0 chữ
Chương 3
Chương 3
Điềm Điềm là tên ở nhà của cô, người biết tên gọi này cũng chỉ có người nhà.
“Có chuyện gì không ạ?” Nghe thấy giọng của người đó, giọng Vưu Khanh Nhiên dịu đi vài phần nhưng vẫn pha chút xa cách và thiếu kiên nhẫn.
Người phụ nữ bên kia nghe thấy giọng điệu của Vưu Khanh Nhiên chợt im lặng một chút.
Đợi mấy phút mà bên kia vẫn không lên tiếng, Vưu Khanh Nhiên mất kiên nhẫn: “Không có chuyện gì thì con cúp máy đây.”
“Đừng!” Người phụ nữ vội lên tiếng, dường như sợ Vưu Khanh Nhiên sẽ cúp máy: “Điềm Điềm, con dạo này khỏe không, có thiếu tiền tiêu không? Sao mẹ đưa thẻ cho con mà không dùng?”
Người phụ nữ hỏi xong những câu đó, rồi dừng lại một chút, tiếp tục nói: “Điềm Điềm, con về nhà đi có được không? Đừng bướng bỉnh nữa, một mình con ở ngoài sao được? Coi như là bố mẹ sai rồi, con về nhà đi được không?”
Nói đến cuối, giọng của người phụ nữ còn nhuốm vài phần cầu xin.
Vưu Khanh Nhiên cười khẽ, nhạt giọng nói: “Hai người không sai, người sai là con.”
Dứt lời, Vưu Khanh Nhiên liền cúp máy, đảm bảo đã bật chế độ im lặng rồi mới vứt điện thoại sang một bên.
Cô nhắm mắt lại, vừa định ngủ thì nghe thấy tiếng gõ cửa.
Vưu Khanh Nhiên định giả vờ không nghe thấy, ai ngờ tiếng gõ cửa lại càng dồn dập hơn. Ngay sau đó, một giọng nói trong trẻo dễ nghe vọng qua cánh cửa, lọt vào tai cô.
“Chào cô Vưu, cô có thể mở cửa cho tôi được không? Tôi muốn gửi cô chút đồ.”
Lần đầu tiên Vưu Khanh Nhiên căm ghét việc mình là một đứa mê giọng nói.
Cô không phải người cứng rắn, cô thừa nhận.
Tiếng gõ cửa thúc giục không ngừng, Vưu Khanh Nhiên chậm rãi thay một bộ quần áo khác, vuốt lại mái tóc dài xoăn hơi rối của mình, ngón tay xinh đẹp đưa lên khóe mắt dụi dụi, đảm bảo không có chút ghèn mắt nào làm hỏng hình tượng của mình rồi mới lê dép đi mở cửa.
Ánh sáng bên ngoài rực rỡ, như dòng suối chảy tràn từ khe cửa, Vưu Khanh Nhiên vừa mở cửa đã cảm thấy hơi chói mắt.
Người đến sở hữu vóc dáng cao ráo với bờ vai rộng và vòng eo hẹp, dáng người thẳng tắp, vì rất cao nên đã giúp Vưu Khanh Nhiên che bớt đi một phần ánh sáng đáng ghét.
Vưu Khanh Nhiên phải mất một lúc mới thích ứng được, sau đó mới ngẩng đầu nhìn kỹ người hàng xóm mới, ánh mắt cô di chuyển từng tấc lên trên, rồi dừng lại trên khuôn mặt anh.
Trông quen quá, có chút giống tuyển thủ chuyên nghiệp của game PUBG mà bạn cô rất mê.
Thôi bỏ đi, có lẽ chỉ là trùng hợp thôi.
Tuyển thủ chuyên nghiệp thường ở gaming house mà. Vưu Khanh Nhiên xua đi mối nghi ngờ trong lòng, lại một lần nữa nghiêm túc đánh giá người đàn ông trước mặt.
Trái ngược với chất giọng lạnh lùng của anh, người đàn ông này sở hữu một khuôn mặt tuấn mỹ, mày kiếm mắt sao, đuôi mắt hơi xếch lên, dường như lại thêm vài phần diễm lệ. Vưu Khanh Nhiên biết không nên dùng từ “diễm lệ” để hình dung vẻ ngoài của một người đàn ông, nhưng sau khi suy nghĩ kỹ, cô vẫn chọn dùng từ này để miêu tả anh.
