TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 1
Chương 1

"Thế nào rồi Đại Sơn? Xe còn sửa được không ông?" Diệp Thanh Vân nhìn mặt trời sắp lặn, trong lòng lo lắng hỏi.

Chỉ vài tiếng nữa là trời tối rồi.

Sau thảm họa, ra ngoài vào ban đêm không khác gì đối mặt với tử thần.

Ba năm trước, thiên thạch bất ngờ tấn công khiến trái đất biến đổi dữ dội.

Trước tiên là động thực vật bắt đầu biến dị, chúng không chỉ to lớn khác thường mà còn tiến hóa theo nhiều hướng mà con người chưa từng biết đến.

Con người từ đỉnh chuỗi thức ăn tụt xuống tận đáy.

Thiên thạch gây ra phóng xạ trên toàn cầu, phần lớn thực phẩm chẳng những không thể ăn được mà còn tiềm ẩn vô số nguy hiểm.

Từ đó sinh tồn đã trở thành một vấn đề nan giải với loài người. Đặc biệt là ban đêm thì hoạt động của động thực vật biến dị lại càng thêm mạnh mẽ.

Khương Sơn chui ra từ gầm xe.

Ông lau mồ hôi trên trán, nói với vợ mình đang sốt ruột bên cạnh: "Phần khung gầm hỏng tôi có thể tạm thời vá lại, nhưng..."

Khương Sơn còn chưa nói hết, Khương Chi và Khương Thụ đang đứng gác không xa đã nghe thấy liền bước lại gần.

Trên mặt Khương Chi đầy vẻ nghiêm trọng: "Ba, chúng ta không thể chần chừ nữa, vừa nãy con và anh hai thấy gần đây có nhiều phân heo rừng trông còn tươi mới."

Nghe vậy, sắc mặt Khương Sơn sầm xuống.

Ông bước nhanh tới nơi Khương Chi chỉ để xem xét một lúc, sắc mặt lại càng khó coi hơn.

Bãi phân lớn nhất rộng đến ba mươi tư centimet, dựa vào kinh nghiệm sống nơi hoang dã mấy năm nay của họ, con heo rừng từng đi ngang qua đây ít nhất cũng phải nặng cả tấn.

Nếu thật sự chạm trán với nó thì cả nhà bốn người họ cũng không đủ để lót dạ cho nó.

Khương Chi thấy sắc mặt ba mình khó coi mà vẫn chưa có ý định rời đi, lòng cô cũng trĩu nặng.

"Ba, có phải xe chúng ta hết xăng rồi không?"

Cô con gái út của ông vốn lanh lợi, Khương Sơn biết việc này giấu cũng không được, bèn dứt khoát nói thật: "Lượng xăng chúng ta mang theo trên đường gần như đã dùng hết rồi."

Lần này bình xăng còn bị rò, chút xăng cuối cùng cũng đã chảy sạch.

Nhưng hiện tại họ cách căn cứ An Thành còn sáu, bảy chục cây số. Nếu chỉ đi bộ thì không thể đến được căn cứ trước khi trời tối.

Khương Chi nói: "Con nghe nói thỉnh thoảng căn cứ sẽ cử người đi tuần tra xung quanh..."

Khương Sơn biết con gái định nói gì, chưa để cô nói hết ông đã lắc đầu: "Chúng ta không thể mạo hiểm."

Nơi này trước không có làng sau không có phố, xung quanh hoang vắng, căn bản không có ai qua lại. Dù có lính tuần tra của căn cứ cũng chưa chắc họ gặp được.

Gia đình họ có thể sống sót trong thế giới hoang dã này lâu như vậy là vì luôn cẩn trọng, chưa bao giờ đánh cược với xác suất thấp.

3

0

1 tháng trước

4 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.