0 chữ
Chương 15
Chương 15: Bọn chúng muốn gϊếŧ nàng
Tiếng sợi tơ cọ vào mặt ván gỗ vang lên như chuông báo tử, cũng giống như tiếng đàn nhị đang kéo căng từng dây thần kinh của nàng.
Trận pháp đơn sơ trên cánh cửa sắp bị xóa bỏ, trước khi đám người kia xông vào vây bắt, nàng phải mở lối thoát thân.
Không biết có phải do ăn quả đỏ kia hay không, Cố Khê Trúc cảm thấy sức lực mình tăng lên nhiều. Nàng dễ dàng xé tấm chăn thành thành từng dải vải quấn quanh tấm ván gỗ, sau đó lấy hỏa thạch trong nồi sắt ra, nhóm lửa, khiến ngọn lửa bùng lên dữ dội.
Dưới ánh lửa bập bùng, trong mắt Cố Khê Trúc lóe lên quyết tâm liều mạng.
Lúc này nàng đã không còn đường lui.
Ngay khoảnh khắc cánh cửa bị phá tung, Cố Khê Trúc vung thanh gỗ đang bốc cháy trong tay quét ngang một vòng: “Cút đi!”
Đám người không ngờ người bên trong còn phản kháng, bị đánh bất ngờ, mấy tên bị tấm ván đập trúng.
Tên tu sĩ họ Hoàng phản ứng nhanh nhất, chỉ bị lửa bén cháy mất râu.
Gã giận dữ quát: “Con nhãi ranh, gan cũng lớn đấy!”
Đồng thời trực tiếp vung tay đánh ra một chưởng, luồng chưởng phong nặng nề giáng thẳng lên người Cố Khê Trúc đã chạy được vài bước!
Cố Khê Trúc hứ lĩnh trọn cú đánh ấy, thân thể bị lực đạo khổng lồ đẩy bay xa mấy trượng.
May thay nàng cố gắng giữ vững thân hình không bị ngã xuống, ngược lại còn nhân đó thoát được thêm một đoạn.
Vị trí trúng đòn ngoài cảm giác đau âm ỉ thì không có gì nghiêm trọng, khiến nàng thêm phần tự tin.
Bảo sao đám người kia chỉ có thể ở mấy gian nhà tranh ngoại thành, bản lĩnh cũng chẳng ra gì.
Tên tu sĩ họ Hoàng phía sau sững người nhìn lòng bàn tay đỏ ửng của mình: “Mấy hôm trước nó còn là phàm nhân, sao giờ thân thể lại cường hãn thế?”
Vừa rồi gã tiếc nên không dùng linh khí, nhưng cũng chẳng hề giữ sức, một chưởng đủ để nát một tảng đá, ấy vậy mà đối phương chẳng hề hấn gì, còn tay mình thì tê dại!
Tiểu tiện nhân này quả thật cổ quái, linh thú của nàng hẳn không tầm thường.
Hạng người mới có tiềm lực như thế, vốn dĩ là người bọn họ nên lấy lòng.
Nhưng nàng đã đắc tội Nhện Đỏ.
Mối thù đã kết, tuyệt đối không thể để nàng có cơ hội trưởng thành! Nghĩ tới đó, tu sĩ họ Hoàng mặt lạnh như tiền, quát: “Đừng tiếc linh khí nữa, không được để nó chạy thoát!”
Cố Khê Trúc nghe thấy lời này, trong lòng lạnh lẽo, ngay sau đó, mặt đất bằng phẳng dưới chân nàng bất ngờ lún xuống xuất hiện một cái hố, nếu giẫm vào chắc chắn sẽ trẹo chân.
Nàng phản ứng cực nhanh, bàn chân vừa nhấc liền khựng lại giữa không trung, trong tích tắc đổi hướng đáp đất, suýt chút nữa trượt chân ngã nhào.
Chỉ là chưa kịp thở phào nhẹ nhõm, sau lưng nàng bỗng đau nhói, một cái móc sắt đâm vào cơ thể, móc chặt vào xương bả vai của nàng.
Một người hô lên: “Ta móc được nàng rồi!”
Lời vừa dứt, một lực mạnh mẽ kéo giật ra sau, Cố Khê Trúc bị lôi thẳng xuống đất, móc sắt xuyên qua thân thể khiến nàng đau đến nghẹt thở.
Sống trong thời bình, nàng chưa từng trải qua cơn đau nào khủng khϊếp như thế, trong khoảnh khắc đó, nàng chỉ muốn mình chết quách đi cho rồi!
Nhưng nàng không thể cam chịu chờ chết, nếu rơi vào tay bọn họ, điều chờ đợi nàng sẽ là sống không bằng chết.
Cố Khê Trúc nghiến răng chịu đau, nàng đưa hai tay ôm chặt lấy cột đá bên cạnh, cố gắng ngẩng đầu nhìn về phía trước.
Căn nhà tranh nhỏ cách cổng thành tám trăm mét.
Chân trời đã ló rạng ánh bình minh, ánh mặt trời xé toạc một vệt trên màn đêm dày đặc. Vốn dĩ nàng bị cận thị, nhưng lúc này lại có thể nhờ vào tia sáng le lói ấy mà trông rõ được bóng lưng một lão nhân đang ngồi ngủ gật ở cổng thành.
