0 chữ
Chương 2
Chương 2
Ồ, là một cái đầu bông xù. Cố Giác thầm “chậc” một tiếng trong lòng.
Vưu Khanh Nhiên lên tiếng, giọng ra vẻ rất có lý: “Anh có thể nhỏ tiếng một chút được không? Ồn ào như vậy làm tôi không ngủ được.” Đôi mắt màu hạt dẻ xinh đẹp của cô trông có chút long lanh dưới ánh đèn hành lang.
Cố Giác nghe vậy liền cúi đầu nhìn đồng hồ trên cổ tay, rồi lại ngước mắt nhìn cửa sổ kính ở hành lang. Kim đồng hồ và ánh sáng ban ngày bên ngoài đều cho Cố Giác biết, bây giờ là mười hai giờ trưa, không phải mười hai giờ đêm.
Vưu Khanh Nhiên nhìn loạt hành động liền mạch như nước chảy mây trôi của người đàn ông mà nhất thời không biết phải phản ứng ra sao. Cô ngây ra vài giây, sau đó cái đầu bông xù lại rụt vào trong cửa nhà mình một chút.
Người ta thường nói, lúc đầu thì hăng hái nhất, càng về sau càng nhụt chí. Vưu Khanh Nhiên còn chưa kịp nói câu thứ hai, trong lòng đã hơi run.
Hay là thôi nhỉ?
Không được, đây mới chỉ là cuộc đối đầu đầu tiên với hàng xóm mới, lỡ sau này anh ta được đằng chân lân đằng đầu, càng quá đáng hơn thì sao?
Sau một hồi đấu tranh tư tưởng, Vưu Khanh Nhiên nuốt nước bọt, định mở miệng lần nữa.
Không ngờ lời còn chưa kịp nói ra, người đàn ông đã nhanh hơn một bước trả lời cô: “Xin lỗi, hôm nay mới chuyển nhà nên đã làm phiền cô rồi.”
Bị giành trước một bước rồi. Vưu Khanh Nhiên bĩu môi, trong lòng có chút hậm hực.
Vì cô thực sự quá buồn ngủ nên từ đầu đến cuối đều không nhìn kỹ người hàng xóm mới này.
“Được rồi, vậy lần sau anh chú ý nhé.”
Cô gái vẫn cố giữ giọng đanh lại, ra vẻ mình đang ở thế trên.
Cố Giác chỉ thấy cái đầu bông xù kia từ từ rụt lại, sau đó là một tiếng “rầm” vang dội, cửa đã đóng lại.
Cũng khá to đấy, Cố Giác nghĩ, xem ra cô nhóc nhà đối diện lúc bị đánh thức cũng bực bội ra phết.
Vưu Khanh Nhiên không nhìn rõ mặt Cố Giác, nhưng Cố Giác thì đã nhìn rõ mồn một khuôn mặt của cô.
Cô gái trông khoảng mười tám, mười chín tuổi, mái tóc dài xoăn màu hạt dẻ, để mái bằng, khuôn mặt còn chưa to bằng lòng bàn tay anh.
Cố Giác nhớ lại dáng vẻ của Vưu Khanh Nhiên, trong đầu bỗng nảy ra hai chữ: mèo con.
Cô gái đó trông hệt như một chú mèo con, lười biếng nhưng lại mang theo chút kiêu kỳ.
Cố Giác không nghĩ nhiều, quay người vào căn 1702, đóng cửa lại rồi bắt đầu sắp xếp đồ đạc.
Căn 1701.
Bên ngoài cuối cùng cũng yên tĩnh, Vưu Khanh Nhiên trở về phòng ngủ, kéo lại tấm rèm cửa đang hở một chút ánh sáng. Đến khi trong phòng không còn một tia sáng nào, cô mới hài lòng gật đầu, tiếp tục nằm xuống ngủ bù.
Vừa mới nằm xuống, điện thoại của Vưu Khanh Nhiên đã rung lên.
Ồn chết đi được. Vưu Khanh Nhiên bực bội trong lòng, liền tắt máy.
Chỉ vài giây sau, điện thoại lại rung lên bần bật.
Phiền phức.
Vưu Khanh Nhiên nheo mắt, lười biếng trượt màn hình, bấm nhận cuộc gọi.
“Alô, ai đấy?” Vưu Khanh Nhiên không hề nhìn tên người gọi, vừa kết nối đã hỏi đối phương với giọng điệu không mấy thân thiện.
