TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 15
Chương 3.5: Chúng Ta Cân Sức: "Cô ấy rất thơm!"

Cô muốn đấm chết hắn!

Chuỗi vòng tay quả thật đã bị đứt, rơi lả tả xuống sàn, hạt cườm lăn tứ tung.

Hứa Sơ Yến bị cô đấm một cú vào ngực, cơn tức vừa nãy lập tức bị ép xuống.

"Làm cái gì đấy, điên à?" Hắn liên tục lùi lại.

Nghe nói cô vợ hờ này bị hen, dễ kích động quá mức.

Nghĩ vậy hắn đành nhịn, nhỏ giọng nói: "Tôi sẽ đền, đừng động tay động chân nữa."

Thật ra mấy cú đấm chẳng thấm gì, nhưng mùi hương ngọt ngào từ người cô cứ lượn lờ quanh mũi khiến hắn khó chịu. Mỗi lần cô cử động, là hương thơm lại thoảng qua.

Từ ký ức, cô biết chiếc vòng tay này quý giá đến mức nào. Mới đeo được hơn nửa tiếng thì hỏng, lòng đau như cắt. Cô cúi đầu nhìn đám hạt lăn dưới sàn, trừng mắt dọa người: “Tôi muốn cái vòng tay y hệt như thế!”

"Rồi, tôi biết rồi."

Nghe được câu trả lời vừa ý, Sơ Tuyết mới chịu dừng tay. Dù gì cũng là nam chính, ít ra cũng nên rộng lượng một chút chứ nhỉ?

"Tôi muốn năm cái."

"?" Hứa Sơ Yến bị độ vô lý của cô chọc đến bật cười, chẳng buồn nói thêm, chỉ gật đầu: "Được."

Thế là mọi bực dọc cũng bay biến, Sơ Tuyết đắc ý, ngân nga một điệu nhạc rồi quay người định đi tìm mẹ.

Chẳng ngờ vừa xoay người, cô liền giẫm trúng một viên hạt. Tay huơ trong không trung, miệng kêu lên một tiếng thất thanh: “Á!”

Cơ thể Hứa Sơ Yến phản ứng còn nhanh hơn cả đầu óc. Là người làm trong ngành thể thao điện tử, tốc độ phản xạ luôn là điều hắn tự hào nhất.

Mọi thứ như tua chậm lại, hắn nghiêng người tránh sang một bên. Hắn làm thế vì không muốn cô ngã trúng mình, càng không có ý định đỡ cô.

Hắn còn chưa kịp cười lạnh thì cảm giác bị siết chặt như sợi xích định mệnh bất ngờ kéo phăng hắn trở lại. Cổ áo hắn bị tóm gọn, không một kẽ hở.

“Á!”

Đôi tay dài của hắn chỉ kịp vung lên trong khoảng không, còn chưa kịp phản ứng gì thì đã bị Tống Sơ Tuyết kéo ngã theo. Cả hai cùng nhau lao thẳng xuống sàn, sóng soãi thê thảm.

Cả trời đất như đảo lộn. Một tiếng “ầm” vang lên, Tống Sơ Tuyết ngã rạp xuống sàn. Việc đầu tiên cô làm là sờ mặt, sờ tóc, rồi vuốt lại váy áo, xác nhận rằng cú ngã này không làm cô xấu đi.

Lúc ấy, cô mới thở phào nhẹ nhõm: "Hú hồn, tưởng tiêu sắc đẹp rồi chứ."

"Tống! Sơ! Tuyết!"

Tiếng gằn đầy giận dữ vang lên từ bên dưới mông?

Sơ Tuyết ngẩn người. Cô lúng túng vịn tường đứng dậy, lòng còn mơ hồ.

Vừa ngẩng lên, trước mắt cô là Hứa Sơ Yến đang nằm bẹp dưới đất, rõ ràng là bị cô đè lên. Cổ áo bị kéo tuột xuống, mặt đỏ bừng vì nghẹt thở, một tay giữ lấy cổ, một tay cố gắng điều hòa nhịp thở. Mắt hắn đỏ rực, như thể chỉ muốn nhào đến siết cổ cô ngay lập tức.

“Trời đất!” Cô lúng túng, vô thức lùi lại nửa bước.

"Anh… anh không sao chứ? Xin lỗi nhé." Giọng cô khẽ khàng, có chút chột dạ. Nhớ lại khoảnh khắc chới với lúc nãy, hình như đúng là cô có túm trúng thứ gì đó.

Hứa Sơ Yến giơ tay ra, mặt mày nhăn nhó: "Cô!"

Chưa kịp nói hết câu, Sơ Tuyết đã tái mặt vì ánh mắt của hắn trông như thể muốn bóp chết cô, lập tức quay người bỏ chạy.

"…"

"…"

"…"

Gương mặt vốn lạnh lùng của Hứa Sơ Yến cuối cùng cũng sụp đổ.

Hắn chỉ muốn gào lên: [Lại đây đỡ tôi dậy đã chứ! Chạy cái gì mà chạy hả?]

11

0

2 tháng trước

1 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.