0 chữ
Chương 28
Chương 6.1: Đường Sao Lộng Lẫy: “Không thể để bạn trai mình biết chuyện này.”
Sau khi đọc xong hết bình luận, phòng khách đã được Thời Di dọn dẹp sạch không còn một hạt bụi.
Dù đang là mùa đông, trong nhà vẫn ấm áp nhờ sàn được sưởi. Hơi nước từ chiếc máy phun ẩm hoạt động liên tục lan tỏa trong không khí, mang theo mùi hoa loa kèn nhè nhẹ, dễ chịu.
Thời Di đang chuẩn bị bữa tối trong bếp, Tống Sơ Tuyết dựa vào bàn, nghiêng đầu hít hà mùi hoa, ánh mắt đầy thích thú.
Từ sau cánh cửa lùa khép hờ, Thời Di nhìn về phía cô: “Em muốn ăn gà xào lạc hay gà xào ớt?”
“Gà xào ớt đi!” Tống Sơ Tuyết thò đầu ra đáp nhanh như chớp.
Cô kéo cửa “soạt” một cái rồi bước vào. Mái tóc đen mượt của Thời Di gọn gàng dưới ánh đèn bếp, anh vừa thấy cô đến liền bật máy hút mùi, nhíu mày: “Em vào làm gì? Khói lắm, ra ngoài ngồi đi.”
“Dạ.” Tống Sơ Tuyết chỉ liếc thấy trên thớt là dưa chuột và cà rốt được anh cắt đều tăm tắp, xem ra ban đầu anh định nấu gà xào lạc.
“Thời Di, anh nấu ăn nhìn bảnh lắm luôn.” Cô chu môi hôn gió một cái rồi nhanh chóng chạy ra ngoài.
Thời Di hơi sững người. Ngón tay anh đang cầm cái xẻng đảo đồ ăn dài và thon, đốt ngón rõ nét. Một lúc sau, anh cúi đầu bật cười khẽ.
Chỉ cần ai chịu làm người hầu của cô, Tống Sơ Tuyết sẽ chẳng tiếc lời khen và mấy cái thơm gió.
Bữa tối dọn lên rất nhanh. Tống Sơ Tuyết vừa ăn vừa kêu “ngon quá, ngon quá”. Thời Di múc cơm cho cô xong thì đi thẳng vào nhà tắm. Cô tưởng anh vào tắm để đỡ ám mùi dầu mỡ, ai ngờ ăn được nửa bữa thì thấy anh từ ban công quay vào sau khi phơi xong... đống đồ lót cô vừa thay.
Anh cẩn thận kẹp từng chiếc qυầи иᏂỏ lên dây, ngón tay nhẹ nhàng điều chỉnh từng mép vải, như sợ làm méo dáng vì giặt mạnh quá tay.
Xong xuôi, anh dựa người vào lan can, nhìn xa xăm và rút một điếu thuốc. Hút được mấy hơi, anh dụi tàn rồi bước trở lại.
“Ngon không?” Thời Di hỏi.
“Ừ, ừ, ừ.” Tống Sơ Tuyết vừa nhai gà xào ớt, vừa gật đầu lia lịa, má phồng lên như bánh bao nhỏ.
Thời Di cầm chai nước suối, uống liền mấy ngụm cho hết mùi khói thuốc, sau đó nhìn cô mỉm cười: “Ngon là tốt rồi.”
Anh chậm rãi ngồi xuống sát cạnh cô.
Bình thường ngoài mấy cô bạn thân ra, chẳng ai ăn cơm mà ngồi sát rạt thế này, vì gắp đồ sẽ bất tiện. Nhưng Thời Di lại ngồi ngay bên, như thể việc này là hiển nhiên vậy.
Tống Sơ Tuyết ngẩng mắt, bắt gặp ánh nhìn của Thời Di.
Dù đang là mùa đông, trong nhà vẫn ấm áp nhờ sàn được sưởi. Hơi nước từ chiếc máy phun ẩm hoạt động liên tục lan tỏa trong không khí, mang theo mùi hoa loa kèn nhè nhẹ, dễ chịu.
Thời Di đang chuẩn bị bữa tối trong bếp, Tống Sơ Tuyết dựa vào bàn, nghiêng đầu hít hà mùi hoa, ánh mắt đầy thích thú.
Từ sau cánh cửa lùa khép hờ, Thời Di nhìn về phía cô: “Em muốn ăn gà xào lạc hay gà xào ớt?”
“Gà xào ớt đi!” Tống Sơ Tuyết thò đầu ra đáp nhanh như chớp.
Cô kéo cửa “soạt” một cái rồi bước vào. Mái tóc đen mượt của Thời Di gọn gàng dưới ánh đèn bếp, anh vừa thấy cô đến liền bật máy hút mùi, nhíu mày: “Em vào làm gì? Khói lắm, ra ngoài ngồi đi.”
“Dạ.” Tống Sơ Tuyết chỉ liếc thấy trên thớt là dưa chuột và cà rốt được anh cắt đều tăm tắp, xem ra ban đầu anh định nấu gà xào lạc.
Thời Di hơi sững người. Ngón tay anh đang cầm cái xẻng đảo đồ ăn dài và thon, đốt ngón rõ nét. Một lúc sau, anh cúi đầu bật cười khẽ.
Chỉ cần ai chịu làm người hầu của cô, Tống Sơ Tuyết sẽ chẳng tiếc lời khen và mấy cái thơm gió.
Bữa tối dọn lên rất nhanh. Tống Sơ Tuyết vừa ăn vừa kêu “ngon quá, ngon quá”. Thời Di múc cơm cho cô xong thì đi thẳng vào nhà tắm. Cô tưởng anh vào tắm để đỡ ám mùi dầu mỡ, ai ngờ ăn được nửa bữa thì thấy anh từ ban công quay vào sau khi phơi xong... đống đồ lót cô vừa thay.
Anh cẩn thận kẹp từng chiếc qυầи иᏂỏ lên dây, ngón tay nhẹ nhàng điều chỉnh từng mép vải, như sợ làm méo dáng vì giặt mạnh quá tay.
Xong xuôi, anh dựa người vào lan can, nhìn xa xăm và rút một điếu thuốc. Hút được mấy hơi, anh dụi tàn rồi bước trở lại.
“Ừ, ừ, ừ.” Tống Sơ Tuyết vừa nhai gà xào ớt, vừa gật đầu lia lịa, má phồng lên như bánh bao nhỏ.
Thời Di cầm chai nước suối, uống liền mấy ngụm cho hết mùi khói thuốc, sau đó nhìn cô mỉm cười: “Ngon là tốt rồi.”
Anh chậm rãi ngồi xuống sát cạnh cô.
Bình thường ngoài mấy cô bạn thân ra, chẳng ai ăn cơm mà ngồi sát rạt thế này, vì gắp đồ sẽ bất tiện. Nhưng Thời Di lại ngồi ngay bên, như thể việc này là hiển nhiên vậy.
Tống Sơ Tuyết ngẩng mắt, bắt gặp ánh nhìn của Thời Di.
10
0
2 tháng trước
1 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
