0 chữ
Chương 14
Chương 14: Bị nhắm tới
Ánh mắt Lục Lê Quang lạnh lùng, hắn lạnh giọng hỏi: “Tạ Liễu, ngươi làm gì vậy?”
Trên mặt Tạ Liễu mang nụ cười, thản nhiên đáp: “Xem thử là nữ nhân nào khiến ngươi mải mê cả đêm không đủ, suýt nữa làm lỡ chính sự.”
Vừa nói, Tạ Liễu vừa nghiêng người nhìn vào trong phòng.
Căn nhà gỗ chật hẹp, liếc mắt là thấy toàn cảnh.
Người nằm trên giường co mình trong chăn, trông như một cục nhỏ.
Ánh mắt Tạ Liễu lướt qua thân hình trên giường, chợt cau mày hỏi: “Nói đi, đêm qua ngươi giải quyết cơn bạo động nguyên thần như thế nào?”
Nàng ấy nhận ra, nữ nhân trên giường vẫn còn là thân trong trắng!
Nàng ấy không sợ Lục Lê Quang ngủ với nữ nhân khác, nhưng nàng ấy không muốn thấy hắn thương tiếc cho nữ nhân khác!
Lục Lê Quang bực bội đáp: “Chính sự quan trọng, có chuyện gì để về nói sau.”
Móng tay Tạ Liễu đã bấm vào da thịt, nhưng hàng mày đang cau lại kia dần thả lỏng, thay bằng nụ cười: “Được, nếu thật sự tìm ra cách mới để trấn an nguyên thần, đừng quên ta.”
Nàng ấy rút chân về, còn chu đáo đóng cửa phòng, chỉ là lúc ngón tay lướt qua mép cửa, nàng ấy lặng lẽ để lại một sợi tơ trong suốt trong khe cửa: “Đi thôi.”
Tâm trí Lục Lê Quang lúc nào cũng trong trạng thái bất an, hắn không hề để ý rằng Tạ Liễu trước khi quay lưng rời đi đã liếc nhìn nam nhân trung niên đầu tóc rối bù, mặt mày dơ dáy đang đứng trước căn nhà tranh bên cạnh.
Nam nhân trung niên được ánh mắt, khẽ gật đầu một cái không dễ nhận ra.
Chờ hai người rời khỏi thành, nam nhân trung niên liền gọi vài đồng bọn bắt đầu phá cửa.
Có kẻ tỏ ra chột dạ: “Hoàng ca, đêm qua Lục Lê Quang đã ngủ ở đây, chúng ta làm thế này...”
“Có Nhện Đỏ chống lưng thì sợ cái gì, thực lực của nàng ta ở ngoại thành chúng ta được cho là đứng đầu rồi.” Tên đầu lĩnh được gọi là Hoàng ca sờ soạng trên cánh cửa một hồi, cuối cùng cũng lần ra sợi tơ trong suốt kia.
Gã nắm lấy đầu sợi tơ từ từ kéo ra, vừa kéo vừa cười nói: “Nhện Đỏ hào phóng lắm, nếu khiến nàng ta hài lòng thì ba năm cân Linh sa là chuyện nhỏ. Ngươi đi đâu tìm được việc nhàn hạ như thế này, vừa sướиɠ lại vừa có lợi.”
Gã vừa cười khẩy vừa nói, ánh mắt lấp lóe vẻ da^ʍ tà.
Nghe gã nói vậy, đám người còn lại cũng dần buông lỏng cảnh giác, thi nhau hối thúc: “Có Câu Hồn Ti thì phá trận pháp căn nhà tranh này còn dễ hơn ăn cháo. Lát nữa phá xong Hoàng ca xếp thứ nhất, chúng ta không cướp với ngươi.”
Những người khác thì tranh cãi xem ai sẽ vào trước, giọng nói lớn đến mức chẳng để ý liệu người trong nhà có nghe thấy hay không.
Theo cách nhìn của bọn họ, dù có nghe thấy thì sao chứ? Một kẻ phàm nhân không biết tu luyện, lại còn vừa bị Lục Lê Quang giày vò cả đêm chắc chỉ còn một hơi thở, chẳng lẽ còn có thể phản kháng bọn họ đông người như vậy sao?
Trong phòng, Cố Khê Trúc đã xuống giường, động tác của nàng rất nhẹ nhàng nhưng vẫn khiến chiếc giường kêu cót két.
Giường gỗ vốn không chắc chắn, đêm qua còn bị Lục Lê Quang đập mạnh một cái, giờ đây sắp sửa đổ sập, Cố Khê Trúc dứt khoát dùng sức đẩy ngã giường, tháo rời một tấm ván gỗ.
Những lời thô tục không hề cố kỵ bên ngoài khiến nàng sợ hãi đến mức tim đập thình thịch, trán đẫm mồ hôi lạnh.
Trong lòng Cố Khê Trúc hiểu rõ, trận pháp trong căn nhà này không thể bảo vệ nàng lâu được nữa, những người kia chẳng mấy chốc sẽ phá vỡ kết giới xông vào.
Đến lúc đó, dải lụa trong tay chưa chắc đã cứu được nàng, Lục Lê Quang có thể nhận ra đồ vật của sư tôn hắn, nhưng những người khác...
Nàng không dám đánh cược.
