0 chữ
Chương 29
Chương 6.2: Đường Sao Lộng Lẫy: “Không thể để bạn trai mình biết chuyện này.”
Anh đưa tay về phía cô: “Em dính cơm ở khóe miệng rồi.”
Tống Sơ Tuyết đâu chịu nhận là mình đang đói quá, liền cãi bướng: “Ăn càng xấu, cơm càng ngon!”
“Lý sự cùn.” Thời Di nói rồi nghiêng người lại gần.
Tống Sơ Tuyết khẽ chớp mắt, đôi đồng tử trong veo như pha lê phản chiếu rõ gương mặt anh.
Một cảm giác ẩm ướt lướt nhẹ qua khóe môi, là đầu lưỡi anh dịu dàng liếʍ đi hạt cơm còn sót. Anh không dùng tay, chỉ nhẹ nhàng ăn luôn miếng cơm dính trên môi cô.
Môi anh thoáng lướt qua rồi nhanh chóng rút về, tựa như suýt nữa chạm vào môi cô nhưng lại cố tình dừng lại.
Anh hơi lùi ra sau, đầu ngón tay thô ráp đặt lên gò má mịn màng của cô, khẽ vuốt vài cái, dịu dàng mà lưu luyến.
“Thời Di.” Tống Sơ Tuyết khẽ gọi.
“Ăn cơm đi.” Anh cười mỉm, đưa tay xoa xoa đầu cô.
Tống Sơ Tuyết định nói gì đó, nhưng lại thôi. Cô lén nhìn đôi môi đỏ sẫm đầy gợi cảm của anh không chỉ một lần.
“Uống thuốc đi.” Đợi cô ăn xong, Thời Di lập tức nhắc nhở: “Anh rót nước rồi.”
“Ừm.” Tống Sơ Tuyết ngoan ngoãn nuốt thuốc bằng ngụm nước lớn.
Thể trạng cô yếu, tuy không mắc bệnh nghiêm trọng nhưng mấy chuyện lặt vặt thì chẳng dứt được. Suốt ngày phải uống thuốc, hết loại này đến loại khác. Mỗi khi thời tiết thay đổi là y như rằng lại đổ bệnh.
Chính vì lý do đó, Thời Di chưa bao giờ chạm vào cô.
Chết tiệt, khiến Tống Sơ Tuyết sốt ruột muốn chết.
“Em đi ngủ đây!” Cô vẫy tay lả lướt như con bướm, nằm sấp trước cửa phòng ngủ, nũng nịu nói: “Ngủ ngon nhé, Thời Di!”
“Ngủ ngon.” Thời Di cũng đáp lại.
“Mau mau mau, tới giờ đọc truyện tranh rồi!” Vừa chui vào chăn, Tống Sơ Tuyết vừa kéo kín mền vừa hào hứng ra lệnh.
[Ngày mai vẫn còn cảnh của cô, kết thúc xong đoạn đó tôi sẽ cho cô đọc truyện tranh. Nhân tiện, tối nay nghỉ ngơi đàng hoàng đi. Chiều nay cô cũng ngủ được bao nhiêu đâu.]
“Thôi được.” Nghe hệ thống nói thế, Tống Sơ Tuyết cũng yên tâm chìm vào giấc ngủ.
Một đêm trôi qua không yên ổn. Cô bị đánh thức bởi tiếng chuông điện thoại, đầu dây bên kia là bà Tống.
“Đi ăn với bác gái Khương và cả nhà bên đó. Dậy nhanh, để mẹ phải lôi dậy thì đừng trách.”
[Tỉnh hẳn luôn, cảm ơn mẹ nhiều.]
Tống Sơ Tuyết ngồi bật dậy, vò mặt vài cái rồi làu bàu đồng ý: “Rồi, con biết rồi.”
“Cái thằng bạn trai gì gì đó của con, chia tay chưa? Đừng có dây dưa mãi làm lỡ việc lớn, nghe chưa?”
Giọng bên kia đanh lại, ngữ điệu không mấy thiện cảm với Thời Di.
Tống Sơ Tuyết đáp cho qua chuyện: “Con biết rồi.”
Tống Sơ Tuyết đâu chịu nhận là mình đang đói quá, liền cãi bướng: “Ăn càng xấu, cơm càng ngon!”
“Lý sự cùn.” Thời Di nói rồi nghiêng người lại gần.
Tống Sơ Tuyết khẽ chớp mắt, đôi đồng tử trong veo như pha lê phản chiếu rõ gương mặt anh.
Một cảm giác ẩm ướt lướt nhẹ qua khóe môi, là đầu lưỡi anh dịu dàng liếʍ đi hạt cơm còn sót. Anh không dùng tay, chỉ nhẹ nhàng ăn luôn miếng cơm dính trên môi cô.
Môi anh thoáng lướt qua rồi nhanh chóng rút về, tựa như suýt nữa chạm vào môi cô nhưng lại cố tình dừng lại.
Anh hơi lùi ra sau, đầu ngón tay thô ráp đặt lên gò má mịn màng của cô, khẽ vuốt vài cái, dịu dàng mà lưu luyến.
“Thời Di.” Tống Sơ Tuyết khẽ gọi.
“Ăn cơm đi.” Anh cười mỉm, đưa tay xoa xoa đầu cô.
“Uống thuốc đi.” Đợi cô ăn xong, Thời Di lập tức nhắc nhở: “Anh rót nước rồi.”
“Ừm.” Tống Sơ Tuyết ngoan ngoãn nuốt thuốc bằng ngụm nước lớn.
Thể trạng cô yếu, tuy không mắc bệnh nghiêm trọng nhưng mấy chuyện lặt vặt thì chẳng dứt được. Suốt ngày phải uống thuốc, hết loại này đến loại khác. Mỗi khi thời tiết thay đổi là y như rằng lại đổ bệnh.
Chính vì lý do đó, Thời Di chưa bao giờ chạm vào cô.
Chết tiệt, khiến Tống Sơ Tuyết sốt ruột muốn chết.
“Em đi ngủ đây!” Cô vẫy tay lả lướt như con bướm, nằm sấp trước cửa phòng ngủ, nũng nịu nói: “Ngủ ngon nhé, Thời Di!”
“Ngủ ngon.” Thời Di cũng đáp lại.
“Mau mau mau, tới giờ đọc truyện tranh rồi!” Vừa chui vào chăn, Tống Sơ Tuyết vừa kéo kín mền vừa hào hứng ra lệnh.
“Thôi được.” Nghe hệ thống nói thế, Tống Sơ Tuyết cũng yên tâm chìm vào giấc ngủ.
Một đêm trôi qua không yên ổn. Cô bị đánh thức bởi tiếng chuông điện thoại, đầu dây bên kia là bà Tống.
“Đi ăn với bác gái Khương và cả nhà bên đó. Dậy nhanh, để mẹ phải lôi dậy thì đừng trách.”
[Tỉnh hẳn luôn, cảm ơn mẹ nhiều.]
Tống Sơ Tuyết ngồi bật dậy, vò mặt vài cái rồi làu bàu đồng ý: “Rồi, con biết rồi.”
“Cái thằng bạn trai gì gì đó của con, chia tay chưa? Đừng có dây dưa mãi làm lỡ việc lớn, nghe chưa?”
Giọng bên kia đanh lại, ngữ điệu không mấy thiện cảm với Thời Di.
Tống Sơ Tuyết đáp cho qua chuyện: “Con biết rồi.”
11
0
2 tháng trước
1 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
