0 chữ
Chương 14
Chương 3.4: Chúng Ta Cân Sức: "Cô ấy rất thơm!"
Tống Sơ Tuyết hừ nhẹ: “Tôi xem video thi đấu của anh rồi, đúng là không đẹp trai, chẳng bằng một phần mười anh trai anh.”
Không giả vờ nữa à? Lật mặt nhanh thật.
Hứa Sơ Yến liếc cô một cái, trong ánh mắt pha chút kỳ lạ.
“Cảm ơn cô Tống đã khen.” Trong đôi mắt ánh lên vẻ châm chọc mơ hồ.
“Anh bị gì vậy?” Sơ Tuyết trừng mắt, không nhịn được rủa khẽ.
“Còn cô là bác sĩ chắc?” Hắn nhếch môi cười lạnh, nghiêng đầu nhìn thẳng vào cô đầy khıêυ khí©h.
“?” Sơ Tuyết giận tím mặt, giơ tay cầm túi xách định đập vào người hắn.
Hứa Sơ Yến phản ứng cực nhanh, nắm chặt cổ tay cô.
“Sao? Bị chọc giận thì đánh người à?” Giọng hắn trầm xuống. Hắn gỡ khẩu trang ra, để lộ gương mặt hoàn chỉnh cho cô nhìn thấy rõ.
“Nhìn kỹ mặt tôi đi, có gợi cho cô nhớ đến Hứa Du Tắc không? Vị hôn phu trước kia của cô giờ còn đang nằm bất động trên giường bệnh. Chắc anh ấy cũng không biết người vợ chưa cưới của mình đã nóng lòng muốn dọn đến ở cùng em trai anh ấy như thế đâu.”
Tống Sơ Tuyết trợn tròn mắt, hoàn toàn choáng váng vì những gì hắn vừa nói.
Một cái tát giòn tan được giáng xuống.
Gương mặt Hứa Sơ Yến lệch hẳn sang một bên. Hắn ngẩn ra một lúc, trong mũi vẫn còn vương lại hương thơm dìu dịu từ bàn tay cô vừa vung lên. Không rõ là mùi gì, bởi sống chung với đồng đội và mấy gã đàn ông quanh năm suốt tháng, hắn chưa từng quen với thứ mùi nhè nhẹ, thanh thoát và quyến rũ đến vậy.
Cảm giác rát buốt bắt đầu lan ra từ khóe miệng khiến hắn hoàn hồn. Hứa Sơ Yến nghiến răng, lưỡi day nhẹ vào má trong, gương mặt dần trở nên lạnh băng.
"Tôi còn tay bên kia đấy, liệu mà cư xử cho đàng hoàng! Còn tiếp tục hỗn láo nữa, anh sẽ biết tay tôi." Tống Sơ Tuyết giằng cổ tay lại, đau đến mức mặt mày nhăn nhó, cảm thấy cái tát vừa rồi còn chưa đủ, bèn hạ giọng mỉa mai: "Nếu không phải anh Du Tắc gặp chuyện, còn lâu tôi mới thèm để ý đến anh. Anh nghĩ mình là ai chứ?"
Cô tức đến mức cả khuôn mặt đỏ bừng.
Ánh mắt Hứa Sơ Yến tối lại, lạnh đến thấu xương.
Có vẻ như cái tát chẳng khiến hắn đau bao nhiêu, nhưng lời cô nói thì đúng là chọc tức thật.
Ánh mắt hắn sắc như dao, nhưng Sơ Tuyết chẳng hề sợ. Cô nhìn thấy chiếc vòng tay trên cổ tay bị hắn bóp hỏng, cả người như muốn bốc cháy, tóc mái cũng dựng cả lên, còn dữ hơn cả hắn: "Hứa Sơ Yến!"
"Gì nữa đấy?"
