0 chữ
Chương 1
Chương 1
Thành phố A, đúng mười hai giờ trưa.
Hôm nay, căn hộ 1702 trên tầng mười bảy của một khu chung cư cao cấp có người dọn đến. Tòa chung cư này mỗi tầng chỉ có hai hộ.
Trong căn 1702, các chú thợ dọn nhà đang bận rộn ra vào. Một người đàn ông có vẻ ngoài lịch thiệp, lạnh lùng bước từ phòng ngủ ra, mời cho mỗi người một bao thuốc lá.
Chỉ cần nhìn qua đã biết là hàng cao cấp.
Người thợ đang làm việc vội dừng tay, mỉm cười nhận lấy bao thuốc từ người đàn ông rồi đút vào túi. Vì không giỏi ăn nói nên chú chỉ gật đầu với vị chủ nhà, sau đó lại hăng hái làm việc tiếp.
Bên này chuyển nhà rộn ràng náo nhiệt, thì hàng xóm sát vách lại khổ sở vô cùng.
Vưu Khanh Nhiên hơi bực bội, cô giật phắt chiếc bịt mắt hình chú chó Cinnamoroll đang đeo rồi cáu kỉnh trở mình.
Rõ ràng đã đeo nút tai chống ồn nhưng tiếng loảng xoảng bên nhà hàng xóm vẫn cứ lọt vào tai, không tài nào dứt được. Vưu Khanh Nhiên không ngủ nổi nữa, cô gỡ cả nút tai ra, tung chăn rồi mặc nguyên bộ đồ ngủ hình Mickey đi ra ngoài.
Căn hộ này cái gì cũng tốt, chỉ trừ việc cách âm hơi kém. Người nào ngủ say thì có lẽ không hề hấn gì, nhưng với người ngủ nông như Vưu Khanh Nhiên, chỉ một tiếng động nhỏ cũng đủ để đánh thức cô.
Tiếng ồn bên nhà hàng xóm đã nhỏ đi, nhưng ngọn lửa giận vô cớ trong lòng Vưu Khanh Nhiên lại chẳng thể nào dập tắt. Rõ ràng trước đây nhà bên cạnh không có ai ở, sao hôm nay lại ồn ào như vậy?
Sáng sớm tinh mơ đã phá giấc ngủ của người khác, còn để cho người ta sống nữa không?
Chẳng kịp nghĩ nhiều, Vưu Khanh Nhiên cứ thế để mái tóc rối bù, mở cửa căn 1701 ra định sang nói chuyện phải trái với nhà hàng xóm.
Cửa vừa hé ra một khe nhỏ, Vưu Khanh Nhiên đã nghe thấy tiếng trò chuyện rôm rả ngoài cửa. Cô cúi đầu nhìn bộ đồ ngủ của mình, trong thoáng chốc có hơi chùn bước.
Vưu Khanh Nhiên ghé sát vào khe cửa, một tia sáng lén lút lọt vào, hơi chói mắt.
Cô chỉ thấy một người chú trung niên mặc áo khoác đỏ in dòng chữ “Dọn nhà Tỉnh Hòa” đang cười rạng rỡ, nét mặt ánh lên vẻ vui mừng.
Thế nhưng, thủ phạm gây ồn ào đang nói chuyện với chú thợ thì cô lại chẳng thấy đâu. Vưu Khanh Nhiên cảm thấy cổ hơi mỏi, chỉ nhìn thấy một vạt áo của người đàn ông.
Vạt áo sơ mi trắng được là phẳng phiu, trông chất liệu có vẻ rất tốt.
“Các chú vất vả rồi, đi đường cẩn thận ạ.” Giọng nói trong trẻo mà lạnh lùng xuyên qua khe cửa, lọt vào tai Vưu Khanh Nhiên, khơi dậy một cảm giác tê dại.
Giọng nói này hay quá đi thôi! Vưu Khanh Nhiên bực bội vò tai mình. Cô vốn là một người mê giọng nói, với những ai có chất giọng hay, cô thường tự động có thiện cảm hơn vài phần.
Vưu Khanh Nhiên bỗng cảm thấy người hàng xóm mới này cũng không đáng ghét đến thế.
Không được, sao mình lại dễ lung lay thế này!
Anh ta phá giấc ngủ của cô, đúng là đáng ghét.
