếm? Chín mươi chín cây trụ này bảo vệ ngoại thành, ngăn chặn hung thú xâm nhập, một con cua làm sao làm hại được nó?”

Cố Khê Trúc nhất thời căng thẳng: “Trụ bị hư, liệu có ảnh hưởng đến trận pháp phòng ngự không?”

Dạ lão lắc đầu: “Trụ đá có thể tự khôi phục, vết tích nhỏ như vậy chẳng đáng kể.”

Một Hệ thủy bình thường sao có thể sinh ra kiếm ý, lại còn để lại dấu tay trên trụ kiếm?

Nghĩ vậy, ông ta đưa tay chạm vào cột. Kiếm trụ quanh năm kiếm ý quanh quẩn, tựa như một con rồng vô hình quấn quanh cột, tu sĩ tu vi thấp chạm vào sẽ bị “Cắn” tổn thương.

Dạ lão trước kia mỗi lần đi sờ đều có thể cảm nhận được kiếm ý, dày đặc như mũi kim đâm vào da khiến lông tóc dựng đứng.

Thế nhưng lần này ông ta không cảm thấy kiếm ý.

Ngón tay thoáng dùng sức, hai đầu ngón tay đã mài nát đá thành bột, Dạ lão mặt như giấy vàng: “Sao có thể như vậy được!”

Kiếm ý bao quanh cột đá này đã biến mất, kiếm trận dựa vào kiếm ý để duy trì, một khi kiếm ý biến mất, cột đá trở thành cột bình thường, chẳng chịu được một kích.

Mất đi sự bảo vệ của kiếm trận, khi Huyết Nguyệt giáng lâm, mãnh thú nơi hoang dã sẽ san bằng ngoại thành.

Ông ta nhanh chóng bước tới dừng lại trước một cột đá khác, đưa ngón tay áp lên cột, tóc dựng đứng.

Kế tiếp, ông ta lại nhanh chóng kiểm tra tất cả các cột đá còn lại, phát hiện chỉ có một cột kiếm ý biến mất, sắc mặt mới hơi dịu xuống. Hư hỏng một cột, ảnh hưởng đến kiếm trận không lớn.

Tuy nhiên cũng phải tìm một kiếm tu kiếm ý thâm hậu đến bổ sung, nếu không trận pháp sẽ có lỗ hổng, e rằng hung thú sẽ lén lút chui qua khe hở.

Kiếm ý thâm hậu?

Ông ta nghĩ đến Lục Lê Quang.

6

0

1 tháng trước

17 giờ trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.