0 chữ
Chương 30
Chương 6.3: Đường Sao Lộng Lẫy: “Không thể để bạn trai mình biết chuyện này.”
Chỉ cần giấu kỹ là được, yêu hai người một lúc thì đã sao? Con người đúng là bị ràng buộc bởi cái gọi là chuẩn mực đạo đức quá mức.
Người có hai chân, đương nhiên mỗi chân có thể đứng trên một con thuyền chứ.
Cô tắt máy đi đánh răng rửa mặt rồi phát hiện Thời Di đã ra ngoài. Trên bàn có sẵn bữa sáng và một mảnh giấy nhắn: [Trong lò vi sóng có cháo nóng cho em.]
Vội vàng ăn vài miếng, cô sửa soạn xong thì lập tức ra khỏi nhà.
Chờ khoảng hơn mười phút bên lề đường, một chiếc Maybach đen tuyền từ từ dừng lại.
Tống Sơ Tuyết vội leo lên xe: “Lạnh quá trời luôn.”
Cái thời tiết chết tiệt này, cô chỉ muốn quấn luôn hai cái khăn quàng cổ cho đủ.
Bà Tống đưa túi giữ nhiệt cho cô, rồi ngó đầu nhìn ra phía cửa khu chung cư: “Thằng đó đâu?”
“Chia tay rồi.” Tống Sơ Tuyết vừa nói vừa xoa xoa đôi tay, rồi ôm chặt cái túi ấm.
“Con ranh, còn dám lươn lẹo với mẹ hả?” Bà Tống lập tức liếc sang.
“....” Cô rụt cổ lại, nhỏ giọng lầm bầm rồi đảo mắt: “Đi làm rồi.”
“Nó không xứng với con, chia tay là đúng.” Bà Tống khoanh tay, tựa nghiêng vào ghế xe: “Con trai nhà bác Khương thì khác, điều kiện tốt, mặt mũi sáng sủa, dáng chuẩn, tính cách cũng hiền. Tuy ít nói nhưng được cái biết nghe lời.”
“Năm nay đang trong giai đoạn thăng tiến, nghe đâu sắp lên hàng diễn viên chính. Nếu đóng được phim điện ảnh nữa thì khỏi nói, nổi đình nổi đám luôn.”
“Một người xuất sắc như thế, con lại không để ý, chỉ chăm chăm vào cái thằng Thời Di nhạt như nước ốc?”
“Thời Di cũng tốt mà.” Tống Sơ Tuyết lên tiếng bênh anh: “Dù mẹ có khen cỡ nào thì anh ta cũng chỉ là một diễn viên, nói thẳng ra, không xứng với con.”
Vì cô đã buông xuôi nhiệm vụ ở thế giới này rồi, nên giờ cứ thẳng thắn. Tiện thể đổ thêm tý tư thù cá nhân vào cũng chẳng sao cả.
“...”
“...”
“...”
Không khí yên lặng hẳn. Có vẻ như mẹ cô bị thuyết phục một chút, đưa tay xoa trán, sau đó dịu giọng: “Con à, chuyện hôn sự với nhà bác Khương là do hai bên hứa hẹn từ sớm. Nhà mình không phải kiểu nói rồi nuốt lời. Năm xưa bác Khương quý con lắm, cứ mong con làm dâu nhà ấy. Con cũng từng thích Khương Lẫm chứ bộ? Với lại ông ngoại của nó cũng nhìn con lớn lên từng ngày, thương con nhất nhà. Con quên hồi nhỏ từng nói gì rồi à? Lớn lên sẽ lấy thằng bé làm chồng, nhớ không?”
“Thế này đi, mẹ không ép con nữa.” Bà Tống dàn xếp: “Con cứ gặp gỡ Khương Lẫm, thử tiếp xúc xem sao. Nếu thật sự vẫn không ưa nổi, thì mẹ với ba sẽ đi nói chuyện với bên đó.”
Người có hai chân, đương nhiên mỗi chân có thể đứng trên một con thuyền chứ.
Cô tắt máy đi đánh răng rửa mặt rồi phát hiện Thời Di đã ra ngoài. Trên bàn có sẵn bữa sáng và một mảnh giấy nhắn: [Trong lò vi sóng có cháo nóng cho em.]
Vội vàng ăn vài miếng, cô sửa soạn xong thì lập tức ra khỏi nhà.
Chờ khoảng hơn mười phút bên lề đường, một chiếc Maybach đen tuyền từ từ dừng lại.
Tống Sơ Tuyết vội leo lên xe: “Lạnh quá trời luôn.”
Cái thời tiết chết tiệt này, cô chỉ muốn quấn luôn hai cái khăn quàng cổ cho đủ.
Bà Tống đưa túi giữ nhiệt cho cô, rồi ngó đầu nhìn ra phía cửa khu chung cư: “Thằng đó đâu?”
“Chia tay rồi.” Tống Sơ Tuyết vừa nói vừa xoa xoa đôi tay, rồi ôm chặt cái túi ấm.
“....” Cô rụt cổ lại, nhỏ giọng lầm bầm rồi đảo mắt: “Đi làm rồi.”
“Nó không xứng với con, chia tay là đúng.” Bà Tống khoanh tay, tựa nghiêng vào ghế xe: “Con trai nhà bác Khương thì khác, điều kiện tốt, mặt mũi sáng sủa, dáng chuẩn, tính cách cũng hiền. Tuy ít nói nhưng được cái biết nghe lời.”
“Năm nay đang trong giai đoạn thăng tiến, nghe đâu sắp lên hàng diễn viên chính. Nếu đóng được phim điện ảnh nữa thì khỏi nói, nổi đình nổi đám luôn.”
“Một người xuất sắc như thế, con lại không để ý, chỉ chăm chăm vào cái thằng Thời Di nhạt như nước ốc?”
“Thời Di cũng tốt mà.” Tống Sơ Tuyết lên tiếng bênh anh: “Dù mẹ có khen cỡ nào thì anh ta cũng chỉ là một diễn viên, nói thẳng ra, không xứng với con.”
“...”
“...”
“...”
Không khí yên lặng hẳn. Có vẻ như mẹ cô bị thuyết phục một chút, đưa tay xoa trán, sau đó dịu giọng: “Con à, chuyện hôn sự với nhà bác Khương là do hai bên hứa hẹn từ sớm. Nhà mình không phải kiểu nói rồi nuốt lời. Năm xưa bác Khương quý con lắm, cứ mong con làm dâu nhà ấy. Con cũng từng thích Khương Lẫm chứ bộ? Với lại ông ngoại của nó cũng nhìn con lớn lên từng ngày, thương con nhất nhà. Con quên hồi nhỏ từng nói gì rồi à? Lớn lên sẽ lấy thằng bé làm chồng, nhớ không?”
“Thế này đi, mẹ không ép con nữa.” Bà Tống dàn xếp: “Con cứ gặp gỡ Khương Lẫm, thử tiếp xúc xem sao. Nếu thật sự vẫn không ưa nổi, thì mẹ với ba sẽ đi nói chuyện với bên đó.”
11
0
2 tháng trước
3 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
