TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 40
Chương 8.3: Con Vợ Lẽ Lên Ngôi: “Giả khóc, để mọi người quay sang chỉ trích hắn ta!”

Cô ấy như bị lạc nhịp, ngơ ngác không ngờ lời đó lại xuất phát từ miệng Tống Sơ Tuyết.

“Không có gì...” Tống Sơ Tuyết lắc đầu, vẻ mặt thoáng chút do dự, má ửng hồng như đang ngượng ngùng: “Tớ có thể biết tên cậu không?”

“...”

Cô gái bị đánh trúng tim, ôm ngực tưởng như trái tim vừa bị lấy mất, miệng tuôn ra không kịp nghĩ: “Tớ tên là Đỗ Nhược Tư, Đỗ Nhược Tư!”

“Thêm Wechat nhé?” Tống Sơ Tuyết khẽ lắc lắc điện thoại.

“Được!” Tất nhiên là được rồi!

Lại thêm một người nữa rơi vào lưới tình.

Tống Sơ Tuyết vô cùng vui vẻ, tâm trạng tốt kéo dài mãi cho đến khi tan học, đến giờ ăn trưa.

Sau khi hỏi qua ý cô, Tiêu Tư Lễ đưa cô đến căn tin trường để thử món mới.

Theo lời Đỗ Nhược Tư kể thì Tiêu Tư Lễ là người có tính cách rất tốt. Tạm thời quan sát thì đúng là hắn cư xử đúng mực, là người đáng quý.

Sau khi đã yên ổn chỗ ngồi, Tống Sơ Tuyết nhẹ giọng: “Em muốn ăn bún ốc. Không hành lá, nhiều rau mùi, không cho đậu hũ chiên, hai quả trứng chiên, giấm nhiều, ớt cũng nhiều luôn nhé.”

Tiêu Tư Lễ thoáng ngập ngừng, ánh mắt lướt qua gương mặt cô, như thể đang xác định cô nói thật hay đùa.

Vẻ mặt Tống Sơ Tuyết vẫn bình thản, nghiêm túc nhìn hắn. Làn da cô dưới ánh đèn trắng của căn tin trông trắng đến kỳ lạ, kiểu trắng của người lâu ngày không ra nắng, mang theo vẻ xanh xao yếu ớt. Người như vậy bình thường sẽ kiêng cay nóng, vậy mà chính miệng cô lại gọi món.

Giọng Tiêu Tư Lễ trầm lại nơi cổ họng: “Được.”

Không lâu sau, Tiêu Tư Lễ quay lại với món ăn đúng như Tống Sơ Tuyết dặn.

Dưa chua và thịt ốc phủ lên lớp bún, nước dùng đỏ au nóng hổi. Trứng chiên vẫn còn giòn rụm vì chưa ngấm nước, vàng ươm bắt mắt. Rau mùi xanh mướt, nhìn thôi đã thấy hấp dẫn.

Vừa đặt xuống bàn, mùi đặc trưng của bún ốc lập tức lan khắp không gian.

Trường Đại học Weaver có món này cũng không lạ, khẩu vị của sinh viên thời nay muôn hình vạn trạng, cái gì cũng ăn. Nhất là mấy món như bún ốc, có người thì không chịu nổi, kẻ lại mê mệt không dứt ra được.

Nhưng mùi của nó thật sự rất nồng!

Tống Sơ Tuyết liếc nhìn sắc mặt của Tiêu Tư Lễ. Kỳ lạ thật, sao hắn không bị mùi này làm cho lùi lại vài bước?

Không phải con nhà giàu thì thường không ăn mấy món có mùi nặng thế này à?

Cô trộn đều bún, gắp thử một miếng. Vị cay như pháo bông bùng lên ngay đầu lưỡi, đánh thẳng lêи đỉиɦ đầu. Cô sững người vì sốc cay, đơ mất mấy giây. Sau đó mới thè lưỡi ra thở “xì xà xì xụ”, tay phe phẩy trước miệng như chiếc quạt con.

May mà mới thử một miếng, cô lợi dụng cơn cay để nước mắt chảy ròng ròng: “Em nói là không cho ớt, thêm giấm cơ mà. Anh nghe nhầm rồi đúng không? Sức khỏe em không tốt, thế mà còn bắt em ăn cay.”

7

0

2 tháng trước

14 giờ trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.