0 chữ
Chương 2
Chương 2
Diệp Thanh Vân đứng bên cạnh trông khá bình tĩnh, bà nhìn Khương Sơn: "Đại Sơn, ông là chủ gia đình nên ông quyết định đi."
Khương Sơn nhìn con trai lớn Khương Thụ lại nhìn con gái Khương Chi, cuối cùng ông hít sâu một hơi hạ quyết tâm: "Bỏ xe lại đi, với tốc độ đi bộ của chúng ta, nếu đi nhanh chỉ cần đến địa phận của căn cứ thì vẫn còn hy vọng."
Nghe nói khu vực xung quanh căn cứ được bố trí theo hình nan hoa, tất cả đều là vùng đã được nhân viên căn cứ dọn sạch. Chỉ cần tiến vào địa phận của căn cứ thì với năng lực của họ cho dù là ở ngoài ban đêm cũng vẫn còn cơ hội sống sót.
Dù đã biết trước kết quả này nhưng nghe Khương Sơn nói xong mọi người vẫn im lặng.
Một lát sau Khương Thụ vò đầu, trong không khí ngột ngạt anh buông một tiếng:
“Haiz, mọi người đừng lo lắng thế nữa, ai không biết còn tưởng chúng ta sắp chết đến nơi đấy. Tới căn cứ rồi nhà mình kiếm cái xe khác là được chứ gì."
Diệp Thanh Vân vung tay tát anh một cái: “Thằng con bất hiếu! Con có biết xe này có giá bao nhiêu không hả?"
Khương Thụ ưỡn cổ: “Cùng lắm thì ngày mai chúng ta quay lại lấy xe! Con không tin để qua một đêm mà xe bị đám động vật biến dị chiếm mất!"
Ở thế giới hiện tại bất kỳ thứ gì để ngoài trời một đêm, hôm sau không bị thực vật biến dị nuốt chửng thì cũng bị động vật biến dị chiếm đóng, tệ hơn nữa là bị ký sinh trùng làm tổ.
Muốn lấy lại nguyên vẹn chỉ có thể trông cậy vào vận may.
Khương Chi vội an ủi: "Mẹ, anh con nói đúng, biết đâu trong căn cứ có cách diệt khuẩn, đến lúc đó chúng ta nhờ người mang về giúp cũng được."
Nghe vậy, sắc mặt tiếc của Diệp Thanh Vân mới dịu đi đôi chút: "Chỉ còn cách đó thôi."
Bà biết chồng mình cũng đã nghĩ đến chuyện này, nếu không vừa rồi ông đã không phí thời gian quý báu để sửa xe.
Trước khi thảm họa xảy ra, cả nhà bốn người họ đang đi du lịch bằng ô tô tới một danh lam thắng cảnh ở miền Trung.
Lúc nghỉ giữa đường, Khương Sơn sợ khi vào Tây Tạng sẽ không tìm được trạm xăng, nên ông đã mua thêm mấy can xăng ở trạm đổ xăng gần đó.
Bao năm nay nhờ chiếc xe việt dã này mà họ tìm được thức ăn, cũng nhờ nó mà thoát khỏi không biết bao nhiêu lần nguy hiểm.
Có thể nói, chiếc xe này đã trở thành bạn đồng hành của họ, giờ phải bỏ xe lại bảo không tiếc là nói dối.
Khương Thụ oán thán nhìn mẹ mình: "Mẹ rõ ràng thiên vị, nói chuyện với A Chi thì nhẹ nhàng, còn con thì mẹ la mắng suốt!"
Diệp Thanh Vân tức đến bật cười, bà hừ một tiếng: “Con mà khiến mẹ yên tâm như A Chi, mẹ cũng sẽ nhẹ nhàng với con."
Khương Thụ tưởng tượng ra cảnh đó, anh rùng mình một cái.
"Thôi thôi, mẹ mà dịu dàng thì còn đáng sợ hơn!"
Khương Sơn nhìn con trai lớn Khương Thụ lại nhìn con gái Khương Chi, cuối cùng ông hít sâu một hơi hạ quyết tâm: "Bỏ xe lại đi, với tốc độ đi bộ của chúng ta, nếu đi nhanh chỉ cần đến địa phận của căn cứ thì vẫn còn hy vọng."
Nghe nói khu vực xung quanh căn cứ được bố trí theo hình nan hoa, tất cả đều là vùng đã được nhân viên căn cứ dọn sạch. Chỉ cần tiến vào địa phận của căn cứ thì với năng lực của họ cho dù là ở ngoài ban đêm cũng vẫn còn cơ hội sống sót.
Dù đã biết trước kết quả này nhưng nghe Khương Sơn nói xong mọi người vẫn im lặng.
Một lát sau Khương Thụ vò đầu, trong không khí ngột ngạt anh buông một tiếng:
“Haiz, mọi người đừng lo lắng thế nữa, ai không biết còn tưởng chúng ta sắp chết đến nơi đấy. Tới căn cứ rồi nhà mình kiếm cái xe khác là được chứ gì."
Khương Thụ ưỡn cổ: “Cùng lắm thì ngày mai chúng ta quay lại lấy xe! Con không tin để qua một đêm mà xe bị đám động vật biến dị chiếm mất!"
Ở thế giới hiện tại bất kỳ thứ gì để ngoài trời một đêm, hôm sau không bị thực vật biến dị nuốt chửng thì cũng bị động vật biến dị chiếm đóng, tệ hơn nữa là bị ký sinh trùng làm tổ.
Muốn lấy lại nguyên vẹn chỉ có thể trông cậy vào vận may.
Khương Chi vội an ủi: "Mẹ, anh con nói đúng, biết đâu trong căn cứ có cách diệt khuẩn, đến lúc đó chúng ta nhờ người mang về giúp cũng được."
Nghe vậy, sắc mặt tiếc của Diệp Thanh Vân mới dịu đi đôi chút: "Chỉ còn cách đó thôi."
Bà biết chồng mình cũng đã nghĩ đến chuyện này, nếu không vừa rồi ông đã không phí thời gian quý báu để sửa xe.
Lúc nghỉ giữa đường, Khương Sơn sợ khi vào Tây Tạng sẽ không tìm được trạm xăng, nên ông đã mua thêm mấy can xăng ở trạm đổ xăng gần đó.
Bao năm nay nhờ chiếc xe việt dã này mà họ tìm được thức ăn, cũng nhờ nó mà thoát khỏi không biết bao nhiêu lần nguy hiểm.
Có thể nói, chiếc xe này đã trở thành bạn đồng hành của họ, giờ phải bỏ xe lại bảo không tiếc là nói dối.
Khương Thụ oán thán nhìn mẹ mình: "Mẹ rõ ràng thiên vị, nói chuyện với A Chi thì nhẹ nhàng, còn con thì mẹ la mắng suốt!"
Diệp Thanh Vân tức đến bật cười, bà hừ một tiếng: “Con mà khiến mẹ yên tâm như A Chi, mẹ cũng sẽ nhẹ nhàng với con."
Khương Thụ tưởng tượng ra cảnh đó, anh rùng mình một cái.
3
0
1 tháng trước
3 tuần trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