"Anh làm hỏng vòng tay của tôi rồi, đền tiền!" Sơ Tuyết nổi đóa, hai tay đấm loạn vào người hắn, vừa đẩy vừa đánh: "Tôi chờ cái này suốt nửa năm mới đặt được đấy, trả lại cho tôi, đền tiền cho tôi!"
Không giả vờ nữa à? Lật mặt nhanh thật.
Hứa Sơ Yến liếc cô một cái, trong ánh mắt pha chút kỳ lạ.
“Cảm ơn cô Tống đã khen.” Trong đôi mắt ánh lên vẻ châm chọc mơ hồ.
“Anh bị gì vậy?” Sơ Tuyết trừng mắt, không nhịn được rủa khẽ.
“Còn cô là bác sĩ chắc?” Hắn nhếch môi cười lạnh, nghiêng đầu nhìn thẳng vào cô đầy khıêυ khí©h.
“?” Sơ Tuyết giận tím mặt, giơ tay cầm túi xách định đập vào người hắn.
Hứa Sơ Yến phản ứng cực nhanh, nắm chặt cổ tay cô.
“Sao? Bị chọc giận thì đánh người à?” Giọng hắn trầm xuống. Hắn gỡ khẩu trang ra, để lộ gương mặt hoàn chỉnh cho cô nhìn thấy rõ.
“Nhìn kỹ mặt tôi đi, có gợi cho cô nhớ đến Hứa Du Tắc không? Vị hôn phu trước kia của cô giờ còn đang nằm bất động trên giường bệnh. Chắc anh ấy cũng không biết người vợ chưa cưới của mình đã nóng lòng muốn dọn đến ở cùng em trai anh ấy như thế đâu.”
Một cái tát giòn tan được giáng xuống.
Gương mặt Hứa Sơ Yến lệch hẳn sang một bên. Hắn ngẩn ra một lúc, trong mũi vẫn còn vương lại hương thơm dìu dịu từ bàn tay cô vừa vung lên. Không rõ là mùi gì, bởi sống chung với đồng đội và mấy gã đàn ông quanh năm suốt tháng, hắn chưa từng quen với thứ mùi nhè nhẹ, thanh thoát và quyến rũ đến vậy.
Cảm giác rát buốt bắt đầu lan ra từ khóe miệng khiến hắn hoàn hồn. Hứa Sơ Yến nghiến răng, lưỡi day nhẹ vào má trong, gương mặt dần trở nên lạnh băng.
"Tôi còn tay bên kia đấy, liệu mà cư xử cho đàng hoàng! Còn tiếp tục hỗn láo nữa, anh sẽ biết tay tôi." Tống Sơ Tuyết giằng cổ tay lại, đau đến mức mặt mày nhăn nhó, cảm thấy cái tát vừa rồi còn chưa đủ, bèn hạ giọng mỉa mai: "Nếu không phải anh Du Tắc gặp chuyện, còn lâu tôi mới thèm để ý đến anh. Anh nghĩ mình là ai chứ?"
Ánh mắt Hứa Sơ Yến tối lại, lạnh đến thấu xương.
Có vẻ như cái tát chẳng khiến hắn đau bao nhiêu, nhưng lời cô nói thì đúng là chọc tức thật.
Ánh mắt hắn sắc như dao, nhưng Sơ Tuyết chẳng hề sợ. Cô nhìn thấy chiếc vòng tay trên cổ tay bị hắn bóp hỏng, cả người như muốn bốc cháy, tóc mái cũng dựng cả lên, còn dữ hơn cả hắn: "Hứa Sơ Yến!"
"Gì nữa đấy?"
"Anh làm hỏng vòng tay của tôi rồi, đền tiền!" Sơ Tuyết nổi đóa, hai tay đấm loạn vào người hắn, vừa đẩy vừa đánh: "Tôi chờ cái này suốt nửa năm mới đặt được đấy, trả lại cho tôi, đền tiền cho tôi!"
11
0
2 tháng trước
1 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
