TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 37
Chương 37

Cô nhớ mình đã nghĩ, đó chỉ là một trò con nít. Năm ấy cô còn chưa hiểu rõ cái gọi là yêu, càng không nghĩ một thiếu niên mười bốn, mười lăm tuổi sẽ giữ lấy thứ vô nghĩa ấy lâu đến vậy.

Cô từng cho rằng, Tần Trí đã quên cô từ lâu rồi. Dù sao cũng chỉ là vài tháng bồng bột của tuổi trẻ. Ai lại dành cả thanh xuân chỉ vì một người?

Vậy mà chiếc vòng tay kia, vẫn ở đó.

Thứ tưởng chừng đã mục nát theo thời gian, lại như một vết tích của điều gì đó chưa từng hoàn toàn biến mất. Tự nhiên khiến lòng cô bất an.

Chỉ là một chi tiết nhỏ thôi, nhưng cũng đủ khiến cô nhớ đến đêm hè mơ hồ, nóng bỏng năm ấy, cái đêm cả thế giới như im lặng, chỉ còn ánh mắt của cậu thiếu niên ấy, sáng lên giữa đống đổ nát của những tháng ngày tan hoang.

Cô nuốt miếng bánh cuối cùng, liếc ra ngoài cửa sổ, giọng điệu hờ hững:

“Dạo này cậu sống thế nào?”

Tần Trí không đáp. Trong xe im ắng đến mức nghe rõ cả tiếng bánh xe nghiền trên mặt đường ướt.

Cô không dám quay sang nhìn anh. Mãi đến khi không khí gần như đông cứng, anh mới nhàn nhạt hỏi lại:

“Cô nghĩ tôi sống thế nào?”

Hạ Li quay đầu nhìn. Ánh sáng ban mai chiếu xiên qua kính xe, hắt lên gò má anh một lớp sáng nhạt. Gương mặt ấy không có biểu cảm dư thừa, chỉ có một chút lạnh lùng treo ở đuôi mắt, như thể mọi điều từng xảy ra chẳng liên quan gì tới anh nữa.

Cô không trả lời, chỉ hờ hững ném nửa cái bánh còn lại lên đùi anh:

“Không ăn hết.”

Tần Trí đưa tay đón lấy, cúi nhìn một nửa chiếc bánh đã được xé gọn gàng, khoé miệng khẽ nhếch như cười mà không cười.

Trời đã tạnh, đường nhựa dễ đi hơn hôm qua. Xe chạy nhanh hơn, chỉ khoảng hai mươi phút sau, chiếc xe việt dã đỗ bên đường đã hiện ra trước mắt họ.

Tần Trí dừng xe ngay phía trước đầu xe kia, hai người xuống xe, Hắc Tử cũng nhảy khỏi thùng sau, chạy theo chủ. Nhưng vừa bước lại gần, cả hai đều khựng lại.

Cửa sau và kính chắn gió phía sau của xe việt dã bị đập vỡ, thủng một lỗ lớn, mảnh kính văng tung tóe.

Tần Trí nhíu mày, đi vòng ra sau nhìn kỹ, buột miệng chửi:

“Mẹ nó, ai làm cái trò này?”

Quay lại, anh thấy Hạ Li đang chăm chú nhìn đám kính vỡ, ánh mắt không hề hoảng loạn. Ngược lại, vẻ mặt cô như thể sớm đoán trước được điều này.

Tần Trí lạnh giọng:

“Cô quay lại chỉ để xác nhận chuyện này?”

Hạ Li thu mắt, không đáp, chỉ lặng lẽ bước về phía ghế lái xe việt dã.

“Không chỉ thế.”

6

0

2 tháng trước

1 tuần trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.