Một giọng nói dịu dàng từ đầu dây bên kia truyền đến, dường như có vài phần cẩn trọng: “Điềm Điềm, con chưa dậy à?”
Vưu Khanh Nhiên lên tiếng, giọng ra vẻ rất có lý: “Anh có thể nhỏ tiếng một chút được không? Ồn ào như vậy làm tôi không ngủ được.” Đôi mắt màu hạt dẻ xinh đẹp của cô trông có chút long lanh dưới ánh đèn hành lang.
Cố Giác nghe vậy liền cúi đầu nhìn đồng hồ trên cổ tay, rồi lại ngước mắt nhìn cửa sổ kính ở hành lang. Kim đồng hồ và ánh sáng ban ngày bên ngoài đều cho Cố Giác biết, bây giờ là mười hai giờ trưa, không phải mười hai giờ đêm.
Vưu Khanh Nhiên nhìn loạt hành động liền mạch như nước chảy mây trôi của người đàn ông mà nhất thời không biết phải phản ứng ra sao. Cô ngây ra vài giây, sau đó cái đầu bông xù lại rụt vào trong cửa nhà mình một chút.
Người ta thường nói, lúc đầu thì hăng hái nhất, càng về sau càng nhụt chí. Vưu Khanh Nhiên còn chưa kịp nói câu thứ hai, trong lòng đã hơi run.
Không được, đây mới chỉ là cuộc đối đầu đầu tiên với hàng xóm mới, lỡ sau này anh ta được đằng chân lân đằng đầu, càng quá đáng hơn thì sao?
Sau một hồi đấu tranh tư tưởng, Vưu Khanh Nhiên nuốt nước bọt, định mở miệng lần nữa.
Không ngờ lời còn chưa kịp nói ra, người đàn ông đã nhanh hơn một bước trả lời cô: “Xin lỗi, hôm nay mới chuyển nhà nên đã làm phiền cô rồi.”
Bị giành trước một bước rồi. Vưu Khanh Nhiên bĩu môi, trong lòng có chút hậm hực.
Vì cô thực sự quá buồn ngủ nên từ đầu đến cuối đều không nhìn kỹ người hàng xóm mới này.
“Được rồi, vậy lần sau anh chú ý nhé.”
Cô gái vẫn cố giữ giọng đanh lại, ra vẻ mình đang ở thế trên.
Cố Giác chỉ thấy cái đầu bông xù kia từ từ rụt lại, sau đó là một tiếng “rầm” vang dội, cửa đã đóng lại.
Vưu Khanh Nhiên không nhìn rõ mặt Cố Giác, nhưng Cố Giác thì đã nhìn rõ mồn một khuôn mặt của cô.
Cô gái trông khoảng mười tám, mười chín tuổi, mái tóc dài xoăn màu hạt dẻ, để mái bằng, khuôn mặt còn chưa to bằng lòng bàn tay anh.
Cố Giác nhớ lại dáng vẻ của Vưu Khanh Nhiên, trong đầu bỗng nảy ra hai chữ: mèo con.
Cô gái đó trông hệt như một chú mèo con, lười biếng nhưng lại mang theo chút kiêu kỳ.
Cố Giác không nghĩ nhiều, quay người vào căn 1702, đóng cửa lại rồi bắt đầu sắp xếp đồ đạc.
Căn 1701.
Bên ngoài cuối cùng cũng yên tĩnh, Vưu Khanh Nhiên trở về phòng ngủ, kéo lại tấm rèm cửa đang hở một chút ánh sáng. Đến khi trong phòng không còn một tia sáng nào, cô mới hài lòng gật đầu, tiếp tục nằm xuống ngủ bù.
Ồn chết đi được. Vưu Khanh Nhiên bực bội trong lòng, liền tắt máy.
Chỉ vài giây sau, điện thoại lại rung lên bần bật.
Phiền phức.
Vưu Khanh Nhiên nheo mắt, lười biếng trượt màn hình, bấm nhận cuộc gọi.
“Alô, ai đấy?” Vưu Khanh Nhiên không hề nhìn tên người gọi, vừa kết nối đã hỏi đối phương với giọng điệu không mấy thân thiện.
Một giọng nói dịu dàng từ đầu dây bên kia truyền đến, dường như có vài phần cẩn trọng: “Điềm Điềm, con chưa dậy à?”
0
0
4 ngày trước
4 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
