0 chữ
Chương 4
Chương 4
“Anh có chuyện gì không?” Giọng của Vưu Khanh Nhiên pha chút thiếu kiên nhẫn, nhưng so với lúc nãy, bây giờ đã ôn hòa hơn một chút.
Cố Giác hơi sững người, nhưng rất nhanh đã phản ứng lại, rồi đưa chiếc túi giấy tinh xảo trong tay cho cô gái trước mặt.
“Nhà tôi có làm ít bánh thanh đoàn, mang sang biếu cô một ít ăn thử.” Cố Giác nói, giọng bình thản không chút cảm xúc.
Giọng nói hay của người đàn ông lọt vào tai, Vưu Khanh Nhiên do dự khoảng ba bốn giây, sau đó đưa tay trái ra từ từ nhận lấy chiếc túi giấy. Cuối cùng, cô dùng một tay còn lại nhẹ nhàng xoa tai mình.
Hành động này lặng lẽ lọt vào mắt Cố Giác, đèn sợi đốt trên hành lang sáng rực, bàn tay cô gái trắng nõn, mềm mại đến độ tưởng chừng có thể bấm ra nước.
“Cảm ơn.”
Lời cảm ơn lượn một vòng trên đầu lưỡi, cuối cùng vẫn được nói ra. Ăn của người ta thì phải nể nang, nhận của người ta thì phải mềm mỏng.
Vưu Khanh Nhiên cảm thấy mình đã phạm phải cả hai điều, bỗng thấy hơi ngại ngùng. Sự bối rối ấy khiến cô quên cả thắc mắc tại sao người đàn ông trước mặt lại biết họ của mình.
“Không cần cảm ơn, tầng mười bảy chỉ có hai chúng ta ở, sau này còn phải thường xuyên qua lại.” Cố Giác cong môi cười, giọng nói vô cùng ôn hòa.
Ai muốn qua lại với anh chứ. Vưu Khanh Nhiên thầm lẩm bẩm trong lòng, nhưng vừa nghĩ đến mình còn đang cầm đồ ăn của người ta, cô ngẩng đầu, chớp mắt với người đàn ông trước mặt, sau đó nở một nụ cười rạng rỡ.
“Vâng ạ.”
Cứ cho qua chuyện đã, không thì phiền phức lắm.
Vưu Khanh Nhiên nghĩ đến đây, nụ cười trên mặt càng thêm rạng rỡ.
Cố Giác thừa biết cô gái trước mặt đang nói cho có lệ, chỉ là nhìn thấy cô cười tươi như vậy, tâm trạng anh bỗng tốt hẳn lên.
Qua loa thì qua loa, ngày tháng sau này còn dài, Cố Giác cũng không mong lần đầu gặp mặt người ta đã có thể thật lòng với mình.
Hơn nữa, cô hàng xóm nhỏ này cũng khá đáng yêu.
“Vậy không có chuyện gì thì tôi vào nhà trước đây, cảm ơn anh nhé.” Vưu Khanh Nhiên cảm thấy mặt mình sắp cười đến cứng đờ rồi.
Cố Giác cũng định tha cho cô, bèn gật đầu.
Cô gái trước mặt vô cùng dứt khoát, Cố Giác vừa gật đầu, cô đã đóng sầm cửa lại.
Ừm, tiếng nhỏ hơn lúc nãy một chút.
Cố Giác cảm thấy quyết định tặng bánh thanh đoàn vừa rồi của mình là vô cùng đúng đắn.
Trong nhà, Vưu Khanh Nhiên đóng cửa lại, sau đó cúi đầu nhìn túi giấy trong tay ngẩn người.
Sau chuyện vừa rồi, cơn buồn ngủ của Vưu Khanh Nhiên cũng vơi đi quá nửa.. Cô thở dài một tiếng, sau đó đặt túi giấy lên bàn trà trong phòng khách, quay người đi rửa mặt.
Tuy đã là cuối tháng ba nhưng do mấy ngày nay có đợt gió rét, trong nhà vẫn còn hơi lạnh.
Cố Giác hơi sững người, nhưng rất nhanh đã phản ứng lại, rồi đưa chiếc túi giấy tinh xảo trong tay cho cô gái trước mặt.
“Nhà tôi có làm ít bánh thanh đoàn, mang sang biếu cô một ít ăn thử.” Cố Giác nói, giọng bình thản không chút cảm xúc.
Giọng nói hay của người đàn ông lọt vào tai, Vưu Khanh Nhiên do dự khoảng ba bốn giây, sau đó đưa tay trái ra từ từ nhận lấy chiếc túi giấy. Cuối cùng, cô dùng một tay còn lại nhẹ nhàng xoa tai mình.
Hành động này lặng lẽ lọt vào mắt Cố Giác, đèn sợi đốt trên hành lang sáng rực, bàn tay cô gái trắng nõn, mềm mại đến độ tưởng chừng có thể bấm ra nước.
“Cảm ơn.”
Lời cảm ơn lượn một vòng trên đầu lưỡi, cuối cùng vẫn được nói ra. Ăn của người ta thì phải nể nang, nhận của người ta thì phải mềm mỏng.
“Không cần cảm ơn, tầng mười bảy chỉ có hai chúng ta ở, sau này còn phải thường xuyên qua lại.” Cố Giác cong môi cười, giọng nói vô cùng ôn hòa.
Ai muốn qua lại với anh chứ. Vưu Khanh Nhiên thầm lẩm bẩm trong lòng, nhưng vừa nghĩ đến mình còn đang cầm đồ ăn của người ta, cô ngẩng đầu, chớp mắt với người đàn ông trước mặt, sau đó nở một nụ cười rạng rỡ.
“Vâng ạ.”
Cứ cho qua chuyện đã, không thì phiền phức lắm.
Vưu Khanh Nhiên nghĩ đến đây, nụ cười trên mặt càng thêm rạng rỡ.
Cố Giác thừa biết cô gái trước mặt đang nói cho có lệ, chỉ là nhìn thấy cô cười tươi như vậy, tâm trạng anh bỗng tốt hẳn lên.
Hơn nữa, cô hàng xóm nhỏ này cũng khá đáng yêu.
“Vậy không có chuyện gì thì tôi vào nhà trước đây, cảm ơn anh nhé.” Vưu Khanh Nhiên cảm thấy mặt mình sắp cười đến cứng đờ rồi.
Cố Giác cũng định tha cho cô, bèn gật đầu.
Cô gái trước mặt vô cùng dứt khoát, Cố Giác vừa gật đầu, cô đã đóng sầm cửa lại.
Ừm, tiếng nhỏ hơn lúc nãy một chút.
Cố Giác cảm thấy quyết định tặng bánh thanh đoàn vừa rồi của mình là vô cùng đúng đắn.
Trong nhà, Vưu Khanh Nhiên đóng cửa lại, sau đó cúi đầu nhìn túi giấy trong tay ngẩn người.
Sau chuyện vừa rồi, cơn buồn ngủ của Vưu Khanh Nhiên cũng vơi đi quá nửa.. Cô thở dài một tiếng, sau đó đặt túi giấy lên bàn trà trong phòng khách, quay người đi rửa mặt.
1
0
4 ngày trước
3 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