Đôi đồng tử màu hạt dẻ của Vưu Khanh Nhiên long lanh như mặt hồ gợn nước, ánh mắt lay động dường như có thể khiến người ta say mê từ cái nhìn đầu tiên. Cố Giác phát hiện, cô hàng xóm nhỏ này cũng khá xinh đẹp.
“Có chuyện gì không ạ?” Nghe thấy giọng của người đó, giọng Vưu Khanh Nhiên dịu đi vài phần nhưng vẫn pha chút xa cách và thiếu kiên nhẫn.
Người phụ nữ bên kia nghe thấy giọng điệu của Vưu Khanh Nhiên chợt im lặng một chút.
Đợi mấy phút mà bên kia vẫn không lên tiếng, Vưu Khanh Nhiên mất kiên nhẫn: “Không có chuyện gì thì con cúp máy đây.”
“Đừng!” Người phụ nữ vội lên tiếng, dường như sợ Vưu Khanh Nhiên sẽ cúp máy: “Điềm Điềm, con dạo này khỏe không, có thiếu tiền tiêu không? Sao mẹ đưa thẻ cho con mà không dùng?”
Người phụ nữ hỏi xong những câu đó, rồi dừng lại một chút, tiếp tục nói: “Điềm Điềm, con về nhà đi có được không? Đừng bướng bỉnh nữa, một mình con ở ngoài sao được? Coi như là bố mẹ sai rồi, con về nhà đi được không?”
Vưu Khanh Nhiên cười khẽ, nhạt giọng nói: “Hai người không sai, người sai là con.”
Dứt lời, Vưu Khanh Nhiên liền cúp máy, đảm bảo đã bật chế độ im lặng rồi mới vứt điện thoại sang một bên.
Cô nhắm mắt lại, vừa định ngủ thì nghe thấy tiếng gõ cửa.
Vưu Khanh Nhiên định giả vờ không nghe thấy, ai ngờ tiếng gõ cửa lại càng dồn dập hơn. Ngay sau đó, một giọng nói trong trẻo dễ nghe vọng qua cánh cửa, lọt vào tai cô.
“Chào cô Vưu, cô có thể mở cửa cho tôi được không? Tôi muốn gửi cô chút đồ.”
Lần đầu tiên Vưu Khanh Nhiên căm ghét việc mình là một đứa mê giọng nói.
Cô không phải người cứng rắn, cô thừa nhận.
Tiếng gõ cửa thúc giục không ngừng, Vưu Khanh Nhiên chậm rãi thay một bộ quần áo khác, vuốt lại mái tóc dài xoăn hơi rối của mình, ngón tay xinh đẹp đưa lên khóe mắt dụi dụi, đảm bảo không có chút ghèn mắt nào làm hỏng hình tượng của mình rồi mới lê dép đi mở cửa.
Người đến sở hữu vóc dáng cao ráo với bờ vai rộng và vòng eo hẹp, dáng người thẳng tắp, vì rất cao nên đã giúp Vưu Khanh Nhiên che bớt đi một phần ánh sáng đáng ghét.
Vưu Khanh Nhiên phải mất một lúc mới thích ứng được, sau đó mới ngẩng đầu nhìn kỹ người hàng xóm mới, ánh mắt cô di chuyển từng tấc lên trên, rồi dừng lại trên khuôn mặt anh.
Trông quen quá, có chút giống tuyển thủ chuyên nghiệp của game PUBG mà bạn cô rất mê.
Thôi bỏ đi, có lẽ chỉ là trùng hợp thôi.
Tuyển thủ chuyên nghiệp thường ở gaming house mà. Vưu Khanh Nhiên xua đi mối nghi ngờ trong lòng, lại một lần nữa nghiêm túc đánh giá người đàn ông trước mặt.
Trái ngược với chất giọng lạnh lùng của anh, người đàn ông này sở hữu một khuôn mặt tuấn mỹ, mày kiếm mắt sao, đuôi mắt hơi xếch lên, dường như lại thêm vài phần diễm lệ. Vưu Khanh Nhiên biết không nên dùng từ “diễm lệ” để hình dung vẻ ngoài của một người đàn ông, nhưng sau khi suy nghĩ kỹ, cô vẫn chọn dùng từ này để miêu tả anh.
0
0
4 ngày trước
4 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
