0 chữ
Chương 39
Chương 39
Chẳng bao lâu, Hạ Li chui ra, hai bàn tay lem nhem dầu mỡ. Cô cúi đầu liếc nhìn áo khoác đang đặt trên đùi, Tần Trí dập điếu thuốc, cúi người nhặt lên, tiện tay đưa cho cô một tay.
“Tay tôi dơ.” Cô nhíu mày nói.
Tần Trí chẳng nói chẳng rằng, túm lấy cổ tay cô kéo dậy. Hạ Li bất ngờ, vành tai đỏ ửng, định nói tiếng cảm ơn nhưng lại nuốt ngược vào trong, quay lưng mở cửa xe, cúi xuống kiểm tra bình xăng.
Giữa núi rừng vắng lặng, không khí mát lạnh, ngòn ngọt. Từ khe núi, ánh mặt trời vừa ló, len lỏi chiếu xuống mặt đất còn đẫm nước mưa đêm qua. Gió sớm phất qua da thịt, có chút lành lạnh.
Hạ Li đang tập trung kiểm tra bình xăng thì bất chợt cảm nhận một vòng tay choàng qua trước ngực. Hơi thở ấm áp lướt qua vành tai khiến cô rùng mình. Tần Trí đã dùng áo khoác quấn quanh hông cô, che đi đôi chân trần. Hạ Li có phần mất tự nhiên, quay đầu nhìn anh, lại thấy anh đi đến sau xe đá văng một cục đá, tùy tiện nói:
“Có tuổi rồi, phải biết giữ khớp gối.”
Một câu khiến cảm giác mập mờ vừa nhen lên trong cô bị dập tắt không thương tiếc. Hạ Li đen mặt, còn Tần Trí thì như cố tình cười, môi khẽ nhếch, ánh nắng sớm chiếu lên gương mặt anh, khiến từng đường nét càng thêm rõ ràng sắc sảo, nụ cười tuỳ tiện mà mê hoặc, khiến người ta khó rời mắt.
Hạ Li bất giác tim đập lệch một nhịp, vội thu lại ánh nhìn.
Ánh nắng ban mai dần xuyên qua lớp mây, nhưng sắc mặt Hạ Li lại càng lúc càng trầm xuống. Cô đóng cửa bình xăng, thu dọn đống dụng cụ rải dưới đất. Tần Trí lên tiếng:
“Kiểm tra thế nào?”
Cô cúi đầu, giọng hơi trầm:
Bình xăng không có xăng, nhưng đồng hồ vẫn báo đầy. Hôm qua anh Dương đổ thêm một lần ở trạm bắc, đổ đầy quá khiến hơi xăng tràn lên cảm biến, làm cảm biến mất tác dụng. Vì thế từ bảng đồng hồ không thể phát hiện ra vấn đề. Bây giờ than hoạt tính bị phá, lỗ thoát khí cũng nghẽn luôn. May là đêm qua có mưa, nếu mà nắng gắt như sáng hôm qua thì e là cả xe lẫn người đi toi rồi!
Cô đứng dậy, Tần Trí đón lấy hộp dụng cụ và kích xe, ánh mắt liếc về phía cửa kính bị đập vỡ, trầm giọng:
“Ý cô là... nghi ngờ có người giở trò từ trạm xăng? Có thể lặng lẽ làm vậy, lại biết rõ đặc điểm xe… chỉ có thể là người trong ngành. Trên xe các người có gì đáng để ra tay?”
Hạ Li cúi đầu nhìn đôi tay dính đầy dầu đen, như sực nhớ ra điều gì, ngẩng đầu hỏi:
“Những đồ trên lầu hai... có thể quay về lấy không?”
Tần Trí ném hộp dụng cụ lên xe, mở nắp chai nước khoáng đưa cho cô, sau đó vỗ vào lưng Hắc Tử ra lệnh:
“Lên xe. Về trước đã.”
“Tay tôi dơ.” Cô nhíu mày nói.
Tần Trí chẳng nói chẳng rằng, túm lấy cổ tay cô kéo dậy. Hạ Li bất ngờ, vành tai đỏ ửng, định nói tiếng cảm ơn nhưng lại nuốt ngược vào trong, quay lưng mở cửa xe, cúi xuống kiểm tra bình xăng.
Giữa núi rừng vắng lặng, không khí mát lạnh, ngòn ngọt. Từ khe núi, ánh mặt trời vừa ló, len lỏi chiếu xuống mặt đất còn đẫm nước mưa đêm qua. Gió sớm phất qua da thịt, có chút lành lạnh.
Hạ Li đang tập trung kiểm tra bình xăng thì bất chợt cảm nhận một vòng tay choàng qua trước ngực. Hơi thở ấm áp lướt qua vành tai khiến cô rùng mình. Tần Trí đã dùng áo khoác quấn quanh hông cô, che đi đôi chân trần. Hạ Li có phần mất tự nhiên, quay đầu nhìn anh, lại thấy anh đi đến sau xe đá văng một cục đá, tùy tiện nói:
Một câu khiến cảm giác mập mờ vừa nhen lên trong cô bị dập tắt không thương tiếc. Hạ Li đen mặt, còn Tần Trí thì như cố tình cười, môi khẽ nhếch, ánh nắng sớm chiếu lên gương mặt anh, khiến từng đường nét càng thêm rõ ràng sắc sảo, nụ cười tuỳ tiện mà mê hoặc, khiến người ta khó rời mắt.
Hạ Li bất giác tim đập lệch một nhịp, vội thu lại ánh nhìn.
Ánh nắng ban mai dần xuyên qua lớp mây, nhưng sắc mặt Hạ Li lại càng lúc càng trầm xuống. Cô đóng cửa bình xăng, thu dọn đống dụng cụ rải dưới đất. Tần Trí lên tiếng:
“Kiểm tra thế nào?”
Cô cúi đầu, giọng hơi trầm:
Bình xăng không có xăng, nhưng đồng hồ vẫn báo đầy. Hôm qua anh Dương đổ thêm một lần ở trạm bắc, đổ đầy quá khiến hơi xăng tràn lên cảm biến, làm cảm biến mất tác dụng. Vì thế từ bảng đồng hồ không thể phát hiện ra vấn đề. Bây giờ than hoạt tính bị phá, lỗ thoát khí cũng nghẽn luôn. May là đêm qua có mưa, nếu mà nắng gắt như sáng hôm qua thì e là cả xe lẫn người đi toi rồi!
“Ý cô là... nghi ngờ có người giở trò từ trạm xăng? Có thể lặng lẽ làm vậy, lại biết rõ đặc điểm xe… chỉ có thể là người trong ngành. Trên xe các người có gì đáng để ra tay?”
Hạ Li cúi đầu nhìn đôi tay dính đầy dầu đen, như sực nhớ ra điều gì, ngẩng đầu hỏi:
“Những đồ trên lầu hai... có thể quay về lấy không?”
Tần Trí ném hộp dụng cụ lên xe, mở nắp chai nước khoáng đưa cho cô, sau đó vỗ vào lưng Hắc Tử ra lệnh:
“Lên xe. Về trước đã.”
6
0
2 tháng trước
1 tuần trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
