0 chữ
Chương 13
Chương 3.3: Chúng Ta Cân Sức: "Cô ấy rất thơm!"
Lời đe dọa thẳng thừng khiến mẹ hắn tức đến choáng váng, phải ôm ngực trấn tĩnh thật lâu mới nói được: "Đúng là nghịch tử!"
Ba hắn giận đến mức tay run run: "Nó đang nói cái quái gì vậy? Tống Sơ Tuyết vốn dĩ là vợ sắp cưới của nó, chuyện này đã định từ khi còn nhỏ, chẳng lẽ nó không biết? Nếu nó không bỏ nhà đi thì đâu đến nỗi Du Tắc phải thay nó? Giờ anh nó gặp tai nạn thành người thực vật, kêu nó về gánh trách nhiệm mà còn mặt nặng mày nhẹ? Nếu không phải chuyện đó, nó có chết bên ngoài tôi cũng mặc kệ!"
Mẹ hắn vừa nghe nhắc đến Hứa Du Tắc, nước mắt lập tức trào ra, rơi lã chã. Bà run rẩy đưa tay chạm lên người đang nằm bất động trên giường bệnh.
Trên giường là một người đàn ông yên lặng nằm đó. Hơi thở đều đặn, nhịp nhàng, nhưng không có chút dấu hiệu nào của sự tỉnh lại.
Xét về gương mặt, hắn ta giống Hứa Sơ Yến như hai giọt nước.
Tuy hai anh em cách nhau ba tuổi nhưng như được đúc ra từ cùng một khuôn.
Hứa Sơ Yến sinh ra đã lạnh lùng và cứng đầu, không nói nhiều. Hứa Du Tắc thì hoàn toàn ngược lại. Hắn ta thân thiện, dễ gần, luôn mang đến cảm giác ấm áp như nắng xuân.
Ngày trước, Hứa Du Tắc và Tống Sơ Tuyết ở cạnh nhau cũng rất hòa hợp. Hắn ta luôn đối xử chu đáo, có trách nhiệm với người con gái sau này sẽ làm vợ mình. Nào ngờ chỉ vì một vụ tai nạn, hắn ta lại trở thành người thực vật.
Hắn ta làm anh còn biết bao dung cho em, đằng này làm em lại chẳng có lấy một chút trách nhiệm.
Bảo sao ba mẹ không đau lòng?
Sau đó mẹ Hứa có nhắn thêm gì, Hứa Sơ Yến cũng chẳng buồn đọc, cất điện thoại lại vào túi.
Vừa ngẩng đầu lên, hắn đã bắt gặp ánh mắt tò mò của Tống Sơ Tuyết, cô vẫn đang nhìn hắn chăm chăm.
Lúc này mẹ cô đang trò chuyện rôm rả với người quản lý của trung tâm huấn luyện.
Tống Sơ Tuyết chỉ tay vào khẩu trang của hắn, giọng ngọt như đường: “Anh Sơ Yến tháo khẩu trang cho em xem mặt một chút được không?”
Giọng Hứa Sơ Yến lạnh tanh: “Tôi xấu lắm.”
“Tôi không ngại mà.”
“Nhưng tôi ngại.”
“…”
Hay thật, chưa kịp làm gì thì nam chính đã ghét cô mất rồi.
Hệ thống lên tiếng: [Hắn ta không thích bị sắp đặt, càng ghét chuyện người khác thay mình quyết định. Mà nhiệm vụ ở thế giới truyện tranh này vốn thuộc dạng dễ nhất đấy!]
Tống Sơ Tuyết: "Tôi cũng nhận ra rồi."
Nếu đã thế thì khỏi cần giả vờ dễ thương nữa, không cần bám theo đúng nhân vật gì cả. Cô vốn không thích lúc nào cũng phải gồng mình làm màu.
“Anh cũng tự ti ghê.” Ý cô là hắn rõ ràng không muốn cho người ta nhìn mặt.
Ba hắn giận đến mức tay run run: "Nó đang nói cái quái gì vậy? Tống Sơ Tuyết vốn dĩ là vợ sắp cưới của nó, chuyện này đã định từ khi còn nhỏ, chẳng lẽ nó không biết? Nếu nó không bỏ nhà đi thì đâu đến nỗi Du Tắc phải thay nó? Giờ anh nó gặp tai nạn thành người thực vật, kêu nó về gánh trách nhiệm mà còn mặt nặng mày nhẹ? Nếu không phải chuyện đó, nó có chết bên ngoài tôi cũng mặc kệ!"
Mẹ hắn vừa nghe nhắc đến Hứa Du Tắc, nước mắt lập tức trào ra, rơi lã chã. Bà run rẩy đưa tay chạm lên người đang nằm bất động trên giường bệnh.
Trên giường là một người đàn ông yên lặng nằm đó. Hơi thở đều đặn, nhịp nhàng, nhưng không có chút dấu hiệu nào của sự tỉnh lại.
Tuy hai anh em cách nhau ba tuổi nhưng như được đúc ra từ cùng một khuôn.
Hứa Sơ Yến sinh ra đã lạnh lùng và cứng đầu, không nói nhiều. Hứa Du Tắc thì hoàn toàn ngược lại. Hắn ta thân thiện, dễ gần, luôn mang đến cảm giác ấm áp như nắng xuân.
Ngày trước, Hứa Du Tắc và Tống Sơ Tuyết ở cạnh nhau cũng rất hòa hợp. Hắn ta luôn đối xử chu đáo, có trách nhiệm với người con gái sau này sẽ làm vợ mình. Nào ngờ chỉ vì một vụ tai nạn, hắn ta lại trở thành người thực vật.
Hắn ta làm anh còn biết bao dung cho em, đằng này làm em lại chẳng có lấy một chút trách nhiệm.
Bảo sao ba mẹ không đau lòng?
Sau đó mẹ Hứa có nhắn thêm gì, Hứa Sơ Yến cũng chẳng buồn đọc, cất điện thoại lại vào túi.
Vừa ngẩng đầu lên, hắn đã bắt gặp ánh mắt tò mò của Tống Sơ Tuyết, cô vẫn đang nhìn hắn chăm chăm.
Tống Sơ Tuyết chỉ tay vào khẩu trang của hắn, giọng ngọt như đường: “Anh Sơ Yến tháo khẩu trang cho em xem mặt một chút được không?”
Giọng Hứa Sơ Yến lạnh tanh: “Tôi xấu lắm.”
“Tôi không ngại mà.”
“Nhưng tôi ngại.”
“…”
Hay thật, chưa kịp làm gì thì nam chính đã ghét cô mất rồi.
Hệ thống lên tiếng: [Hắn ta không thích bị sắp đặt, càng ghét chuyện người khác thay mình quyết định. Mà nhiệm vụ ở thế giới truyện tranh này vốn thuộc dạng dễ nhất đấy!]
Tống Sơ Tuyết: "Tôi cũng nhận ra rồi."
Nếu đã thế thì khỏi cần giả vờ dễ thương nữa, không cần bám theo đúng nhân vật gì cả. Cô vốn không thích lúc nào cũng phải gồng mình làm màu.
“Anh cũng tự ti ghê.” Ý cô là hắn rõ ràng không muốn cho người ta nhìn mặt.
11
0
2 tháng trước
1 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
