0 chữ
Chương 38
Chương 38
Cô mở cửa, leo vào xe kiểm tra bảng đồng hồ một lượt, sau đó lại xuống, mở cốp lấy ra một bộ dụng cụ sửa xe và kích thủy lực.
Tần Trí đứng tựa vào lan can ven quốc lộ, hai tay đút túi, nhìn cô không chớp mắt.
“Định làm cái gì vậy?”
“Tìm nguyên nhân xe chết máy.”
Cô quay đầu liếc anh, giọng thản nhiên:
“Giúp một tay.”
Tần Trí vẫn tựa lưng vào lan can, ánh mắt lạnh nhạt như chẳng hề quan tâm:
“Không giúp thì sao?’
“Không giúp thì thôi.” Hạ Li không khách sáo, cúi người lắp kích vào gầm xe.
Nhưng loại kích này phải dùng sức rất nhiều. Cô vừa mới thử vài lần, trán đã lấm tấm mồ hôi, hơi thở bắt đầu dồn dập. Ngay lúc đó, một bóng người phủ xuống trước mặt.
Cô ngẩng lên. Tần Trí không chút cảm xúc nói:
“Tránh ra.”
Cô lùi lại. Chỉ thấy anh bước đến, nhẹ nhàng mà dứt khoát, gạt tay cầm kéo lên, xe được nâng cao chỉ trong vài nhịp.
Tối qua hỗn loạn, hai cô gái còn chưa kịp thay đồ, Hạ Li lúc này vẫn chỉ mặc một chiếc áo thun dài phủ quá đùi. Cô cởϊ áσ khoác, lót xuống đất rồi nằm xuống chui hẳn vào gầm xe kiểm tra.
Chiếc áo trắng mỏng manh dính sát người, để lộ rõ đường cong gọn gàng đầy sức sống. Tần Trí cúi mắt nhìn, yết hầu khẽ lăn, ngón tay rút ra một điếu thuốc châm lửa, giọng trầm thấp cất lên:
“Rốt cuộc cô nghĩ cái gì mà lại đi làm cái nghề này?”
Nửa người Hạ Li chui vào gầm xe, chỉ còn lại đôi chân dài trắng đến chói mắt lộ ra bên ngoài. Giọng cô vang lên từ dưới gầm xe, bình thản:
“Nghề này cửa vào thấp, không cần bằng cấp, chịu cực một chút là được.”
Tần Trí kẹp điếu thuốc giữa môi, hút một hơi sâu. Khói thuốc cay đắng len vào cổ họng. Anh đưa mắt nhìn về phía rặng núi mờ xa trong sương sớm, bất giác nhớ lại ngày Hạ Li rời Đông Hải Ngạn lúc đó cô chỉ mới học lớp 10. Một mình cô gái nhỏ rời quê, bước vào xã hội với hai bàn tay trắng... Nghĩ đến đó, anh đưa tay day nhẹ điếu thuốc, gạt tàn.
Hắc Tử lại mon men định chui xuống gầm xe, Tần Trí liền quát khẽ:
“Lại đây, ngồi xuống.”
Hắc Tử lập tức nghe lời, bò lại chân anh, thè lưỡi thở dốc.
Người phụ nữ dưới gầm xe vẫn tập trung làm việc, không lên tiếng nữa. Hai chân cô chống nhẹ để nhích sâu vào trong hơn, vẻ không thoải mái khi áo thun kéo lên quá đùi khiến cô đưa tay chỉnh lại. Tần Trí liếc xuống, thấy phần vạt áo trượt lên làm lộ ra đường cong đầy gợi cảm, bèn ném áo khoác gió xuống đùi cô, coi như giữ lễ.
Tần Trí đứng tựa vào lan can ven quốc lộ, hai tay đút túi, nhìn cô không chớp mắt.
“Định làm cái gì vậy?”
“Tìm nguyên nhân xe chết máy.”
Cô quay đầu liếc anh, giọng thản nhiên:
“Giúp một tay.”
Tần Trí vẫn tựa lưng vào lan can, ánh mắt lạnh nhạt như chẳng hề quan tâm:
“Không giúp thì sao?’
“Không giúp thì thôi.” Hạ Li không khách sáo, cúi người lắp kích vào gầm xe.
Nhưng loại kích này phải dùng sức rất nhiều. Cô vừa mới thử vài lần, trán đã lấm tấm mồ hôi, hơi thở bắt đầu dồn dập. Ngay lúc đó, một bóng người phủ xuống trước mặt.
Cô ngẩng lên. Tần Trí không chút cảm xúc nói:
“Tránh ra.”
Cô lùi lại. Chỉ thấy anh bước đến, nhẹ nhàng mà dứt khoát, gạt tay cầm kéo lên, xe được nâng cao chỉ trong vài nhịp.
Chiếc áo trắng mỏng manh dính sát người, để lộ rõ đường cong gọn gàng đầy sức sống. Tần Trí cúi mắt nhìn, yết hầu khẽ lăn, ngón tay rút ra một điếu thuốc châm lửa, giọng trầm thấp cất lên:
“Rốt cuộc cô nghĩ cái gì mà lại đi làm cái nghề này?”
Nửa người Hạ Li chui vào gầm xe, chỉ còn lại đôi chân dài trắng đến chói mắt lộ ra bên ngoài. Giọng cô vang lên từ dưới gầm xe, bình thản:
“Nghề này cửa vào thấp, không cần bằng cấp, chịu cực một chút là được.”
Tần Trí kẹp điếu thuốc giữa môi, hút một hơi sâu. Khói thuốc cay đắng len vào cổ họng. Anh đưa mắt nhìn về phía rặng núi mờ xa trong sương sớm, bất giác nhớ lại ngày Hạ Li rời Đông Hải Ngạn lúc đó cô chỉ mới học lớp 10. Một mình cô gái nhỏ rời quê, bước vào xã hội với hai bàn tay trắng... Nghĩ đến đó, anh đưa tay day nhẹ điếu thuốc, gạt tàn.
“Lại đây, ngồi xuống.”
Hắc Tử lập tức nghe lời, bò lại chân anh, thè lưỡi thở dốc.
Người phụ nữ dưới gầm xe vẫn tập trung làm việc, không lên tiếng nữa. Hai chân cô chống nhẹ để nhích sâu vào trong hơn, vẻ không thoải mái khi áo thun kéo lên quá đùi khiến cô đưa tay chỉnh lại. Tần Trí liếc xuống, thấy phần vạt áo trượt lên làm lộ ra đường cong đầy gợi cảm, bèn ném áo khoác gió xuống đùi cô, coi như giữ lễ.
7
0
2 tháng trước
18 giờ trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
