0 chữ
Chương 36
Chương 36: Hai người, một con chó..
Tần Trí kéo cửa ghế phụ, không nói không rằng.
Hạ Li đứng bên hông xe, trong mắt còn vương chút tức giận chưa tan. Nhưng rồi cô vẫn bước lại gần, liếc anh một cái lạnh lùng, rồi mở cửa xe leo lên.
Tần Trí vòng về phía ghế lái, khởi động xe, nhanh chóng lao đi trong màn đêm còn chưa tan hẳn. Dù mưa đã ngớt, đoạn đường đất dẫn ra quốc lộ vẫn còn nhão nhoẹt và gập ghềnh. May mà trời hửng dần, tầm nhìn cũng khá hơn hôm qua, lái xe đỡ vất vả phần nào.
Suốt quãng đường, hai người không nói với nhau lời nào.
Từ sau khi Tần Trí mang trả lại cho cô chiếc mặt nạ bảo hộ hôm qua, giữa họ bỗng nhiên có một khoảng lặng kỳ lạ, không phải giận dỗi, không phải lạnh nhạt, mà như thể có điều gì đó cũ kỹ vừa bị khuấy động, không ai muốn nhắc đến.
Bao nhiêu năm qua, hai người đều đã bước qua tuổi đôi mươi, trải đời, va vấp, trưởng thành, bề ngoài có thể tỏ ra điềm nhiên, nhưng trong lòng ai mang theo điều gì, chỉ bản thân họ mới biết rõ. Cuối cùng vẫn là không nói gì, chỉ chăm chú nhìn về phía trước, như thể chỉ cần không lên tiếng thì quá khứ sẽ không có cơ hội quay lại.
Tần Trí không nhìn sang, chỉ rút từ túi đồ bên cạnh ra một vật, ném nhẹ lên đùi Hạ Li.
Cô cúi xuống nhìn, là một túi nilon sạch sẽ, bên trong có chiếc bánh bao trắng mềm. Tối qua nửa đêm tỉnh lại, bụng cô đói cồn cào, nhưng đống đồ ăn đều nằm trong vali để ở tầng hai. Giờ thấy bánh bao, ánh mắt cô hơi dịu đi, khẽ mở túi.
Không khí trong xe vẫn có chút gượng gạo, cô đành mở lời cho bớt căng:
“Con chó đó... hình như rất nghe lời cậu?”
Tần Trí một tay vững tay lái, giọng trầm lạnh:
“Năm ngoái trên đường đi Phổ Dương, nhặt được nó, là chó hoang. Dẫn về đây, nó tự ở lại luôn.”
Hạ Li cắn một miếng bánh, tiếp lời:
“Vậy mà nó vẫn còn nhớ cậu. Giỏi đấy.”
Tần Trí cười nhạt, giọng mỉa mai không che giấu:
“Nghĩ kỹ mà nói, có khi chó còn nghĩa tình hơn người. Đúng không, Hạ bộ trưởng?”
Hạ Li lập tức sa sầm mặt, gói bánh trong tay bị cô cuộn lại ném lên bảng điều khiển phía trước. Nhưng rồi nghĩ lại, giận anh ta làm gì mà phải nhịn đói? Cô lại cúi người nhặt lại, tiếp tục ăn, dáng vẻ lạnh nhạt như chưa từng bị chạm tự ái.
Tần Trí liếc mắt qua, đáy mắt ánh lên chút ý cười khó nhận.
Ra khỏi đoạn đường đất, đường nhựa khô ráo hơn, xe chạy mượt, anh thả lỏng người, một tay đặt trên vô-lăng.
Hạ Li liếc thấy cổ tay anh, trên đó vẫn đeo sợi dây vải đen đã sờn đến mức bạc màu. Dưới ánh sáng mờ nhạt của buổi sớm, cô mới nhìn rõ chiếc vòng tay ấy... là cái mà năm đó cô từng đùa giỡn buộc lên cổ tay anh.
Hạ Li đứng bên hông xe, trong mắt còn vương chút tức giận chưa tan. Nhưng rồi cô vẫn bước lại gần, liếc anh một cái lạnh lùng, rồi mở cửa xe leo lên.
Tần Trí vòng về phía ghế lái, khởi động xe, nhanh chóng lao đi trong màn đêm còn chưa tan hẳn. Dù mưa đã ngớt, đoạn đường đất dẫn ra quốc lộ vẫn còn nhão nhoẹt và gập ghềnh. May mà trời hửng dần, tầm nhìn cũng khá hơn hôm qua, lái xe đỡ vất vả phần nào.
Suốt quãng đường, hai người không nói với nhau lời nào.
Từ sau khi Tần Trí mang trả lại cho cô chiếc mặt nạ bảo hộ hôm qua, giữa họ bỗng nhiên có một khoảng lặng kỳ lạ, không phải giận dỗi, không phải lạnh nhạt, mà như thể có điều gì đó cũ kỹ vừa bị khuấy động, không ai muốn nhắc đến.
Bao nhiêu năm qua, hai người đều đã bước qua tuổi đôi mươi, trải đời, va vấp, trưởng thành, bề ngoài có thể tỏ ra điềm nhiên, nhưng trong lòng ai mang theo điều gì, chỉ bản thân họ mới biết rõ. Cuối cùng vẫn là không nói gì, chỉ chăm chú nhìn về phía trước, như thể chỉ cần không lên tiếng thì quá khứ sẽ không có cơ hội quay lại.
Cô cúi xuống nhìn, là một túi nilon sạch sẽ, bên trong có chiếc bánh bao trắng mềm. Tối qua nửa đêm tỉnh lại, bụng cô đói cồn cào, nhưng đống đồ ăn đều nằm trong vali để ở tầng hai. Giờ thấy bánh bao, ánh mắt cô hơi dịu đi, khẽ mở túi.
Không khí trong xe vẫn có chút gượng gạo, cô đành mở lời cho bớt căng:
“Con chó đó... hình như rất nghe lời cậu?”
Tần Trí một tay vững tay lái, giọng trầm lạnh:
“Năm ngoái trên đường đi Phổ Dương, nhặt được nó, là chó hoang. Dẫn về đây, nó tự ở lại luôn.”
Hạ Li cắn một miếng bánh, tiếp lời:
“Vậy mà nó vẫn còn nhớ cậu. Giỏi đấy.”
Tần Trí cười nhạt, giọng mỉa mai không che giấu:
“Nghĩ kỹ mà nói, có khi chó còn nghĩa tình hơn người. Đúng không, Hạ bộ trưởng?”
Tần Trí liếc mắt qua, đáy mắt ánh lên chút ý cười khó nhận.
Ra khỏi đoạn đường đất, đường nhựa khô ráo hơn, xe chạy mượt, anh thả lỏng người, một tay đặt trên vô-lăng.
Hạ Li liếc thấy cổ tay anh, trên đó vẫn đeo sợi dây vải đen đã sờn đến mức bạc màu. Dưới ánh sáng mờ nhạt của buổi sớm, cô mới nhìn rõ chiếc vòng tay ấy... là cái mà năm đó cô từng đùa giỡn buộc lên cổ tay anh.
6
0
2 tháng trước
1 tuần trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