“Này.” Sau một hồi đấu tranh nội tâm, Vưu Khanh Nhiên vẫn quyết định kéo cửa ra, ló cái đầu nhỏ ra gọi người đàn ông đối diện.
Cố Giác vừa tiễn các chú thợ dọn nhà ra cửa liền đứng lại, sau đó xoay người, ánh mắt nhìn về phía cửa căn 1701.
Hôm nay, căn hộ 1702 trên tầng mười bảy của một khu chung cư cao cấp có người dọn đến. Tòa chung cư này mỗi tầng chỉ có hai hộ.
Trong căn 1702, các chú thợ dọn nhà đang bận rộn ra vào. Một người đàn ông có vẻ ngoài lịch thiệp, lạnh lùng bước từ phòng ngủ ra, mời cho mỗi người một bao thuốc lá.
Chỉ cần nhìn qua đã biết là hàng cao cấp.
Người thợ đang làm việc vội dừng tay, mỉm cười nhận lấy bao thuốc từ người đàn ông rồi đút vào túi. Vì không giỏi ăn nói nên chú chỉ gật đầu với vị chủ nhà, sau đó lại hăng hái làm việc tiếp.
Bên này chuyển nhà rộn ràng náo nhiệt, thì hàng xóm sát vách lại khổ sở vô cùng.
Vưu Khanh Nhiên hơi bực bội, cô giật phắt chiếc bịt mắt hình chú chó Cinnamoroll đang đeo rồi cáu kỉnh trở mình.
Rõ ràng đã đeo nút tai chống ồn nhưng tiếng loảng xoảng bên nhà hàng xóm vẫn cứ lọt vào tai, không tài nào dứt được. Vưu Khanh Nhiên không ngủ nổi nữa, cô gỡ cả nút tai ra, tung chăn rồi mặc nguyên bộ đồ ngủ hình Mickey đi ra ngoài.
Tiếng ồn bên nhà hàng xóm đã nhỏ đi, nhưng ngọn lửa giận vô cớ trong lòng Vưu Khanh Nhiên lại chẳng thể nào dập tắt. Rõ ràng trước đây nhà bên cạnh không có ai ở, sao hôm nay lại ồn ào như vậy?
Sáng sớm tinh mơ đã phá giấc ngủ của người khác, còn để cho người ta sống nữa không?
Chẳng kịp nghĩ nhiều, Vưu Khanh Nhiên cứ thế để mái tóc rối bù, mở cửa căn 1701 ra định sang nói chuyện phải trái với nhà hàng xóm.
Cửa vừa hé ra một khe nhỏ, Vưu Khanh Nhiên đã nghe thấy tiếng trò chuyện rôm rả ngoài cửa. Cô cúi đầu nhìn bộ đồ ngủ của mình, trong thoáng chốc có hơi chùn bước.
Cô chỉ thấy một người chú trung niên mặc áo khoác đỏ in dòng chữ “Dọn nhà Tỉnh Hòa” đang cười rạng rỡ, nét mặt ánh lên vẻ vui mừng.
Thế nhưng, thủ phạm gây ồn ào đang nói chuyện với chú thợ thì cô lại chẳng thấy đâu. Vưu Khanh Nhiên cảm thấy cổ hơi mỏi, chỉ nhìn thấy một vạt áo của người đàn ông.
Vạt áo sơ mi trắng được là phẳng phiu, trông chất liệu có vẻ rất tốt.
“Các chú vất vả rồi, đi đường cẩn thận ạ.” Giọng nói trong trẻo mà lạnh lùng xuyên qua khe cửa, lọt vào tai Vưu Khanh Nhiên, khơi dậy một cảm giác tê dại.
Giọng nói này hay quá đi thôi! Vưu Khanh Nhiên bực bội vò tai mình. Cô vốn là một người mê giọng nói, với những ai có chất giọng hay, cô thường tự động có thiện cảm hơn vài phần.
Không được, sao mình lại dễ lung lay thế này!
Anh ta phá giấc ngủ của cô, đúng là đáng ghét.
“Này.” Sau một hồi đấu tranh nội tâm, Vưu Khanh Nhiên vẫn quyết định kéo cửa ra, ló cái đầu nhỏ ra gọi người đàn ông đối diện.
Cố Giác vừa tiễn các chú thợ dọn nhà ra cửa liền đứng lại, sau đó xoay người, ánh mắt nhìn về phía cửa căn 1701.
0
0
4 ngày trước
4 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