Cố Khê Trúc dùng hết sức lực bú sữa hô: “Linh thú của ta đã xuất hiện! Có người muốn gϊếŧ ta!”
Thời hạn bảo hộ một tháng của tân thủ còn chưa qua, các ngươi mặc kệ hả?
Trận pháp đơn sơ trên cánh cửa sắp bị xóa bỏ, trước khi đám người kia xông vào vây bắt, nàng phải mở lối thoát thân.
Không biết có phải do ăn quả đỏ kia hay không, Cố Khê Trúc cảm thấy sức lực mình tăng lên nhiều. Nàng dễ dàng xé tấm chăn thành thành từng dải vải quấn quanh tấm ván gỗ, sau đó lấy hỏa thạch trong nồi sắt ra, nhóm lửa, khiến ngọn lửa bùng lên dữ dội.
Dưới ánh lửa bập bùng, trong mắt Cố Khê Trúc lóe lên quyết tâm liều mạng.
Lúc này nàng đã không còn đường lui.
Ngay khoảnh khắc cánh cửa bị phá tung, Cố Khê Trúc vung thanh gỗ đang bốc cháy trong tay quét ngang một vòng: “Cút đi!”
Đám người không ngờ người bên trong còn phản kháng, bị đánh bất ngờ, mấy tên bị tấm ván đập trúng.
Gã giận dữ quát: “Con nhãi ranh, gan cũng lớn đấy!”
Đồng thời trực tiếp vung tay đánh ra một chưởng, luồng chưởng phong nặng nề giáng thẳng lên người Cố Khê Trúc đã chạy được vài bước!
Cố Khê Trúc hứ lĩnh trọn cú đánh ấy, thân thể bị lực đạo khổng lồ đẩy bay xa mấy trượng.
May thay nàng cố gắng giữ vững thân hình không bị ngã xuống, ngược lại còn nhân đó thoát được thêm một đoạn.
Vị trí trúng đòn ngoài cảm giác đau âm ỉ thì không có gì nghiêm trọng, khiến nàng thêm phần tự tin.
Bảo sao đám người kia chỉ có thể ở mấy gian nhà tranh ngoại thành, bản lĩnh cũng chẳng ra gì.
Tên tu sĩ họ Hoàng phía sau sững người nhìn lòng bàn tay đỏ ửng của mình: “Mấy hôm trước nó còn là phàm nhân, sao giờ thân thể lại cường hãn thế?”
Tiểu tiện nhân này quả thật cổ quái, linh thú của nàng hẳn không tầm thường.
Hạng người mới có tiềm lực như thế, vốn dĩ là người bọn họ nên lấy lòng.
Nhưng nàng đã đắc tội Nhện Đỏ.
Mối thù đã kết, tuyệt đối không thể để nàng có cơ hội trưởng thành! Nghĩ tới đó, tu sĩ họ Hoàng mặt lạnh như tiền, quát: “Đừng tiếc linh khí nữa, không được để nó chạy thoát!”
Cố Khê Trúc nghe thấy lời này, trong lòng lạnh lẽo, ngay sau đó, mặt đất bằng phẳng dưới chân nàng bất ngờ lún xuống xuất hiện một cái hố, nếu giẫm vào chắc chắn sẽ trẹo chân.
Nàng phản ứng cực nhanh, bàn chân vừa nhấc liền khựng lại giữa không trung, trong tích tắc đổi hướng đáp đất, suýt chút nữa trượt chân ngã nhào.
Một người hô lên: “Ta móc được nàng rồi!”
Lời vừa dứt, một lực mạnh mẽ kéo giật ra sau, Cố Khê Trúc bị lôi thẳng xuống đất, móc sắt xuyên qua thân thể khiến nàng đau đến nghẹt thở.
Sống trong thời bình, nàng chưa từng trải qua cơn đau nào khủng khϊếp như thế, trong khoảnh khắc đó, nàng chỉ muốn mình chết quách đi cho rồi!
Nhưng nàng không thể cam chịu chờ chết, nếu rơi vào tay bọn họ, điều chờ đợi nàng sẽ là sống không bằng chết.
Cố Khê Trúc nghiến răng chịu đau, nàng đưa hai tay ôm chặt lấy cột đá bên cạnh, cố gắng ngẩng đầu nhìn về phía trước.
Căn nhà tranh nhỏ cách cổng thành tám trăm mét.
Chân trời đã ló rạng ánh bình minh, ánh mặt trời xé toạc một vệt trên màn đêm dày đặc. Vốn dĩ nàng bị cận thị, nhưng lúc này lại có thể nhờ vào tia sáng le lói ấy mà trông rõ được bóng lưng một lão nhân đang ngồi ngủ gật ở cổng thành.
Cố Khê Trúc dùng hết sức lực bú sữa hô: “Linh thú của ta đã xuất hiện! Có người muốn gϊếŧ ta!”
Thời hạn bảo hộ một tháng của tân thủ còn chưa qua, các ngươi mặc kệ hả?
6
0
1 tháng trước
4 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
