TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 16
Chương 16: Hệ thủy?

Thấy lão nhân ở cổng mở mắt, trong mắt Cố Khê Trúc bùng lên tia hy vọng, nàng thậm chí không nhận ra rằng năm ngón tay của mình đã đâm sâu vào cột đá.

Lão nhân nhướng mắt, ánh mắt dừng lại trên tay Cố Khê Trúc, lập tức đứng dậy đi về phía nàng.

Thấy lão nhân tiến lại gần, tu sĩ họ Hoàng vội vàng cười nịnh: “Dạ lão, chúng ta không gϊếŧ người, chúng ta biết chừng mực.”

Thành Vô Vọng quả thật sẽ bảo vệ người mới trong một tháng, nhưng chỉ cần không chơi đến chết, muốn làm gì cũng được, đây là quy tắc ngầm ai cũng biết ở thành Vô Vọng.

Khi nhận thấy sắc mặt Dạ lão đang tiến lại gần trở nên âm trầm, tu sĩ họ Hoàng lập tức cảm thấy không ổn, vừa định nhắc đến Nhện Đỏ, liền cảm nhận được uy áp ngập trời rơi xuống trên người, ép tới gã thiếu chút nữa xương cốt gãy lìa.

Tu sĩ họ Hoàng sởn gáy, gã không dám cười nữa, lập tức quỳ xuống cầu xin: “Dạ lão, chúng ta không biết linh thú của nàng đã thức tỉnh, nàng cũng không nói với chúng ta.”

Dạ lão cười ha hả một tiếng, phất phất tay nói: “Cút!”

Thấy Dạ lão không có ý truy cứu, tu sĩ họ Hoàng lập tức đáp: “Chúng ta lập tức cút ngay.”

Một đám người tan tác như chim muông, trong chớp mắt chạy sạch sẽ.

Chiếc móc sắt trên vai Cố Khê Trúc vẫn còn, rõ ràng, người kia thậm chí không dám thu vũ khí của mình, trực tiếp bỏ chạy.

Lúc này màng mới buông tay, cúi đầu nhìn thoáng qua vết thương đẫm máu trên vai, nhất thời có chút choáng váng.

Giọng nói của Dạ lão vang lên trên đỉnh đầu: “Ta không trừng phạt bọn họ, trong lòng ngươi có phục không?”

Cố Khê Trúc không nhúc nhích, nàng đầu váng mắt hoa, tầm nhìn trước mắt mờ mịt, cả người gần như sắp ngã xuống đất.

Nguy cơ tạm thời được giải quyết, đau đớn bị xem nhẹ đột nhiên đánh úp lại, cả người nàng phát run, gần như ngất xỉu.

“Tạ Liễu sẽ không tha cho gã.” Dạ lão hiếm khi giải thích một câu, sau đó mới nói đến chuyện chính.

Dạ lão: “Bên ngoài thành Vô Vọng có chín mươi chín cây cột như vậy, cứng rắn vô cùng, chỉ có kiếm ý mới có thể làm tổn thương.”

Ông ta ngồi xổm xuống, từng ngón tay của Cố Khê Trúc được tách ra, cười để lộ hàm răng vàng: “Mấy ngày trước ngươi vẫn còn là phàm nhân trói gà không chặt, giờ đây đã có thể làm tổn thương trụ kiếm? Cũng không biết linh thú của ngươi rốt cuộc là loại gì, vừa xuất hiện đã có uy lực như vậy.”

“Hệ kim chủ sát phạt, linh thú lại còn tự mang kiếm ý...” Ông ta dừng lại một chút, vui mừng nói: “Chẳng lẽ là cá tầm kiếm hồ Hắc Thủy?”

Nói xong không thấy phản ứng, lúc này mới nhìn thấy khuôn mặt tái nhợt của Cố Khê Trúc, nhíu mày nói: “Chút thương tích này mà gần như đứt hơi rồi.”

Nói xong ông ta giơ tay, thi triển một chút linh khí lấy chiếc móc sắt ra, giúp Cố Khê Trúc cầm máu.

Hơi do dự, ông ta lại nhét một viên thuốc vào miệng nàng.

“Đợi khi ngươi có thể gϊếŧ hung thú kiếm Linh sa, nhớ trả ta một mảnh ngọc diệp.”

Vết thương có linh khí tẩm bổ khôi phục rất nhanh, Cố Khê Trúc cảm thấy mình sống lại, gật đầu đáp: “Được, đa tạ Dạ lão.”

“Đặt tay lên đây!” Thấy Dạ lão đưa phiến đá đến, Cố Khê Trúc run rẩy đặt tay lên, kết quả sau một khắc liền thấy sắc mặt Dạ lão đại biến: “Hệ thủy, vậy mà lại không phải Hệ kim!”

Ông ta kinh ngạc hỏi: “Sao lại là Hệ thủy?”

Khi thấy trên phiến đá dần hiện ra bóng dáng một con cua, Dạ lão càng kinh ngạc đến mức há hốc mồm: “Cua xanh? Lão tử lại có lúc nhìn nhầm, làm một vụ buôn bán lỗ vốn.”

Ông ta vừa nói vừa nhặt lấy chiếc móc sắt bên chân Cố Khê Trúc: “Thứ rác rưởi này đáng giá ba lượng Linh sa, nó thuộc về ta.”

Sau khi cất chiếc móc vào tay áo, gã vẫn không ngừng lẩm bẩm: “Hệ thủy, Hệ thủy, gặp quỷ, sao lại là Hệ thủy chứ?”

6

0

1 tháng trước

2 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.