TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 3
Chương 3

Một khi đã quyết định thì cả nhà họ không do dự nữa, mọi người thu dọn hành lý trong xe rồi đi về hướng căn cứ.

Nếu không phải vì động thực vật biến dị xung quanh khu du lịch ngày càng nguy hiểm, có lẽ cả nhà họ vẫn sẽ không rời khỏi nơi đó để đến căn cứ.

Dọc đường đi toàn là cỏ dại mọc um tùm, lá cây to rộng và cứng cáp theo cơn gió cuồng loạn mà đung đưa, thi thoảng phát ra những tiếng “vù vù”.

Cây cối cao vυ"t tận trời mây, thân cây khổng lồ phải mấy chục người ôm mới xuể, cành lá đan xen tạo thành một màn xanh che kín cả bầu trời, chiều cao thậm chí còn vượt qua những toà nhà cao ốc ngày xưa.

Rễ cây như những con mãng xà khổng lồ cuộn chặt lấy mặt đất, tạo thành những gò đất nhấp nhô gập ghềnh.

Suốt ba năm qua vật tư họ tích lũy không nhiều, ngoài chiếc xe việt dã kia ra thì thứ có giá trị duy nhất chính là kinh nghiệm sinh tồn nơi hoang dã suốt ba năm trời.

Nếu không phải vì sinh vật biến dị ngoài kia ngày càng khó kiểm soát, họ cũng sẽ không tính đến chuyện chuyển vào căn cứ.

Bốn người cẩn thận tránh từng khu vực nguy hiểm một, không rõ đã đi bao lâu, cuối cùng cũng đến gần địa phận căn cứ An Thành trước khi trời tối.

Dù bị những hàng cây cao ngất che khuất, người ta vẫn có thể thấy bức tường thành cao đến cả trăm mét phía xa xa, nhìn từ đằng xa trông nó cứ như một người khổng lồ đứng sừng sững. Bức tường kiên cố ấy ít nhất cũng dày năm mét, xây từ những khối đá xám khổng lồ vô cùng rắn chắc, như một pháo đài vững chãi ẩn mình trong làn sương mờ.

Cả nhà họ sững sờ nhìn tường thành căn cứ hồi lâu không nói được lời nào.

Khương Thụ không chịu nổi nữa, ngồi bệt xuống đất phịch một cái: “Trời ơi mẹ ơi, cuối cùng cũng thấy bóng dáng căn cứ trước khi trời tối rồi."

Khương Sơn giơ tay tát một cái vào sau gáy anh: “Đứng dậy mau, đừng tưởng vào địa phận căn cứ rồi là con có thể buông lỏng cảnh giác."

Khương Thụ ôm đầu lẩm bẩm: "Đến cả đường lớn rồi mà, chắc không còn nguy hiểm đâu ha?"

Từ lâu họ đã nghe trên đài phát thanh nói căn cứ An Thành đã dọn sạch toàn bộ khu vực bán kính ba mươi cây số xung quanh căn cứ, giờ tận mắt nhìn thấy còn khiến họ kinh ngạc hơn cả tưởng tượng.

Từ tường thành lan tỏa ra xung quanh, những đám cỏ dại cao nhất gần đó cũng chỉ cao tới bắp chân, tầm nhìn không chỉ rộng rãi mà từ xa còn thấy rõ mấy con đường đá rộng chừng bảy, tám mét, trải ra khắp nơi nối tới các cổng của căn cứ.

Khương Sơn nhíu mày nhìn con trai: "Con quên chuyện gia đình chú Kiều chết thế nào rồi à?"

Chú Kiều mà Khương Sơn nhắc đến từng hợp tác sống chung với họ, sau này cũng vì sơ ý mà mất mạng. Ở ngoài trời cẩn thận thế nào cũng không thừa, đặc biệt là sau khi trời tối.

5

0

1 tháng trước

4 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.