0 chữ
Chương 39
Chương 8.2: Con Vợ Lẽ Lên Ngôi: “Giả khóc, để mọi người quay sang chỉ trích hắn ta!”
“Không trang điểm mà đã đẹp thế này, hiếm lắm đấy.” Cô ấy nhìn đi nhìn lại gương mặt của Tống Sơ Tuyết rồi dè dặt hỏi: “Bạn để mặt mộc thật à?”
“Ừm.” Tống Sơ Tuyết khẽ cười, cố ý tỏ ra khó xử, nói dối mà mặt vẫn tỉnh bơ: “Có bôi một ít sáp thơm, không tính là mặt mộc hẳn.”
Bên ngoài thì khiêm tốn nhẹ nhàng, nhưng trong lòng cái đuôi nhỏ đã vểnh ngược lên vì sung sướиɠ.
[Ha, thật ra tôi dậy từ hơn sáu giờ sáng để trang điểm đấy. Đây là full makeup đàng hoàng nha. Tôi trang điểm kiểu trong suốt, nhẹ nhàng, tinh tế. Bí quyết chính là không đánh phấn mắt! Mộc mạc thôi, nhưng mi và kẻ mắt thì nhất định phải hoàn hảo!]
“Bảo sao có mùi thơm thơm.” Cô gái nói: “Tống Sơ Tuyết đúng là khiêm tốn quá. Nhìn là biết mặt mộc mà!”
“Sao cậu biết tớ là ai?” Tống Sơ Tuyết hỏi.
Cô gái đáp không chút do dự: “Vì dạo gần đây có người tỏ tình với Tiêu Tư Lễ, rùm beng lắm, ngay trong buổi tiệc chào đón tân sinh viên cơ.”
“Ồ.” Tống Sơ Tuyết bất ngờ, liếc nhìn sang Tiêu Tư Lễ.
Tiêu Tư Lễ đang nghe giảng, nhưng khi nghe thấy tên mình liền quay mặt lại, ánh mắt thoáng bất lực: “Bạn Đỗ, đừng nói bậy.”
“Cậu ấy ngại đấy, ngại quá nên xấu hổ.” Cô gái vẫy tay với Tống Sơ Tuyết, hạ thấp giọng kể tiếp: “Hôm đó chị kia ép Tiêu Tư Lễ trả lời ngay tại chỗ, cậu ấy chỉ nói mình đã có vị hôn thê rồi. Chị ấy ưu tú lắm, nhưng không phải gu của cậu ấy.”
“Chị kia buồn lắm, về cái là tìm hiểu xem vợ chưa cưới của cậu ấy là ai, chắc để còn biết đường từ bỏ. Nhưng không hiểu ai lại đăng tên cậu lên diễn đàn, dù bị Tiêu Tư Lễ cho người xóa rất nhanh nhưng vẫn có vài người kịp nhìn thấy, rồi tin đồn cứ thế lan ra.”
Tống Sơ Tuyết vô thức nhíu mày, định nổi giận nhưng còn giữ thể diện nên chỉ mỉm cười dò xét: “Đăng tên tớ lên? Để so với chị đó à?”
“Ừ, rất nhiều người mang ra so.” Cô gái gật đầu, nhớ lại chuyện hôm đó, cũng là Tiêu Tư Lễ đích thân lên tiếng ngăn cản.
Khi ấy hắn đã nổi giận, khiến đám người kia không ai dám bàn ra tán vào nữa.
Hắn nói: “Phẩm hạnh và nhan sắc của hai cô gái không thể trở thành tiêu chí để đánh giá ai xứng với một người đàn ông.”
Nghe xong, ai cũng phải im bặt vì quá ngượng.
Gần như Tiêu Tư Lễ không bao giờ giận, bình thường luôn nhẹ nhàng, đối xử tốt với mọi người nhưng giữ khoảng cách vừa phải. Hắn dịu dàng nhưng không dễ gần, giống như công bằng được hóa thành con người.
“Thật sự là hành động thiếu văn hóa.”
Giọng nói nhẹ như gió, mềm mại như bông, khiến cô gái ngẩn người: “Gì cơ?”
“Ừm.” Tống Sơ Tuyết khẽ cười, cố ý tỏ ra khó xử, nói dối mà mặt vẫn tỉnh bơ: “Có bôi một ít sáp thơm, không tính là mặt mộc hẳn.”
Bên ngoài thì khiêm tốn nhẹ nhàng, nhưng trong lòng cái đuôi nhỏ đã vểnh ngược lên vì sung sướиɠ.
[Ha, thật ra tôi dậy từ hơn sáu giờ sáng để trang điểm đấy. Đây là full makeup đàng hoàng nha. Tôi trang điểm kiểu trong suốt, nhẹ nhàng, tinh tế. Bí quyết chính là không đánh phấn mắt! Mộc mạc thôi, nhưng mi và kẻ mắt thì nhất định phải hoàn hảo!]
“Bảo sao có mùi thơm thơm.” Cô gái nói: “Tống Sơ Tuyết đúng là khiêm tốn quá. Nhìn là biết mặt mộc mà!”
“Sao cậu biết tớ là ai?” Tống Sơ Tuyết hỏi.
“Ồ.” Tống Sơ Tuyết bất ngờ, liếc nhìn sang Tiêu Tư Lễ.
Tiêu Tư Lễ đang nghe giảng, nhưng khi nghe thấy tên mình liền quay mặt lại, ánh mắt thoáng bất lực: “Bạn Đỗ, đừng nói bậy.”
“Cậu ấy ngại đấy, ngại quá nên xấu hổ.” Cô gái vẫy tay với Tống Sơ Tuyết, hạ thấp giọng kể tiếp: “Hôm đó chị kia ép Tiêu Tư Lễ trả lời ngay tại chỗ, cậu ấy chỉ nói mình đã có vị hôn thê rồi. Chị ấy ưu tú lắm, nhưng không phải gu của cậu ấy.”
“Chị kia buồn lắm, về cái là tìm hiểu xem vợ chưa cưới của cậu ấy là ai, chắc để còn biết đường từ bỏ. Nhưng không hiểu ai lại đăng tên cậu lên diễn đàn, dù bị Tiêu Tư Lễ cho người xóa rất nhanh nhưng vẫn có vài người kịp nhìn thấy, rồi tin đồn cứ thế lan ra.”
“Ừ, rất nhiều người mang ra so.” Cô gái gật đầu, nhớ lại chuyện hôm đó, cũng là Tiêu Tư Lễ đích thân lên tiếng ngăn cản.
Khi ấy hắn đã nổi giận, khiến đám người kia không ai dám bàn ra tán vào nữa.
Hắn nói: “Phẩm hạnh và nhan sắc của hai cô gái không thể trở thành tiêu chí để đánh giá ai xứng với một người đàn ông.”
Nghe xong, ai cũng phải im bặt vì quá ngượng.
Gần như Tiêu Tư Lễ không bao giờ giận, bình thường luôn nhẹ nhàng, đối xử tốt với mọi người nhưng giữ khoảng cách vừa phải. Hắn dịu dàng nhưng không dễ gần, giống như công bằng được hóa thành con người.
“Thật sự là hành động thiếu văn hóa.”
Giọng nói nhẹ như gió, mềm mại như bông, khiến cô gái ngẩn người: “Gì cơ?”
7
0
2 tháng trước
1 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
