TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 38
Chương 8.1: Con Vợ Lẽ Lên Ngôi: “Giả khóc, để mọi người quay sang chỉ trích hắn ta!”

Tới tầng năm, Tống Sơ Tuyết lấy cớ đi vệ sinh. Tiêu Tư Lễ đứng chờ ở cửa, còn cô thì tranh thủ bảo hệ thống xử lý sạch vết bẩn trên váy, xong xuôi liền nhanh chóng quay lại.

Lúc này chưa đến giờ học, vừa thấy Tiêu Tư Lễ đẩy xe lăn đưa cô bước vào lớp, gần như toàn bộ ánh mắt đều đổ dồn về phía họ.

Tống Sơ Tuyết đối mặt với những ánh nhìn ấy, cô liếc điện thoại soi sơ qua hình ảnh phản chiếu. Xác nhận vẻ ngoài của mình chỉn chu, xinh đẹp, hoàn toàn không tì vết. Lúc này cô mới tự tin ngẩng đầu, đón nhận ánh mắt của mọi người một cách điềm nhiên.

“Ngồi đây được không?” Tiêu Tư Lễ hỏi.

Cô chủ động giang tay, hắn cúi người tới gần. Chiều cao gập xuống vừa vặn, khiến Tống Sơ Tuyết ôm lấy hắn rất nhẹ nhàng không chút khó khăn. Hơi thở mát lạnh hương bạc hà quen thuộc lại lặng lẽ len lỏi vào mũi.

Tiêu Tư Lễ mạnh mẽ nhưng vẫn vô cùng dịu dàng. Khi đặt cô xuống, hắn còn cẩn thận quỳ một gối, tỉ mỉ chỉnh lại vạt váy cho cô ngay ngắn rồi mới đứng lên.

Ánh nắng ngoài ô cửa sổ rộng lớn của giảng đường đại học hắt vào, chiếu lên mái tóc đen nhánh của hắn, tạo thành một vầng sáng mờ nhạt như thể phủ một lớp hiệu ứng làm đẹp. Ngũ quan hắn vốn sắc sảo nay lại càng thêm hài hòa dịu dàng.

Tống Sơ Tuyết khẽ mỉm cười với hắn, không nhịn được liếc thêm một lần nữa, rồi mới quay sang cô gái đang ngồi bên trái.

“Chào bạn.” Cô gái thấy Tống Sơ Tuyết quay đầu lại thì lập tức chào một tiếng.

Tống Sơ Tuyết mỉm cười nhã nhặn, trong lòng có chút tò mò: “Chào bạn.”

“Bạn là... Tống Sơ Tuyết đúng không?”

Tống Sơ Tuyết thoáng khựng lại, gật đầu: “Ừ, là mình.”

“Cuối cùng cũng được gặp bạn rồi.” Cô gái kia cảm thán, chưa từng thấy ai đẹp đến mức này.

Cô ấy khẽ hạ giọng: “Thật sự rất xinh.”

Nhìn kỹ lại, hình như Tống Sơ Tuyết còn chẳng trang điểm gì. Lông mày nhàn nhạt màu nâu nhạt, đường nét nhẹ nhàng. Sống mũi cao nhưng mềm mại, đôi môi đầy đặn bóng nhẹ, vành tai như vỏ sò trong suốt. Lúc cười không hở răng mà má lúm bên má vẫn xuất hiện.

Một vẻ đẹp rất ngọt ngào, lại pha thêm chút mỏng manh ốm yếu giữa chân mày, khiến người ta bất giác muốn che chở.

“Đúng là sinh ra để làm bạn...” Ánh mắt cô gái chạm trúng ánh nhìn của Tiêu Tư Lễ thì vội tỉnh táo lại, tự biết điều mà nuốt hết mấy chữ phía sau vào bụng.

Bạn gì?

Bạn thì thế?

Tống Sơ Tuyết mỉm cười đầy thận trọng.

“Cảm ơn, bạn cũng dễ thương mà.” Dù cô tự nhận mình mới là người xinh nhất. Tự phong luôn.

“Trời... khen hay đấy, nhưng lần sau đừng khen nữa nha.” Cô gái kia phẩy tay, cô ấy biết rõ mình thế nào, có thể xem là có chút sắc vóc, nhưng để gọi là đẹp thì hơi quá.

7

0

2 tháng trước

1 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.