TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 51
Chương 51

Từ Cảnh Xuyên ôm lấy vai cô ta, Dương Kiều lập tức vùi vào lòng anh ta.

“Em yên tâm, anh đã nói không nhận thì sẽ không nhận. Anh với cô ta đã không còn chung giường từ lâu, ai biết đứa bé đó có phải con anh hay không?”

Bàn tay đặt trên ngực anh ta của Dương Kiều khẽ siết lại.

“Nếu Lê Thư An dám động đến Yến Phi, anh sẽ ly hôn với cô ta! Ly hôn rồi mang theo đứa bé thì cô ta chỉ có đường chết. Cô ta sợ ly hôn chết đi được, nhất định sẽ không dám nói ra thân phận của Yến Phi đâu…”

“Em cứ ở lại trước, đợi cô ta đuổi rồi tính sau.”

Những lời của Từ Cảnh Xuyên khiến Dương Kiều rất hài lòng.

Nhưng cô ta vẫn cảm thấy Lê Thư An đã không còn như trước nữa. Trên người cô có một loại nguy hiểm chỉ cần chạm vào là bùng nổ, khiến người ta không khỏi bất an.

Ở một góc phòng, Từ Gia Thụ bắt chước Từ Cảnh Xuyên, dỗ dành Từ Yến Phi: “Em gái ngoan, đừng khóc nữa…”

“Anh ơi, Lê Thư An thật xấu xa, sau này anh… nấc… đừng thân với cô ta nữa.”

“Ừ, anh sẽ thân với em, thân với dì Dương. Bố với dì Dương thật đáng thương…”

Tiếng ồn ào trong nhà dần lắng xuống, lúc này, hai ông bà nhà họ Từ đi ra từ trong phòng. Ánh mắt quét qua bốn người trong phòng, không thấy bóng dáng Lê Thư An đâu, sắc mặt liền lập tức sa sầm.

“Lê Thư An đâu rồi? Mấy ngày nay, cơm không nấu, việc nhà không làm, con cái không lo, cũng chẳng thèm hỏi han bố mẹ chồng, nó định bay lên trời chắc?”

Từ Cảnh Xuyên cố gượng ra một nụ cười: “Bố mẹ, hai người đói rồi phải không? Tiểu Kiều vừa nói muốn nấu mấy món mà hai người thích, bố mẹ cứ về phòng chờ một lát, cơm tối sẽ có ngay thôi.”

Hai ông bà nhà họ Từ đưa mắt nhìn sang Dương Kiều.

Từ Cảnh Xuyên vội vàng cho Dương Kiều một ánh mắt khích lệ, hạ giọng dặn dò: “Cố gắng thể hiện tốt vào, trước đây bố mẹ anh luôn muốn ăn cơm do con dâu nấu. Khi đó điều kiện của chúng ta còn kém, chưa kịp đón họ về ở chung thì đã ly hôn rồi phải xuống nông thôn…”

Ánh mắt Dương Kiều thoáng né tránh, nụ cười gượng gạo.

“Được thôi, em sẽ thử.”

Nhưng trong lòng cô ta lại nghĩ, bây giờ bản thân không có việc làm, không có chỗ ở, còn phải dựa vào Từ Cảnh Xuyên. Người ở dưới mái hiên thì không thể không cúi đầu.

Hai ông bà nhà họ Từ quay vào phòng, bốn người cùng nhau vào bếp, nói cười rôm rả. Không bao lâu sau, tiếng chảo xào nấu vang lên, hương thức ăn lan tỏa khắp nhà. Nhìn cảnh tượng ấm áp trước mắt, Từ Cảnh Xuyên cực kỳ hài lòng.

Ở bên này, Lê Thư An xách túi đi đến tứ hợp viện, tìm trung gian mua một số chăn đệm và vật dụng sinh hoạt, bận rộn đến tận khuya, cuối cùng cũng khiến căn tứ hợp viện nho nhỏ trở nên có chút hơi ấm của con người.

4

0

3 tháng trước

2 tuần trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.