Nhện đỏ trong miệng bọn họ, hẳn là nữ nhân vừa gõ cửa lúc nãy, tình nhân của Lục Lê Quang - Tạ Liễu, thoạt nhìn thực lực rất mạnh, thân phận địa vị còn không thấp.
Bởi vậy, cho dù nàng có nói linh thú của mình đã thức tỉnh thì đám người này vì lấy lòng Nhện Đỏ cũng sẽ không tha cho nàng.
Cho nên nàng phải lao ra ngoài, đến chỗ lão nhân giữ cổng cầu một đường sinh cơ.
Trên mặt Tạ Liễu mang nụ cười, thản nhiên đáp: “Xem thử là nữ nhân nào khiến ngươi mải mê cả đêm không đủ, suýt nữa làm lỡ chính sự.”
Vừa nói, Tạ Liễu vừa nghiêng người nhìn vào trong phòng.
Căn nhà gỗ chật hẹp, liếc mắt là thấy toàn cảnh.
Người nằm trên giường co mình trong chăn, trông như một cục nhỏ.
Ánh mắt Tạ Liễu lướt qua thân hình trên giường, chợt cau mày hỏi: “Nói đi, đêm qua ngươi giải quyết cơn bạo động nguyên thần như thế nào?”
Nàng ấy nhận ra, nữ nhân trên giường vẫn còn là thân trong trắng!
Nàng ấy không sợ Lục Lê Quang ngủ với nữ nhân khác, nhưng nàng ấy không muốn thấy hắn thương tiếc cho nữ nhân khác!
Lục Lê Quang bực bội đáp: “Chính sự quan trọng, có chuyện gì để về nói sau.”
Nàng ấy rút chân về, còn chu đáo đóng cửa phòng, chỉ là lúc ngón tay lướt qua mép cửa, nàng ấy lặng lẽ để lại một sợi tơ trong suốt trong khe cửa: “Đi thôi.”
Tâm trí Lục Lê Quang lúc nào cũng trong trạng thái bất an, hắn không hề để ý rằng Tạ Liễu trước khi quay lưng rời đi đã liếc nhìn nam nhân trung niên đầu tóc rối bù, mặt mày dơ dáy đang đứng trước căn nhà tranh bên cạnh.
Nam nhân trung niên được ánh mắt, khẽ gật đầu một cái không dễ nhận ra.
Chờ hai người rời khỏi thành, nam nhân trung niên liền gọi vài đồng bọn bắt đầu phá cửa.
Có kẻ tỏ ra chột dạ: “Hoàng ca, đêm qua Lục Lê Quang đã ngủ ở đây, chúng ta làm thế này...”
Gã nắm lấy đầu sợi tơ từ từ kéo ra, vừa kéo vừa cười nói: “Nhện Đỏ hào phóng lắm, nếu khiến nàng ta hài lòng thì ba năm cân Linh sa là chuyện nhỏ. Ngươi đi đâu tìm được việc nhàn hạ như thế này, vừa sướиɠ lại vừa có lợi.”
Gã vừa cười khẩy vừa nói, ánh mắt lấp lóe vẻ da^ʍ tà.
Nghe gã nói vậy, đám người còn lại cũng dần buông lỏng cảnh giác, thi nhau hối thúc: “Có Câu Hồn Ti thì phá trận pháp căn nhà tranh này còn dễ hơn ăn cháo. Lát nữa phá xong Hoàng ca xếp thứ nhất, chúng ta không cướp với ngươi.”
Những người khác thì tranh cãi xem ai sẽ vào trước, giọng nói lớn đến mức chẳng để ý liệu người trong nhà có nghe thấy hay không.
Trong phòng, Cố Khê Trúc đã xuống giường, động tác của nàng rất nhẹ nhàng nhưng vẫn khiến chiếc giường kêu cót két.
Giường gỗ vốn không chắc chắn, đêm qua còn bị Lục Lê Quang đập mạnh một cái, giờ đây sắp sửa đổ sập, Cố Khê Trúc dứt khoát dùng sức đẩy ngã giường, tháo rời một tấm ván gỗ.
Những lời thô tục không hề cố kỵ bên ngoài khiến nàng sợ hãi đến mức tim đập thình thịch, trán đẫm mồ hôi lạnh.
Trong lòng Cố Khê Trúc hiểu rõ, trận pháp trong căn nhà này không thể bảo vệ nàng lâu được nữa, những người kia chẳng mấy chốc sẽ phá vỡ kết giới xông vào.
Đến lúc đó, dải lụa trong tay chưa chắc đã cứu được nàng, Lục Lê Quang có thể nhận ra đồ vật của sư tôn hắn, nhưng những người khác...
Nàng không dám đánh cược.
Nhện đỏ trong miệng bọn họ, hẳn là nữ nhân vừa gõ cửa lúc nãy, tình nhân của Lục Lê Quang - Tạ Liễu, thoạt nhìn thực lực rất mạnh, thân phận địa vị còn không thấp.
Bởi vậy, cho dù nàng có nói linh thú của mình đã thức tỉnh thì đám người này vì lấy lòng Nhện Đỏ cũng sẽ không tha cho nàng.
Cho nên nàng phải lao ra ngoài, đến chỗ lão nhân giữ cổng cầu một đường sinh cơ.
7
0
1 tháng trước
4 giờ trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
