TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 18
Chương 18: Nơi chó má này

Lục Lê Quang từng là đồ đệ của tên kiếm điên kia. Sau đó ông lại lắc đầu, Lục Lê Quang cái tên nhát gan kia vào đây mười năm, chưa bao giờ rút kiếm.

Dạ lão tâm sự nặng nề trở lại trước cột đá, tiện tay móc ra tấm thẻ ném cho Cố Khê Trúc: “Linh thú của ngươi bốn ngày nữa sẽ xuất hiện, có thể vào nội thành, cầm tấm thẻ này đi qua sẽ có người dẫn ngươi đến nơi cần đến.”

Cố Khê Trúc gật đầu nhận lời, quay về nhà tranh nhặt lại nồi sắt và dao nhỏ rồi mới lên đường vào nội thành.

Hiện tại nàng chỉ có chừng ấy tài sản, đều phải giữ gìn cẩn thận vào nội thành, còn không biết sẽ đối mặt cái gì, e rằng cũng không khá hơn bên ngoài là mấy.

Lục Lê Quang và Tạ Liễu đều là tu sĩ nội thành, một người thèm thân thể nàng, một người muốn lấy mạng nàng.

Cho nên, nàng sao có thể ôm kỳ vọng vào nội thành, còn không bằng ngóng trông cua con tặng cho nàng niềm vui bất ngờ.

Con xanh là chỗ dựa duy nhất của nàng ở nơi quỷ quái này.

Nghĩ đến đây, Cố Khê Trúc khẽ vuốt ve Bàn Ngự Thú của mình, trong lòng mới cảm thấy an tâm phần nào.

Ngoại thành của thành Vô Vọng được xây bằng những tảng đá đen xếp thành hình vòng tròn, trên đó văng tứ tung những vết máu, tạo thành những vết đốm tối màu đậm nhạt khác nhau, thoạt nhìn như thể trên tường in dấu từng khuôn mặt sợ hãi bất an.

Tường thành nội thành thì được xây bằng bạch ngọc, sáng bóng lộng lẫy, không nhiễm một hạt bụi.

Lối vào là một con đường mòn lát bằng đá cuội, chỉ rộng khoảng một mét, dọc theo con đường nhỏ đi về phía trước chừng mười bước, Cố Khê Trúc liền nhìn thấy một con chim gỗ đang ngồi xổm trên chiếc bàn vuông ven đường, dùng mỏ nhọn gõ lên mặt bàn kêu lộp cộp.

Chiếc bàn gỗ đặc với những đường vân màu nâu xám đã bị nó mổ lõm chõm.

Ngoài con chim gỗ ra, nàng không nhìn thấy sinh vật sống nào khác.

Cố Khê Trúc không do dự, lấy ngay tấm thẻ gỗ ra nói: “Xin chào, ta vừa thức tỉnh linh thú, xin hỏi có phải đăng ký ở đây không?”

Con chim gỗ dừng lại, quay đầu nhìn về phía Cố Khê Trúc.

Thân thể nó trông không được linh hoạt, các mảnh gỗ ghép lại rất thô ráp, khi quay đầu phát ra tiếng kêu lách cách, đầu cũng lắc lư như thể có thể rơi xuống bất cứ lúc nào nhưng đôi mắt màu lam ngọc không biết được khảm bằng loại đá gì, sáng chói mắt.

Con chim gỗ cười hai tiếng: “Ta ở đây lâu như vậy, ngươi là người đầu tiên chào hỏi ta.”

Cố Khê Trúc sững sờ, nhớ lại những tình tiết trong tiểu thuyết thường ngày, trong lòng dấy lên sự mong đợi.

Tuy nhiên, câu nói tiếp theo của con chim gỗ khiến nàng như bị sét đánh: “Vậy thì ngươi chắc chắn là dễ bắt nạt nhất.”

Thấy Cố Khê Trúc trợn tròn mắt, con chim gỗ cười to hơn, thân hình rung lắc không ngừng phát ra tiếng kêu cót két, còn rơi xuống một chiếc lông đuôi làm bằng miếng sắt.

Tổng cộng chỉ có ba chiếc lông sắt, rơi mất một chiếc, trông càng trọc hơn.

Nó vừa mổ vừa chửi rủa, nhặt chiếc lông sắt cắm lại vào vị trí cũ, sau đó bay lên cắp lấy tấm thẻ gỗ trong tay Cố Khê Trúc, ngay lúc cắp được tấm thẻ, nó cố ý đạp móng về phía trước!

Cố Khê Trúc không kịp tránh, trên mu bàn tay đã bị cào vài vết đỏ, chỗ sâu nhất đã thấy máu.

Cố Khê Trúc: Cái xó chó má gì đây, đến cả một con chim gỗ cũng thối nát như vậy, từ nay về sau ta sẽ không bao giờ nói lời lễ phép nữa.

5

0

1 tháng trước

2 tuần trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.